Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341933
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1933 lượt.
Vài lần Lục Liễu muốn nói chuyện, nhưng vẫn cố gắng nuốt lại. Không biết vì sao, cuối cùng nàng vẫn cảm thấy người năm bên cạnh mình không phải là một vị vua, hắn dường như là vị chúa sơn lâm hai mắt tràn đầy giận dữ, khiến cho nàng không dám lại gần, nàng không dám chạm vào hắn, đừng nói tới chuyện mở miệng nói chuyện.
Không nhịn được nữa, Lục Liễu dùng sức cắn chặt miệng mình. Nàng cho rằng sau này mình sẽ là người phụ nữ của hắn, ngày đầu tiên được tuyển chọn, nàng đã là người phụ nữ của hắn. Nàng muốn sự quan tâm của hắn, nàng biết chắc chắn người đàn ông nào cũng sẽ bị mê hoặc trước sự dịu dàng của người phụ nữ, nàng sẽ thật sự trở thành người phụ nữ của hắn!
Lục Liễu khẽ xoay người, cảm thấy cơ thể mình đã cứng ngắc. Nhìn thấy đôi mắt sâu đen nhánh của Nhuận Ngọc, trong lòng nàng không khỏi đau lòng, bèn đưa tay chạm lên ngực hắn. Nhuận Ngọc không có tránh, nhưng vẫn không nhúc nhích.
“Bệ hạ…” Lâu không nói, khi mở miệng nói, nàng cảm thấy cả miệng khô khốc.
“Câm miệng!” Rất khẽ, hai từ giống như băng ngàn năm. Lục Liễu như bị người hất một chậu nước lạnh, lạnh tới mức cả lòng đều đau đớn. Nàng run rẩy thu tay về, nước mắt lăn dài.
Đúng vậy, hắn cần một người như vậy, vậy mới có thể giúp tâm hắn bình tĩnh trở lại, có lẽ qua một thời gian có một người phụ nữ khác sẽ có chuyển biến tốt đẹp, đúng vậy, Nhuận Ngọc hy vọng.
Nhưng, khi hắn muốn tiếp nhận sự dịu dàng của nàng, nàng lại nói.
“Bệ hạ. . . . . .”
Một khối băng lạnh giá từ đỉnh đầu xuyên thẳng tới lòng bàn chân hắn, trong nháy mắt đã dập tắt mọi dục vọng trong lòng Nhuận Ngọc. Tiếng nói này không giống nàng…Nói cách khác, nàng vẫn ở nước Cúc Lương, nàng đã rời đi, mà không ai có thể thay thế được nàng.
Đồng Dao và Vũ Quân ôm nhau, bỗng nhiên phát hiện cảm giác hai người cùng nương tựa vào nhau là thế nào. Tại thời khắc này, xảy ra chuyện này, ai có thể ngủ nổi chứ, Đồng Dao ôm chặt Vũ Quân, âm thầm nói với bản thân mình tuyệt đối không thể để hắn chết. Nhưng hiện tại xem ra, tình hình bệnh dịch đã lan tràn khắp nước Cúc Lương, ngay cả hoàng cung cũng không may mắn thoát khỏi, dựa vào trình độ y học thời đại này mà nói, quả thực…
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Có người tới, Đồng Dao nheo mắt.
“Đốt lò lên!” Sau đó là tiếng thét to cùng với tiếng nổ ầm, cánh cửa bị đá văng ra!
Đồng Dao hoảng sợ, vội vã ngồi dậy. Trái tim của Vũ Quân cũng chậm nửa nhịp, khuôn mặt trở nên tái nhợt thiếu sức sống.
“Vũ Quân, ngươi không sao chứ?” Đồng Dao vội vàng chạy tới đỡ hắn, quát với người vừa chạy vào, “Ngài điên à, tim của Vũ Quân không tốt không phải ngài không biết. Ngài muốn giết Vũ Quân sao?”
Làn da nâu của Bắc Minh Quân bị ánh lửa chiếu rọi, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào hai người đang nằm trên giường, ánh mắt như đang run rẩy, như muốn ăn thịt người. Tiếng gầm thét mắc kẹt trong cổ họng, không phát ra âm thanh.
Vũ Quân lắc đầu, tỏ ý mình không có việc gì, lúc này Đồng Dao mới thở dài nhẹ nhõm.
Bắc Minh Quân nheo mắt, mang theo sự khinh miệt cùng tức giận nhìn liếc qua Đồng Dao, mím chặt môi giống như một bức điêu khắc đá cẩm thạch cứng nhắc.
“Đêm khuya hoàng huynh tới đây, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Vũ Quân cố gắng điều chỉnh hô hấp của mình.
“Chuyện gì?” Bắc Minh Quân cười lạnh, “ Đương nhiên là tới xem chuyện tốt các ngươi đã làm.”
“Hoàng huynh cứ đùa.” Vũ Quân không hề nhìn hắn, cũng không có chút tình cảm nói, “ Đồng Dao là vương phi cho đệ lựa chọn, việc chung chăn gối cũng là đương nhiên, hoàng huynh không cần bận lòng.”
Bắc Minh Quân nhíu mày, nhìn Đồng Dao: “Nằm trên giường Vũ Quân, cũng không nhất định sẽ là người nước Cúc Lương. Phải biết, ta mới là hoàng đế nước Cúc Lương.”
Đồng Dao vừa định nói, Vũ Quân đã nói trước giọng đầy trách móc: “Đêm hôm hoàng huynh tới đây chỉ vì chuyện này, vậy không cần thiết… Lập phi là chuyện riêng của Vũ Quân, hoàng huynh nhiều việc, chuyện nhỏ nhặt này không cần để trong lòng, Vũ Quân nên tự mình xử lý. Đêm đã khuya, mời hoàng huynh trở về đi, Vũ Quân mệt mỏi, đệ cùng Vương phi của mình đang nghỉ ngơi.”
Vũ Quân cố ý nhấn mạnh chữ “cùng”, sắc mặt Bắc Minh Quân vô cùng khó coi. Hắn phất tay áo, sau khi điều chỉnh, cuối cùng mới khôi phục bình tĩnh khuôn mặt lạnh tanh.
“Đêm khuya đi đâu?”
Đồng Dao nhíu mày, nói như vậy Bắc Minh Quân cũng đã biết. Đối với hắn Vũ Quân rất quan trọng, mà cô lại là mối hoạ lớn trong lòng hắn, đương nhiên Bắc Minh Quân phải sắp xếp cơ sở ngầm của mình tại đây. Hôm nay lúc trở về cũng bởi vì tình thế cấp bách, phải lập tức cách ly khỏi nguồn lây bệnh, không được chần chừ, cho nên đã bị cung nữ trông thấy. Bắc Minh Quân biết được chuyện này cũng nằm trong dự kiến của cô, nhưng không nghĩ tới, hắn lại đêm hôm khuya khoắt nổi giận đùng đùng chạy tới đây.
Nhưng Vũ Quân lại bình tĩnh hơn: “Đi nơi nên đi, hiểu rõ chuyện vốn cần phải rõ sự thật.”
Ngực Bắc Minh Quân đập phập phồng lên xuống, ánh mắt nheo lại nhìn Vũ Quân, ánh mắt tỏ ra rất nguy hiểm.
“Đệ là nhiếp chính vương