Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.
. Nhưng nhìn qua dáng vẻ của hắn không được tốt lắm, khuôn mặt tái nhợt không có sức sống. Đồng Dao cắn răng để bản thân mình phải kiên cường lên, tự nói với bản thân: không thể tiếp tục làm gánh nặng cho Vũ Quân, cô phải cố gắng chịu đựng.
Tuy đã cố gắng quên đi cảnh tượng lúc nãy, nhưng nếu đã là sự thật, sẽ phải đối mặt. Huống chi, bởi vì cô thô lỗ, bởi vì do lúc đầu không hiểu rõ tình hình, hiện tại đã trở nên hỏng bét.
Đi về tới cửa sổ trước phòng, Đồng Dao kéo Vũ Quân lại: “Đừng đi vào trong, cởi hết quần áo ra.”
Vũ Quân sửng sốt.
“Đừng ngây ra đấy làm gì, cởi quần áo, áo trong cũng không để lại.”
Lập tức khuôn mặt Vũ Quân đỏ ửng, vội vàng quay sang chỗ khác.
Lúc này tâm trạng Đồng Dao rất rối bời, cũng không cảm thấy xấu hổ: “Vũ Quân, mau cởi hết quần áo ra!”
“Nàng đây là…” Vũ Quân đưa lưng về phía cô, tỏ vẻ băn khoăn.
“Khi nào vào phòng, ta sẽ từ từ giải thích rõ cho ngươi. Tóm lại trước tiên ngươi cởi hết quần áo ra, không cởi hết không được vào phòng.”
Động tác của Đồng Dao nhanh chóng, đã cởi hết quần áo trên người mình, nhưng nhìn Vũ Quân vẫn ăn mặc chỉnh tề, không có một chút nhúc nhích, nóng nảy nói: “Này, ta nói nếu ngươi không cởi, ta sẽ giúp ngươi cởi!”
“Không, không, để ta tự làm là được rồi.” Vũ Quân vội vàng từ chối, khẽ vươn tay, cởi áo ngoài, dưới ánh trăng, lộ ra chiếc lưng thon dài cùng làn da hoàn mỹ. Đồng Dao ngẩn người, hoá ra mình cũng có phản ứng với cơ thể của hắn, hai má cô nóng lên, quay người… không dám nhìn thẳng.
“Ta đi vào trước, người cởi xong thì đi vào.”
“Được.” Giọng Vũ Quân rất nhỏ.
Đi vào trong phòng, Đồng Dao dùng tay xé chiếc ga giường quấn lên người. Sau đó Vũ Quân đi vào, Đồng Dao xấu hổ dời tầm mắt, tiện tay xé ga giường cho hắn.
“Người đâu!”
Ngoài cửa lập tức truyền tới tiếng bước chân, một cung nữ đi vào. Trông thấy bộ dạng của Đồng Dao cùng Vũ Quân, sợ tới mức thở hổn hển.
Nhưng Đồng Dao không quan tâm nhiều như vậy: “Chuẩn bị nước! Chúng ta muốn tắm.”
“Dạ?” Cung nữ há hốc mồm, quai hàm cũng trật khỏi khớp.
“Ta nói chúng ta muốn tắm, mang nước ấm tới đây.”
“Vâng… Vâng…” Cung nữ vội vàng chạy đi.
“Từ từ, ở phòng bếp có dấm không?”
“Chuyện này… Có ạ. Thất công chúa, ngươi muốn…”
“Có là tốt rồi,” Đồng Dao vội vàng căn dặn, “ Trong phòng có bếp lò, nấu một nồi dấm. Còn có, có một số trang phục ngoài cửa sổ, cho người đem đi thiêu, sau đó chôn đi.”
“. . . . . .”
Cung nữ trợn tròn mắt, bất động tại chỗ. Đồng Dao nhíu mày: “Còn không mau đi làm đi, ngơ ngẩn ở đó làm gì?”
“Dạ, dạ!” Ánh mắt cung nữ nghi ngờ liếc nhìn Vũ Quân, thay bọn họ đóng kín cửa, xoay người chạy đi.
“Đồng Dao…” Giọng Vũ Quân có chút mơ màng.
“Sao?” Đồng Dao cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, không dám nhìn Vũ Quân, cô nắm chặt ga giường, chăm chú nhìn ngón chân.
“Nàng muốn..”
“Chuyện gì?”
“Không, không có gì. . . . . .”
“Sao.”
“Bọn họ sẽ cho là ta và ngươi…”
Đồng Dao dùng sức cắn chặt môi.
Trên mặt Vũ Quân đỏ bừng, không nói thêm gì nữa.
Nhờ tắm nước nóng trong thùng, sau thi tẩy trùng toàn bộ, Đồng Dao cảm thấy cả người mình nóng như lửa, mặt cũng nóng bừng. Cô mặc tạm một bộ rồi vội vàng chui vào trong chăn, sau đó quấn quanh người, quay lưng về phía Vũ Quân.
Đột nhiên cô phát hiện có ánh mắt nhìn phía sau lưng mình, có thể cảm nhận được ánh mắt của Vũ Quân, bầu không khí xung quanh càng trở nên xấu hổ. Trong suy nghĩ của Đồng Dao luôn cho rằng Vũ Quân nhất định sẽ nói chuyện với cô, nhưng khi Vũ Quân nói chuyện, cả người Đồng Dao vẫn run lên.
“Đồng Dao. . . . . .”
Cô nghe thấy giọng nói khàn khàn của Vũ Quân, không khỏi nuốt nước bọt.
“Đang ngủ?”
Động tác này chợt gọi Đồng Dao đang ở sâu trong hồi ức trở về, bầu không khí này, vô cùng mờ ám, người hoàn mỹ thế này. . . . . .Nhuận Ngọc. . . . . .Lại nhớ tới khuôn mặt của hắn, lòng cô lại nặng trĩu, đau tới mức hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Vũ Quân không nói, ánh mắt dịu dàng nhìn Đồng Dao—— nỗi đau thầm lặng này, tim Đồng Dao đau nhói như bị kim châm.
Cô khẽ vuốt hai mắt Vũ Quân: “Đừng nhìn ta như vậy.”
Đầu ngón tay ươn ướt, Đồng Dao sợ hãi, bỏ tay ra
Vũ Quân nhắm chặt mắt hại, ánh trăng từ ngoài cửa số chiếu rọi vào phòng, khuôn mặt thuần khiết, giống như một bức tượng ngọc, phát ra những ánh sáng linh thiêng.
“Ta xin lỗi”. Đồng Dao khẽ than, trong lòng rất chua xót.
“Không cần, ta cũng không cần nàng thấy có lỗi với ta.”
“Ta. . . . . .”
“Đủ rồi, cái gì ta cũng không muốn nghe, nàng không cần phải nói cho ta biêt. Nàng là của ta, ngày mai ta sẽ nói chuyện với hoàng huynh, nàng là Vương phi của ta.” Vũ Quân mở mắt ra, dùng sức hôn môi Đồng Dao.
Tự nhiên, Đồng Dao bật khóc, trong lòng cô cảm thấy đau đớn vô cùng. Nhưng rốt cuộc cô vì cái gì mà đau khổ, cô không biết. . . . . .Không biết, hay vẫn không muốn hiểu?
Từ ngày rời khỏi nước Chư Lương, đi tới nước Cúc Lương, Đồng Dao cảm giác chính mình đã vào một thế giới khác. Nhuận Ngọc c