pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cổ Thi Diễm Hậu

Cổ Thi Diễm Hậu

Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341937

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1937 lượt.

ồng Dao căng thẳng, lập tức dừng bước, ý thức được chính cô có lẽ sẽ không gánh nổi hậu quả.
Cả người Đồng Dao rét run, dừng bước.
“Nàng làm sao vậy?” Vũ Quân giật mình.
“Không đi , không thể đi!” Đồng Dao nhíu mày.
Ánh mắt Vũ Quân lập tức ảm đạm, Đồng Dao xoay đầu không nhìn hắn.
Lại một cơn gió thổi qua, xung quanh mùi khét càng ngày càng nồng nặc, bốn phía trở nên mờ mịt. Bỗng nhiên có tiếng thét chói tai nghe tới xé lòng phá vỡ sự yên tĩnh của rừng trúc.
Trong đầu Đồng Dao lập tức xuất hiện khuôn mặt đáng sợ kia, không khỏi sợ hãi, tay chân đều run lên.
“Ở bên trong, đã xảy ra chuyện!”Vũ Quân quay đầu, ánh mắt tỏ vẻ bất an, “Nàng ở đây chờ ta, ta phải vào xem!”
Nói xong, Đồng Dao không kịp kéo hắn lại, Vũ Quân đã đi sâu vào trong rừng trức.
“Vũ ——” Đồng Dao hoảng hốt, vội vàng chạy theo.
Vũ Quân chạy rất nhanh, Đồng Dao thở hồng hộc chạy theo sau, chỉ thấy hắn đã dừng lại trước một nơi đầy lá vàng rụng. Tiếng thét càng ngày càng gần, phía trước hiện ra một đám lửa cháy cao vót dữ dội tới tận trời.
Trong lòng Đồng Dao sợ hãi, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, trong lòng cô đã sớm đoán ra tới tám phần, nhưng khi tận mắt chứng kiến, vẫn cảm thấy kích động.
Đồng Dao yên lặng đi tới, từ sau lưng nhẹ nhàng nắm lấy thắt lưng Vũ Quân. Cơ thể hắn lạnh như băng, toàn thân run rẩy.
“Cứu mạng a —— cứu mạng —— a!” Tiếng hét thảm thiết, Đồng Dao hận lúc này mình không phải người điếc, không nghe thấy gì cả. Đồng Dao cảm thấy hốc mắt nóng lên, tự nhiên, nước mắt đã tuôn rơi thấm vào lưng áo Vũ Quân. Đồng Dao biết đó là giọng của ai… Cô biết…
Cái cây phía trước căn nhà đã bị lửa bao lấy toàn bộ, từng ngọn lửa nóng hầm hập cuộn lên tận trời. Bên cạnh có mấy người mặc đồ đen dường như là cấm vệ quân vẻ mặt bình thản tay cầm đuốc, đứng canh gác.
Cả người Vũ Quân run lên, rời khỏi vòng tay Đồng Dao đi về phía trước: “Người đâu ——dập tắt lửa cho ta!”
“Vũ Quân ——” đồng dao hoảng sợ.
“Có nghe hay không? Dập tắt lửa!” Vũ quân mở to hai mắt nhìn, không khống chế được cảm xúc của mình.
“Hoàng tử…Hoàng tử, cứu Hoán Nhi…” Hoán Nhi chưa bị chết cháy, Vũ Quân nhìn thấy hắn mặt tái nhợt đi, lông mày nhíu lại đầy thống khổ.
Cấm vệ quân, vẫn như cũ không chút biểu tình. Qua vài giây, bọn họ ném cây đuốc trong tay vào biển lửa, chính mình cũng nhảy vào trong.
Đồng Dao kêu lên sợ hãi, chỉ trong chớp mắt cả người họ đã bốc cháy, ngọn lửa đỏ bốc lên cuồn cuộn…
Địa ngục… Nơi này không phải trần gian, chính là địa ngục!
Hô hấp của Vũ Quân khó khăn, ánh mắt đau đớn, đi từng bước về phía trước.
Đồng Dao mời từ từ khôi phục tinh thần từ nỗi sợ hãi, chỉ thấy Vũ Quân chạy tới đám lửa trước mặt, trong nháy mắt đã bén vào áo hắn.
Sống lưng Đồng Dao lạnh toát, chạy tới, kéo Vũ Quân về phía sau ngã xuống đất.






Hai người ngã lăn xuống đất, Đồng Dao cố gắng dồn sức, xương như rạn ra . Còn chưa kịp hoàn hồn, đột nhiên có lực kéo Vũ Quân lên.
“Đệ làm gì vậy? Đệ bị điên sao?” Bắc Minh Quân gào lên giận dữ, tay nắm chặt lấy cổ áo Vũ Quân. Đi theo là một đội quân sĩ, nhanh chóng chia làm hai nhánh, vây lấy bọn họ ở giữa.
Đồng Dao vẫn ngã dưới đất, nhìn thấy ánh mắt chan chứa đau thương của Vũ Quân.
“Không phải bảo đệ tới phủ thừa tướng sao, tại sao lại tự tiện chạy tới đây! Nơi này là cấm địa, đệ có coi lệnh cấm của ta vào mắt!” Hai mắt Bắc Minh Quân giận dữ đầy phẫn nộ.
Vũ Quân giương mắt nhìn hắn, tay chậm rãi đặt lên mu bàn tay Bắc Minh Quân, lạnh tới cắt da cắt thịt, Bắc Minh Quân hoảng sợ, như bị điện giật buông lỏng tay. Nhìn khuôn mặt thiếu sức sống tái nhợt của Vũ Quân tràn ngập đau khổ, giọng nói có chút yếu ớt: “Vũ Quân… Đệ, không sao chứ?”
“Nhưng là Vũ Quân. . . . . .” Đồng dao khẽ cắn môi, nhìn về phía hắn, “Chuyện này bệ hạ cũng không có làm sai.”
Vũ Quân ngẩn người, Bắc Minh Quân cũng sững người, mang theo ánh mắt thăm dò nhìn Đồng Dao.
Đồng Dao khẽ thở dài: “Đây là bệnh dịch vô cùng nguy hiểm, không có vắc xin phòng bệnh, không có thuốc kháng sinh, nói cách khác, căn bản là không chữa trị được. Tình huống này xem ra, tình hình bệnh dịch khuếch tán với tốc độ rất nhanh, chúng ta cũng khó có thể tưởng tượng nổi. Bệ hạ làm vậy tuy là tàn nhẫn, nhưng là cách tốt nhất để khống chế không cho loại dịch này lan tràn khắp nơi, hơn nữa đây cũng là biện pháp tối ưu nhất.” Đồng Dao hạ tầm mắt, khẽ thở dài, “ Vũ Quân, ta biết, xét trên phương diện đạo đức có lẽ vĩnh viễn cũng không thể tha thứ được, nhưng nhìn sự thật khách quan mà nói, cách Bắc Minh Quân làm tuy cực đoan, nhưng là đúng đắn.”
Vũ Quân mím chặt môi không nói gì, Bắc Minh Quân vẫn nhìn thẳng vào Đồng Dao, hai mắt sâu không đáy.
“Nhưng, ta nói điều đó, cũng không có nghĩa là ta đồng ý với những việc ngài làm.” Đồng Dao quay đầu nhìn về phía Bắc Minh Quân, “Cách làm của ngài, rất vô nhân tính. Tuy rằng đó là bệnh hiểm nghèo, nhưng có hy vọng chữa khỏi. Mà ngài hiện tại, so với bệnh dịch này còn đáng sợ hơn, những người bị lênh b