Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341940
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.
m, trái tim Nhuận Ngọc thắt lại.
“Truyền lệnh của ta, hoàng đế nước Cúc Lương phải đuổi ngay thất công chúa về. Nếu hoàng đế nước Cúc Lương từ chối, liền âm thầm ép nàng trở về!”
“Việc này…”
“Ta viết thư cho ngươi, lập tức lên đường!”
“Nhưng bệ hạ, nước Cúc Lương và nước ta có quan hệ hữu nghị, hiện tại nước Cúc Lương gặp đại nạn, chúng ta có phải nên tương trợ hay không?”
“Tương trợ?” Nhuận Ngọc nheo mắt, nở nụ cười tà ác, lời nói tràn ngập sự thâm hiểm: “Ha ha, nếu không mang người trở về, nhân cơ hội này nước Chư Lương liền phát binh trực tiếp tấn công nước Cúc Lương.”
Đồng Dao ở trong phòng đi qua đi lại, hận không thể tát mình một cái. Thật không biết lúc đó tại sao lại nói ra những lời vớ vẩn đó, giờ đây thì hoan hô, cả cô và Vũ Quân đều không được đi. Vũ Quân vừa về đã bị Bắc Minh Quân và lão thần quan triệu đi, nói là nghiên cứu kỹ phương pháp để kiềm chế bệnh dịch.
Đã hai canh giờ trôi qua, Vũ Quân vẫn chưa về, cũng không có người đến thông báo một tiếng, trong lòng Đồng Dao càng sốt ruột. Trước sự diệt vong của một quốc gia cách đây hàng nghìn năm, chỉ còn lại hài cốt… Con người hiện đại vẫn không thể giải mã được bí ẩn này. Trong lòng Đồng Dao càng sợ hãi, bệnh dịch trước mắt mang tính huỷ diệt, nếu nó chính là nguyên nhân huỷ diệt đất nước cổ đại này, có phải hay không, dân nước Cúc Lương, cả cô và Vũ Quân, cũng đều phải chết? Nghĩ tới đây, cả người Đồng Dao không khỏi run lên.
Bên cạnh không có một ai để có thể nói chuyện, đột nhiên cô nhớ tới công chúa Ôn Ngọc, nếu hiện tại nàng có thể xuất hiện nói chuyện với cô, có lẽ đối với cô mà nói trong lòng sẽ thoải mái hơn. Nhưng kể từ khi tới nước Cúc Lương, Ôn Ngọc liền biến mất, không còn xuất hiện nữa…
Thật sự không chịu nổi, rốt cuộc Đồng Dao đứng đậy, đi về phía phòng nghị sự của Bắc Minh Quân…
Cánh cửa màu đỏ thẫm đóng chặt, ngoài cửa có hai thị vệ canh gác. Đồng Dao có phần chột dạ, nhưng vẫn không thể chống lại nỗi bất an trong lòng, vì vậy rón rén đi bên cạnh cửa sổ, cố gắng dựa sát lại để nghe cuộc nói chuyện ở bên trong.
Bên ngoài Đồng Dao nghe thấy nghẹn họng trố mắt nhìn, thiếu chút nữa thì ngã tại chỗ.
“Thứ cho lão thần nói thẳng, việc này nhất định phải do hoàng tử dẫn đầu khởi xướng.”
Bắc Minh Quân quay đầu, trừng mắt liếc nhìn hắn.
“Xin bệ hạ thứ tội! Hoàng tử là người trời, để hoàng tử dẫn dắt mới có tác dụng.”
“Không được!” Bắc Minh Quân trừng mắt, từ chối.
“Bệ hạ, việc này liên quan đến sự tồn vong của nước Cúc Lương, xin bệ hạ nghĩ lại.”
Cả người Bắc Minh Quân cứng nhắc quay đi, tay nắm chặt thành quyền.
“Nếu thật sự có thể hoá giải, Vũ Quân tình nguyện thử một lần.” Giọng Vũ Quân bình thản như nước.
“Vũ Quân…” Giọng Bắc Minh Quân run rẩy.
“Không được!” Cùng lúc đó, ở ngoài cửa sổ Đồng Dao nghe được đã không thể chịu nổi, đẩy cửa ra, hét lên với thần quan, “Điên rồi! Muốn đi thì ngươi đi đi, Vũ Quân không thể đi!”
“Đồng Dao!” Vũ quân lắp bắp.
“Bệ hạ, bệnh này rất dễ lây, sức khoẻ Vũ Quân không tốt, ngài làm vậy không phải đẩy hắn đi vào đường chết sao!” Đồng Dao tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Vẻ mặt Bắc Minh Quân giận dữ, nhắm chặt môi không nói.
“Thất công chúa, tuy rằng người là sứ thần của nước Cúc Lương, nhưng xin người hãy nhớ kỹ thân phận của mình, sao có thể thiếu cung kính đối với hoàng đế nước Cúc Lương!” Vẻ mặt lão thần quan lập tức nhíu lại.
“Ta tuỳ việc mà xét, tuyệt đối không có ý bất kính,” Đồng Dao khẽ ngẩng đầu, “Nhưng thật ra lão thần quan ngươi, nhân dân bị bệnh dịch hoàng hành, ngươi là trọng thần của triều đình, không nghĩ ra biện pháp cứu dân, cứu lấy tính mạng của họ, cả ngày chỉ biết nhìn qua ngắm lại cái quỷ quái gì đó, nói những lời mê tín mê hoặc đám đông. Ngươi hại chính mình còn chưa tính, đừng thêm Vũ Quân vào. Phải diễu khắp phố, phải quất chính mình, muốn tế sống, ngươi trói ngươi lại đi tế trời đi, đừng kéo Vũ Quân vào!”
“Ngươi ——” Lời của lão thần quan đều bị mắc kẹt trong cổ họng, tức giận nói không nên lời. Hắn xoay người quỳ gối trước mặt Bắc Minh Quân: “Thất công chúa đối với lão thần ăn nói lỗ mãng, tất cả những gì lão thần nói đều do quan sát những vì sao, đều là ý chỉ của thần linh. Lão thần tận tâm tận lực vì cơ nghiệp nước Cúc Lương, xin bệ hạ làm chủ cho lão thần!”
“Ý chỉ của thần linh? Ha hả”, Đồng Dao cười lạnh lùng, “Ngươi đã từng nhìn thấy thần linh chưa? Là ngươi nằm mơ mà thấy sao? Đừng nói tới chuyện rốt cuộc có thần linh hay không, ít nhất trừ ngươi ra, tất cả mọi người đều không nhìn thấy!”
Đồng Dao quay đầu nhìn Bắc Minh Quân: “Bệ hạ, ngài là thiên tử- con trời, ở nước Cúc Lương là người gần nhất với thần linh nhất, ngài đã nhìn thấy thần linh chưa? Ha ha, nếu ngay cả ngài cũng chưa từng nhìn thấy, làm sao chứng minh tất cả những lời thần quan nói đều là sự thật? Chỉ vì nhìn lên mấy vì sao trên bầu trời sao?”
Bắc Minh Quân nheo mắt, lồng ngực lên xuống như con sư tử bị kích động lên cơn giận dữ.
“Đồng Dao”. Vũ Quân n