Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341941
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1941 lượt.
hận thấy bầu không khí trở nên căng thẳng, lặng lẽ đi tới cửa sổ kéo tay cô, ra hiệu bảo cô đừng nói thêm gì nữa.
“Vũ Quân, cho dù thế nào, ta cũng không muốn để ngươi phải chịu tổn thương. Nếu ngươi chấp nhận, sẽ phải lấy danh nghĩa là lời của thần linh, phụng mệnh thần linh tự quất roi vào người mình, ta thà không quan tâm đến cảm nhận của ngươi, cũng sẽ bắt ngươi phải rời khỏi nơi này!”
Ánh mắt Vũ Quân cảm động.
“Bệ hạ, thứ lỗi cho ta nói thẳng, ngài làm vua, đây là giai đoạn vô cùng khó khăn, hẳn muốn khống chế một cách dứt điểm dịch bệnh này, mà không phải đấu tranh giữa những biện pháp vô nhân tính này.” Cô xoay người nắm chặt hai tay Vũ Quân, “Ta tuyệt đối sẽ không để ngươi đi, chết như vậy không đáng, những người khác ta không xen vào. Nhưng nếu ngươi đi, ta cũng sẽ đi, cả đời không bao giờ quay lại!”
Đồng Dao quyết tâm nói những lời tuyệt tình, nhìn thấy vẻ mặt đau khổ dằn vặt của Vũ Quân, trong lòng cũng không chịu nổi, nhưng vẫn cắn môi chịu đựng.
“Hoàng tử là nhiếp chính vương nước Cúc Lương, thời khắc nước Cúc Lương gặp khó khăn, chẳng lẽ thất công chúa muốn hoàng tử trở thành người phản quốc sao?” Lão thần quan bị Đồng Dao nói gay gắt mà không nói lại được gì, trong lòng sinh khí, hiện tại vừa đúng lúc có thể lấy thân phận của hoàng tử để phản bác lại.
“Ta không quan tâm hắn là người bội tín.”
Lão thần quan cười lạnh lùng: “Thất công chúa có thể không ngại, nhưng thất công chúa có từng nghĩ tới cảm nhận của hoàng tử? Hoàng tử bằng lòng sao?”
Đồng Dao ngẩn người. . . . .
“Hừ!” Lão thần quan bĩu môi, “Lão thần đã trao đổi cùng với thần linh hơn tám năm, lần này gặp kiếp nạn, cũng đã sớm đoán được. Lão thần thấy tuổi thất công chúa vẫn còn trẻ, cũng không cùng ngươi so đo. Thất công chúa luôn miệng nói lời nói của ta là vô căn cứ, nói vậy thất công chúa đã nghĩ ra phương pháp hay để khống chế bệnh dịch?”
Đồng Dao sửng sốt, quay đầu nói: “Ta không có cách nào.”
“Thất công chúa không cần khiêm tốn”, lão thần quan xoay người hành lễ với Bắc Minh Quân,” Bệ hạ, nếu thất công chúa có cách, không bằng để nàng thử xem. Nếu không làm được, thì để cho hoàng tử dẫn đầu đoàn đại thần, cứ làm theo phương pháp như lão thần nói.”
“Không được!” Đồng Dao lập tức hét lên từ chối, quay đầu nhìn đôi mắt nâu nhạt của Vũ Quân,”Được, ta đồng ý, ta sẽ đi vào thành nghĩ biện pháp, nhưng bây giờ Vũ Quân phải tới phủ Thừa tướng.”
“Không!” Vũ quân lập tức nổi nóng.
“Đừng nói nữa”, Đồng Dao cố gắng gạt tay hắn đi, “ Đi tới phủ Thừa tướng, đừng để ta phải lo lắng cho ngươi.”
“Nhưng nàng như vậy, ta sẽ lo lắng!” Vũ Quân ngoan cố nắm chặt tay Đồng Dao.
“Vũ Quân…” Đồng Dao cảm thấy sống mũi cay cay, “Ta không thể để ngươi đi diễu trên phố, còn quất chính mình, phương pháp này chưa nói là có tác dụng hay không, vấn đề là căn bản không thể thực hiện được. Ngươi tin ta một lần này được không, ta không muốn ngươi phải chết một cách vô ích!”
“Cho nên nàng muốn mình phải chịu chết?”
“Không phải!” Đồng Dao lắc đầu, “Ta sẽ bảo vệ tốt bản thân mình, tin ta đi được không?”
“Ta tin nàng, nhưng ta sẽ không để nàng đi một mình. Nếu nàng thật sự muốn như vậy, không bằng bây giờ giết ta luôn đi.” Vũ Quân kích động nói.
Xung quanh yên tĩnh, từ đầu tới cuối Bắc Minh Quân không nói một câu, nhưng sắc mặt ngày càng khó coi, cuộc nói chuyện lâm vào tình thế bế tắc.
Lại một đêm nữa trôi qua trong yên tĩnh, không khí ẩm ướt, Vũ Quân dựa người vào cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Mùi khói nồng nặc vây kín cả hoàng cung, nơi xa rừng trúc đang lắc lư trong gió, bầu trời mờ mịt. Những giọt mưa dần ngấm vào lồng ngực yếu ớt của hắn, làn da trắng toát nhìn càng thêm đau lòng.
Đồng Dao nằm nghiêng người căn bản không ngủ được, trong lòng phiền muộn tới phát hoảng. Sau khi Vũ Quân trở về vẫn luôn trầm lặng, không chịu nói chuyện. Tới nửa đêm, thấy hắn mặc áo khoác vào, mở cửa sổ, sau đó ngồi hứng những cơn gió lạnh thổi tới, Đồng Dao rùng cả người.
Đồng Dao nhíu mày, cảm thấy có mưa nhỏ, nhịn một hồi, vẫn không chịu được: “Vũ Quân, buổi tối trời lạnh, đóng cửa rồi ngủ thôi.”
Vũ Quân không trả lời, cũng không có di chuyển nửa bước.
Đồng Dao thở dài, đi tới. Vũ Quân mơ màng nhìn ra ngoài không trung tối đen, đôi mắt nâu nhạt đầy đau thương, trong lòng Đồng Dao cũng xót xa.
“Ngươi. . . . . .” Trong lòng Đồng Dao vừa tức giận vừa hoảng sợ, nhưng không biết nên mở miệng nói thế nào.
Vũ Quân liếc mắt nhìn cô, cười lạnh: “Nàng vẫn muốn trở về phải không? Muốn ta giúp nàng không? Chỉ cần nàng nói, ta sẽ lập tức để nàng đi!”
Lúc này trong lòng Đồng Dao tràn đầy lửa giận, lập tức nói với Vũ Quân: “Phải, đúng vậy, ngươi đã nghĩ ta như vậy, ta còn ở lại làm gì. Ta phải về, ngày mai ta sẽ nói chuyện với bệ hạ.”
Vũ Quân cắn môi, hàng mi rung rung chớp lại, hắn khẽ xoay người, đưa lưng về phía Đồng Dao, nhìn thấy bả vai hắn run run, đột nhiên Đồng Dao cảm thấy lời nói của mình thật tàn nhẫn, Vũ Quân đã cô đơn như vậy.
“Vũ Q