Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi

Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi

Tác giả: Mộc Yêu

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.

ừng ở trong lòng khích lệ mình, chỉ sợ chính mình là không kiên trì nổi, mà khóc rống lên.
Là thượng đế nghe được lời cầu xin của cô sao?
Cô thế nhưng nghe được âm thanh từ cửa lớn bị người từ bên ngoài mở ra, cô tràn đầy vui mừng chờ đợi.
Thế nào ngoài cửa tiếng bước chân như thế lộn xộn?
Cửa mở ra, Tần Phong đang muốn nhào tới Lâm Vũ Mặc, cũng đang nhìn thấy hai người đi vào nhà lúc ngây ngẩn cả người.
"Mặc?" Tần Phong cảm thấy tâm mình bị hung hăng địa thứ một chút, cô không thể tin được chỗ đã thấy cảnh tượng trước mắt. Bàn tay Lâm Vũ Mặc nắm chặt một mỹ nữ xinh đẹp, môi của anh ta ở đó mặt người phụ nữ kia hôn không ngừng.
"Ảo giác! Nhất định là ảo giác!" Tần Phong lập tức nhắm hai mắt lại, càng không ngừng lừa gạt tim của mình.
"Anh yêu, cô gái này là ai à? Là con gái của anh sao?" Mỹ nữ quyến rũ mà cười hỏi.
"Một cô hầu gái!" Lâm Vũ Mặc ngay trước mặt Tần Phong đem mỹ nữ kéo vào trong ngực, bàn tay to của anh ta thuận thế đưa vào trong quần áo mỹ nữ .
"Ừ anh yêu cô hầu gái vẫn còn ở" mỹ nữ mặc dù hào phóng, nhưng cũng không muốn miễn phí biểu diễn cho người ngoài nhìn.
"Cô hầu gái, còn chưa cút trở về phòng cô!" Lâm Vũ Mặc gầm lên, ánh mắt của anh ta hình như đối với Tần Phong tràn đầy khinh thường.
"Mặc, anh buông cô ta ra. Người anh yêu là em a! Làm sao anh có thể?" Tần Phong rốt cuộc không cách nào nữa lừa gạt mình rồi, cô lệ như suối nước bình thường bôn dũng ra.
Tại sao có thể như vậy?
Mặc tại sao có thể phản bội cô!
Chẳng lẽ cũng bởi vì mình cùng Đường Chá hôn, anh ta liền xử tử hình cô sao?
"Yêu? Tiểu Phong Nhi. Cô còn có mặt mũi nói yêu tôi sao? Lúc cô hôn Đường Chá, cô có nghĩ tới tôi hay không, nghĩ tới Lâm Vũ Mặc tôi yêu cô bao nhiêu? Tôi một lòng với cô, kết quả đổi lấy là cái gì, là phản bội!" Lâm Vũ Mặc từng bước một tiến tới gần Tần Phong, đỏ mắt bi phẫn nói.






Anh ta vĩnh viễn cũng không thể quên được một màn kia tận mắt nhìn thấy.
Vì sao chỉ có một mình anh ta khổ sở?
Anh ta muốn tiểu Phong Nhi cũng nếm thử một chút tư vị khổ sở!
"Mặc, em không có phản bội anh! Người em yêu là anh a! Anh không cần phải làm như thế, em về sau sẽ không bao giờ để cho người khác hôn em, có được hay không, Mặc, anh để cho cô ta đi đi." Tần Phong từ bỏ tôn nghiêm của mình, chỉ vì cầu được người yêu tha thứ.
Lâm Vũ Mặc nhắm lại hai mắt, lạnh lùng mà nói: "Đi ra ngoài!"
Thì ra là thường ngày thích nhất bây giờ đang ở trong mắt anh ta lại trở nên không chịu được như thế!
Thật nên buông tay sao?
Nếu anh ta đã không còn yêu cô,
Cô còn ở lại chỗ này làm gì?
Tần Phong a, Tần Phong,
Cho dù ngươi kiên cường nữa, ở trước mặt tình yêu, ngươi vẫn là kẻ yếu đuối, ngươi vẫn như cũ không chịu được đả kích.
Cô muốn ở mình hoàn toàn hỏng mất trước, lưu mở nơi này.
Ít nhất cô còn có một phần tôn nghiêm,
Tần Phong cô cái gì cũng có thể ném vứt bỏ,
Nhưng cô còn có một thân ngông nghênh.
Vừa dọn dẹp hành lý, Tần Phong vừa rơi lệ.
Cô đem vật sở hữu Lâm Vũ Mặc mua cho cô để lại, chỉ ngoại trừ chiếc nhẫn đính hôn cùng sợ dây chuyền.
Đây là tín vật Lâm Vũ Mặc đưa cho cô, cô không bỏ được a!
Mấy lần muốn bỏ xuống, nhưng mà rốt cuộc không thôi lại đeo trở lại.
Coi như anh ta nói cô lòng tham cũng tốt, nói cô ham tài cũng tốt, cô cũng muốn đem chúng mang đi.
Sẽ để cho hai món tín vật này cùng với cô thôi.
Ít nhất bọn họ đã từng yêu qua, mặc dù Lâm Vũ Mặc tổn thương cô, nhưng cô vẫn không nỡ bỏ anh ta!
Xách theo hành lý, Mặc không một tiếng động đi ra khỏi nhà Lâm Vũ Mặc.
Thành thị phồn hoa về đêm không hề ồn ào nữa,
Cô đơn trên đường không thấy được một bóng người,
Tần Phong chỉ thấy cái bóng của mình cùng với cô,
Trong đêm tối này rực rỡ ngôi sao hình như cũng đang cười nhạo cô tiều tụy,
Tối nay góc đường không người,
Chỉ nghe được mình ở một mình rơi lệ.
Từ đó về sau,
Cũng không còn có ai làm bạn,
Nguyên tưởng rằng phồn hoa,
Cũng chỉ là khách qua đường trong đời của cô.
Xem ra, cô cả đời này nhất định cô độc!
Không biết vài năm sau, cùng Mặc lần nữa gặp nhau, anh ta còn có thể nhớ cô là ai chăng?
Càng không ngừng lau bên má lăn xuống nước mắt hoa, Tần Phong khích lệ mình: "Tần Phong, tỉnh lại đi, phải nhớ kỹ, ngươi không thể bị khuất phục. Không có bất kỳ chuyện có thể làm khó ngươi! Cố gắng lên!"
Đèn đường đem lấy bóng dáng cô chiếu lên càng ngày càng dài,
Trong lòng cô đau cũng càng ngày càng sâu.
Ngồi ở trong phòng Lâm Vũ Mặc phiền não tìm kiếm thuốc lá trong túi, tìm nửa ngày cũng không có tìm được, lúc này mới đột nhiên nhớ tới, kể từ sau khi tiểu Phong Nhi mang thai, anh ta liền cai rồi.
Người phụ nữ dừng lại trong miệng rên rỉ, mở một đôi bất mãn mắt nhìn Lâm Vũ Mặc nơi xa, cô không ngờ người đàn ông xuất sắc như vậy, dẫn mình về nhà, cũng chỉ là vì để cho cô" …" , căn bản ngay cả đám đầu ngón tay cũng không muốn đụng vào cô.
Xem anh ta ra tay rất hào phóng, cô chỉ tốt hết sức phối hợp.
Nhưn