Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi

Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi

Tác giả: Mộc Yêu

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341897

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1897 lượt.

trước đến giờ sau lưng đều buôn bán lậu, chỉ là bây giờ cô mới biết?
"Phong lão đại, chúng ta có cần làm tiếp theo kế hoạch không?” Trần Bưu không chắc chắn hỏi
"Bưu ca, trước tiên anh đừng hành động gì, quan sát cẩn thận mọi thứ, nhìn rõ quan hệ của Lâm Vũ Mặc và Tề Bằng Thăng rốt cuộc là như thế nào, mới quyết định lại” Tần Phong lập tức tỉnh táo phân phó Trần Bưu
Mặc kệ Lâm Vũ Mặc và Tề Bằng Thăng có quan hệ như thế nào, hôm nay cô cũng nhất định phải đem Tề Bằng Thăng ra trước công lý. Chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi
Cô muốn nhìn một chút Mặc ở trong chuyện này đóng vai trò là nhân vật nào. Nếu như anh chính là kẻ ở sau màn sắp xếp mọi chuyện, như vậy từ nay về sau anh chính là kẻ địch của mình. Cô sẽ đem toàn bộ tình yêu trong lòng không chừa sót tí gì mà biến nó thành hận, cô sẽ làm tất cả phải trả giá thật lớn! cho dù là Mặc cũng không ngoại lệ!
"Phong lão đại, tôi hiểu." Trần Bưu gật đầu một cái, cúp điện thoại.
Anh núp trong bóng tối quan sát Lâm Vũ Mặc, chỉ thấy anh dùng ánh mắt sắc bén quét một lượt mọi thứ xung quanh, đi theo phía sau Tề Bằng Thăng tới bến tàu
Hai người bọn họ chờ ở bến tàu ước chừng mười phút, liền nhìn thấy thuyển chở hàng cập bờ
Từ trên thuyền một người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh đi xuống, xem ra là bên Canada cử qua. Anh ta đi xuống thuyền bắt tay với Tề Bằng Thăng, Tề Bằng Thăng lập tức kéo anh ta qua một bên, nói nhỏ vài câu rồi mới quay lại bên người Lâm Vũ Mặc
Bọn họ chào hỏi vài câu, liền ra lệnh cho thuộc hạ bắt đầu dỡ hàng. Từng cái container một bị cần cẩu treo ngược đến nhựng chiếc xe chở hàng đã chờ sẵn nơi bến tàu
Chờ sau khi dỡ xong chiếc container cuối cùng, trời cũng đã tờ mờ sáng
Người ngoại quốc và Tề Bằng Thăng bắt tay nhau một cái, thời điểm đang muốn trở về thuyền, chỉ thấy Lâm Vũ Mặc đột nhiên tháo kính đeo mắt trên mặt, ném xuống đất. Mắt kính vừa rơi xuống đất, mọi phía xung quanh cũng xuất hiện rất nhiều người mặc áo đen
"Bọn họ là ai?" Trần Bưu khó hiểu nhìn những người mặc áo đen nhảy dù từ trên trời xuống, không biết bọn họ là bạn hay là thù, nên vẫn im lặng mà theo dõi
Sau khi những người mặc áo đen xuất hiện, trên mặt Lâm Vũ Mặc nở một nụ cười thâm sâu khó lường, tại thời điểm người ngoại quốc sắp rời bến tàu mà chặn hắn lại “Chậm đã!”
Người ngoại quốc tức giận giơ tay đánh một quyền, không ngờ động tác của Lâm Vũ Mặc nhanh hơn, anh đưa chân dài ra nhanh chóng đá về phía đối phương một cái. Chỉ nghe được một tiếng kêu đau, người ngoại quốc ôm bụng lùi về sau mấy bước, hắn ta giơ tay lên chỉ vào mặt Lâm Vũ Mặc “Mày, mày!”
Tề Bằng Thăng cũng khó hiểu hô to “Tổng giám đốc Lâm, cậu đang làm cái gì vậy?”
"Ha ha ha!" Lâm Vũ Mặc uy phong lẫm liệt đứng ở trong gió cười lớn, "Tề Bằng Thăng, ngày chết của ông không còn xa, hay là ngoan ngoãn đưa tay chịu trói đi"
"Cái gì? Mày!" Tề bằng Thăng còn chưa kịp lên tiếng phản ứng, liền nghe được tiếng đánh nhau từ sau lưng. Hắn quay đầu lại thì nhìn thấy một nhóm người áo đen đang đánh nhau với thuộc hạ của mình
"Lâm Vũ Mặc, là mày mang bọn họ tới?" Tề bằng Thăng tức giận hỏi.
"Chính là thuộc hạ của tôi" Lâm Vũ Mặc lấy tay phủi phủi một ống tay áo bị dính đất, chậm rãi nói
"Mày không phải là muốn nhận khoản hàng này sao? Tại sao còn phải làm như vậy?" Tề Bằng Thăng căm phẫn hỏi
Lâm Vũ Mặc nghe, cười lớn: "Tề Bằng Thăng ơi Tề Bằng Thăng, ông cũng quá coi thương tập đoàn Lâm Thị rồi! Chuyến mua bán này, Lâm Thị sao có thể để trong mắt?"
"Ha ha ha! Lâm Vũ Mặc, ngươi điên rồi! Tao và mày ngày thường không thù không oán, vì sao mày lại làm vậy?” Tề Bằng Thăng lớn tiếng hỏi
"Không biết tổng giám đốc Tề còn nhớ tập đoàn Vân Thị?” Lâm Vũ Mặc nhẹ nhàng nói ra mấy chữ
"Vân thị?" Tề Bằng Thăng nghe xong ha ha cười lớn "Thì ra mày vì trả thù cho Vân thị nên mới tìm tới tao"
"Đến để báo thù thì không hẳn, tôi chỉ muốn xin một cái công bằng" Lâm Vũ Mặc cười lạnh nói
Hai người không nói gì nữa mà liền động thủ. Quả đấm của Lâm Vũ Mặc mang lực rất lớn đánh về phía Tề Bằng Thăng, nhưng Tề Bằng Thăng cũng không phải là kẻ yếu ớt, hắn ra sức chống trả
Hai người lập tức đánh thành một đoàn






Khi Trần Bưu nhìn thấy Lâm Vũ Mặc và Tề Bằng Thăng động thủ, lập tức hiểu mọi chuyện không phải như mình tưởng tượng. Có lẽ Lâm Vũ Mặc và mình có cùng mục đích, vì vậy anh lập tức hô to với thuộc hạ một tiếng “Bắt đầu hành động, Mọi người nhớ, người áo đen là bạn bè với chúng ta, không làm bọn họ bị thương, còn lại theo như kế hoạch cũ”
"Rõ!" Mọi người lập tức theo sau anh, nhập vào cùng chiến đấu
Hai phái cùng nhau nỗ lực chung, Tề Bằng thăng và thuộc hạ từng người từng người bị chế phục, còn dư lại cũng chỉ đang cố gắng vùng vẫy, giãy dụa mà thôi
Thấy đã hết hy vọng, Tề Bằng Thăng móc từ trong áo ra một cây sung lục, chỉ hướng mặt Lâm Vũ Mặc “Không được cử động! Lâm Vũ Mặc, nếu mày dám tiến lên trước một bước, đừng trách tao không cảnh báo trước”
Tay không đeo găng nên Lâm Vũ Mặc b


Old school Swatch Watches