Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi

Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi

Tác giả: Mộc Yêu

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341862

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1862 lượt.

"
Nghe được giọng nói quen thuộc đó, Tần Phong không khỏi quay lại, nhìn Lâm Vũ Mặc. Đã mấy tháng nay cô không thấy anh, vì sao anh lại đến đây? Những lời anh nói là thế nào?
"Anh vừa nói cái gì thế? Anh nói ba Đường Chá là người đã giết ba em, điều này là thật sao?" Tần Phong nhìn Lâm Vũ Mặc, lại nhìn Đường Chá. Trong lòng tràn đầy lo lắng.
Sẽ không!
Làm sao ba Đường Chá là là kẻ thù của cô?
Không khí trong phòng thoáng trở nên rét lạnh.






Đường Chá không vui nhìn Lâm Vũ Mặc đang cố ý ngăn cản hôn lễ của bọn họ, tức giận nói: "Lâm Vũ Mặc, anh đừng ngậm máu phun người! Ba của tôi là một doanh nhân trong sạch, ông ấy sẽ không giết ba của Phong Nhi?" .
"Ha ha ha! Ông ta không phải giết Bá Nhân, nhưng Bá Nhân bởi vì ông ta mà chết. Về phần vì sao có chuyện đó, cậu nên hỏi người cha không biết xấu hổ của cậu kia, hỏi ông ta có biết chuyện này không, hỏi ông ta có giết người hay không." Lâm Vũ Mặc nở ra một nụ cười tà mị.
Lúc này Đường Thanh Vân đột nhiên giận dữ quát lớn: "Người đâu! Bắt người kia ra ngoài!"
Mấy người bảo vệ nghe được, lập tức tiến lên đuổi người, Tần Phong nhìn thấy ánh mắt đầy hung ác của Đường Thanh Vân, trong đầu đột nhiên nhớ đến đoạn trò chuyện ban nãy của ông ta và Mã Diễm Lệ, trong lòng lập tức sinh nghi. Cô vội vàng lên tiếng: "Dừng. Tất cả các người đi xuống!"
Cô tránh khỏi vòng tay Đường Chá, bước đến trước mặt của Đường Thanh Vân, tỉnh táo nhìn ông: "Bác, lời Lâm Vũ Mặc nói là thật chứ? Là bác? Bác là người đứng ngoài sau cái chết của ba con?"
"Ha ha ha! Cô Mã, cần gì hoảng hốt như thế? Chẳng lẽ cô đã làm việc trái với lương tâm sao?" Lâm Vũ Mặc cười tà mà nhìn hai người đang ngã dưới đất.
"Bác, mời nói thật, bác có liên quan gì đến cái chết của ba con?" Tần Phong lo lắng nhìn Đường Thanh Vân, thét to.
"Tôi nói rồi, tôi không hề quen biết Bá Nhân cũng không biết chuyện ông ta nhảy lầu tử tự, cái người kia chỉ đang nói bậy mà thôi!" ánh mắt ba Đường mang đầy vẻ thâm tình.
"Nhảy lầu? Bác, người nói không biết ba con, thế sao biết được ba con nhảy lầu?" Tần Phong nghe được lời nói bậy bạ của Đường Thanh Vân, nghi ngờ hỏi.
"Nhảy lầu, bác có nói sao?" Đường Thanh Vân lo lắng phủ nhận lời nói của chính mình.
Xem ra lời nói của Lâm Vũ Mặc không mấy chân thành, có phải Đường Thanh Vân chính là người thần bí phía sau tất cả không? Tần Phong càng nghĩ càng hoang mang, không khỏi kích động đi lên phía trước, níu chặt cổ áo Đường Thanh Vân hỏi "Là ông sao? Là ông làm ra sổ sách giả năm nó, đưa trợ lý đến, khiến công ty tôi phá sản, ba tôi cùng đường, không có lựa chọn nào khác ngoài tự sát! Ông nói cho tôi biết! Có phải ông làm hay không! Nói mau"
Cảm xúc của Tần Phong càng ngày càng kích động, Lâm Vũ Mặc thấy, đau lòng ôm lấy cô, dịu dàng nói với cô: "Phong Nhi, đừng quá kích động, đừng quên, trong bụng em còn có bảo bối của chúng ta."
"Anh đừng đụng vào tôi!" Tần Phong đẩy ta Lâm Vũ Mặc ra, chán ghét nói: "Đứa con này là của tôi, không liên hệ gì tới anh! Về sau đừng xuất hiện trước mặt tôi!"
Nói xong, Tần Phong lại trợn mắt nhìn Đường Thanh Vân, hung hăng hỏi "Tại sao ông lại hãm hại ba của tôi? Ông ấy chọc gì đến ông? Vì sao ông lại ép ông ấy đến đường cùng như thế!"
"Con dâu, ba không có làm như thế!" Đường Thanh Vân chuyển vẻ mặt lấy lòng, "Làm sao ba có thể làm hại ông thông gia như thế? Con hiểu lầm rồi. Ba chỉ xem qua báo chí nên mới biết chuyện năm đó mà thôi. Ba chỉ biết sơ sơ thôi. Con dâu yêu quý, Con đừng nên tin lời của cậu ta! Nhanh đi, kết hôn với Đường Chá đi, về sau chúng ta sẽ là người một nhà."
"Hắc hắc he he, đúng vậy! Về sau chúng ta chính là người một nhà." Mã Diễm Lệ cũng đứng lên, vẻ mặt nịnh hót cười nói.
"Phong Nhi, ba anh đã nói như thế rồi. Đi thôi, chúng ta tiếp tục cử hành hôn lễ." Đường Chá đi lên phía trước, dịu dàng kéo tay nhỏ bé của Tần Phong, muốn tiếp tục mới những nghi lễ còn lại.
Vô luận như thế nào, hôm nay anh phải cưới được Tần Phong. Cô chỉ có thể làm vợ của anh! Trong lòng Đường Chá tràn đầy kiên định, mặc dù trong lời nói của ba có quá nhiều mâu thuẫn, sơ hở trăm chỗ, nhưng anh tình nguyện tự lừa gạt mình, cũng không cần tin tưởng lời nói của Lâm Vũ Mặc.
Nếu như Lâm Vũ Mặc nói là thật, Phong Nhi con chịu lấy anh sao?
Anh vô cùng lo lắng, cho nên chẳng cần biết chân tướng là gì, anh muốn cưới Phong Nhi xong mới tính.
Anh dùng sức nắm lấy tay Phong Nhi, vô cùng kiên định kéo cô chạy hướng cha Xứ, đối với cha xứ nói: "Cha xứ, xin ngài tiếp tục."
"A được." Cha xứ cầm kinh Thánh lên, lần nữa hỏi Tần Phong: " Tần Phong, con có nguyện ý cưới đàn ông anh tuấn bên cạnh con làm chồng hợp pháp của mình không? Con sẽ yêu thương anh ta, an ủi anh ta, tôn trọng anh ta, bảo vệ anh ta, giống như đó chính là cuộc sống của mình. Ở cuộc đời này, bất luận nghèo khó hay giàu có, ngã bệnh hay khỏe mạnh, thủy chung với anh ta, tương thân tương ái, cho đến ngày rời khỏi thế giới này”
Tần Phong do dự nhìn vẻ mặt chột dạ của Đ