Tác giả: Mộc Yêu
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341844
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1844 lượt.
ông có cách nào thay thế cha của bé.
"Chị Tiểu Phong, nhanh gật đầu chấp nhận đi ạ!" Trầm Kiệt đưa gương mặt chờ mong nói. Cậu thật hy vọng chị Tiểu Phong đồng ý lấy cậu, vậy tháng ngày sau của cậu sẽ vô cùng hạnh phúc.
"Em Kiệt, đừng ồn ào." Tần Phong nũng nịu. Trong lòng của cô thật vất vả mới lấy lại được bình tĩnh, không muốn phá hư cảm xúc thăng bằng của mình.
"haizzz" Trầm Kiệt ôm Lâm Khả Nhi, đáng thương đang khóc thúc thít: "Tiểu Khả Nhi, cậu chưa thể khiến cách mạng không thể thành công, chúng ta còn phải tiếp tục cố gắng."
"Dạ, con ủng hộ cậu." Lâm Khả Nhi cười duyên đưa tay nhỏ bé đánh vào bàn tay Trầm Kiệt.
Lúc này, nơi xa nhân viên làm việc đang gọi Trầm Kiệt, muốn cậu đi vào: "Trầm Kiệt, mau tới đây, sẽ phải lập tức khai mạc."
"Biết!" Trầm Kiệt quay đầu hướng về phía nhân viên trả lời, lại không yên tâm đối với Tần Phong nói: "Chị Tiểu Phong, chị không cần tránh né em, em sẽ lập tức giải quyết mọi chuyện."
"Ừ. Chị Tiểu Phong sẽ chờ em." Tần Phong khẽ gật đầu một cái.
Kể từ khi Trầm Kiệt biết được Tần Phong đang ở đây, liền ngày ngày chạy đến nhà cô.
Hôm nay Trầm Kiệt và Lâm Khả Nhi đã kết thành đồng minh, mỗi ngày hai người đều muốn ép Tần Phong gật đầu đồng ý gả cho Trầm Kiệt. Tần Phong biết,con gái mình rất muốn một người cha, mà Trầm Kiệt lại thương bé như vậy, đương nhiên bé sẽ muốn Trầm Kiệt làm ba của bé rồi.
Nhưng bây giờ tâm cô đã bình lặng, không muốn nói đến chuyện tình cảm nữa. Tình cảm với Lâm Vũ Mặc và với Đường Chá vẫn rất rối rắm, khiến cho cô đánh mất lòng tin vào tình yêu. Cô chẳng còn biết mình có năng lực để yêu một người nữa hai không.
Ngày này, Trầm Kiệt mang theo một bó hoa tươi đến nhà của Tần Phòng, vừa vào cửa, thì đã đòi ôm cô một cái, sau đó thâm tình nói: "Chị Tiểu Phong, sinh nhật vui vẻ!"
"Em Kiệt, chị rất cảm động! Không ngờ đã nhiều năm như vậy, em Kiệt vẫn nhớ ngày sinh của chị." Tần Phong cảm động lau mắt nước trên khóe mắt, cười duyên nói.
"Ha ha ha! Hôm nay sao tôi lại may mắn như thế, đem những tấm ảnh này đưa cho độc giả. Có lẽ tôi sẽ nổi tiếng! Ha ha ha!" Thì ra đó là một phóng viên chuyên tin tức giải trí. Phát hiện hôm nay khiến ông rất vui mừng.
Ngày thứ hai, trên một trang tạp chí lớn viết: "Thiên vương mang theo người tình bí mật và con gái riêng ra ngoài."
Tin tức này oanh động thiên hạ, khiến rất nhiều người cảm động đến khiếp sợ. Tất cả mọi người cho là Tần Phong thật sự là người tình bí mật của Trầm Kiệt, còn Tiểu Khả Nhi chính là con chung của hai người.
Tần Phong buồn cười nhìn tin tức kia, than thở về tâm của những phóng viên bây giờ, bọn họ thực sự là suy nghĩ quá phong phú! Đem tất cả những chuyện mình suy nghĩ viết ra ngoài, nói xong cũng chả quan tâm độ chính xác của nó.
Có được chút tiếng thơm trong giới tin tức giải trí, một người đàn ông nữa bước chân vào nồi lá cải.
Ngày nay, Tần Phong vẫn đang ở trong phòng bếp bận rộn, chuông cửa đột nhiên vang lên, Tần Phong tranh thủ thời gian nói với đứa con gái vẫn còn ngồi chơi trò chơi: "Khả Nhi, giúp mẹ đi mở cửa, có thể là cậu Sở đến đó."
"Dạ ạ." Lâm Khả Nhi nhảy xuống khỏi ghế cao, bé nhanh chóng chạy ra ngoài, hào hứng mở cửa.
"Ba Sở" Khi bé nhìn rõ người đàn ông trước mắt thì ngây người. Người tới thế nhưng không phải ba Sở, bé vốn cho là ba Sở đã là người vô cùng anh tuấn rồi, không ngờ người đàn ông này còn mê người hơn ba Sở. Chú ấy là ai? Lâm Khả Nhi nhẹo đầu nhỏ nhìn đối phương. Mà đối phương cũng không mở miệng, chỉ dùng cặp mắt tà mị nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ trước mặt.
"Đây chính là bảo bối của bọn họ sao?" Lâm Vũ Mặc kích động nhìn cô bé đáng yêu, gương mặt trắng như bột, anh cho là Phong Nhi đã hư thai rồi. Thế nhưng rốt cuộc anh đã tìm ra cô, vợ của anh, con gái của anh. Lần này, vô luận như thế nào, anh cũng sẽ đưa mẹ con cô về nhà.
"Này! Chú tìm ai. Sao chú như đầu gỗ không nó gì hết vậy?" Lâm Khả Nhi bất mãn ngẩng cằm nhỏ lên, kháng nghị hỏi.
Lâm Vũ Mặc đưa tay ra bế cô gái nhỏ nhắn lên, kéo bé vào trong lòng ngược của mình: "Bảo bối, kêu cha."
"Cha? Cháu đã có ba Sở rồi, chú cũng là cha cháu sao?" Lâm Khả Nhi bồn chồn hỏi.
Mặc dù người đàn ông này cũng đủ anh tuấn, đúng là vẫn đủ quy chuẩn làm cha bé, nhưng bản thân bé vẫn thích chú Sở hơn.
"Cha chỉ có một? Đường nhiên ba chính là ba ruột của con!" Lâm Vũ Mặc hếch mày lên, không vui nói. Tiểu bảo bối của anh thế nhưng lại gọi Trầm Kiệt là cha, chẳng lẽ cậu ta đã cưới Phong Nhi rồi sao?
Không được!
Nhất định anh sẽ ngăn cản bọn họ!
Phong Nhi là của vợ của anh, đừng ai nghĩ đến chuyện sẽ giành với anh!
"Tiểu Khả Nhi, là ai?" Tần Phong thấy con vẫn chưa vào nhà, vì vậy liền tò mò đi ra khỏi phòng bếp, nhìn quanh nhà, nhìn thấy hình ảnh kia, tâm cô đột nhiên trở trên ngớ ngẩn.
Thời gian tựa như lắng đọng. Hai người đưa mắt nhìn nào, trong đầu là một mớ hổn độn.
Trong lòng Lâm Vũ Mặc thoáng qua một hồi mừng như điên. Thật sự là Phong Nhi của anh, đây không phải là