Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342418
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2418 lượt.
hàm răng chỉ còn lợi ra, ha ha cười nói: “Cô gái à, cháu cẩn thận một chút, phá bậc cửa đá bác không có tiền sửa đâu!”
“Bà…” Lâm Tử Hàn chán nản trừng mắt nhìn bà, có lầm hay không, cô cũng đã ngã thành như vậy, cư nhiên còn nói ra lời nói vô lương như thế? Nhưng mà nhìn nét mặt già nua của lão bà bà gầy chỉ còn da bọc xương kia, lời nói thoá mạ liền nhịn xuống, ha ha cười nói: “Bà bà, bà yên tâm, cháu sẽ thề sống chết bảo hộ tốt bậc cửa nhà bà”
“Thật là một đứa trẻ ngoan” Bà thím cho thuê nhà cười đến vui sướng hơn, xoay người lại nghiêm mặt với vẻ mặt trêu đùa của Tiêu Ký Phàm nói: “Tiên sinh, vợ cháu thật là một đứa trẻ ngoan”
“Có nghe hay không? Em là đứa trẻ ngoan” Lâm Tử Hàn nhìn chằm chằm Tiêu Ký Phàm hì hì cười nói. [Ôi trời, không đỡ nổi nữa rồi!!!!'>
Tiêu Ký Phàm khẽ cười một tiếng không nói, dắt Tiểu Thư Tuyết đi vào gian nhà mặc dù cũ, nhưng được cho là sạch sẽ, đặt hành lý ở cạnh cửa.
Từ nhỏ anh sinh hoạt ở gia đình phú quý, vừa tiếp xúc đến loại chỗ ở bình dân này, tự nhiên có chút không quen. Nhưng, thấy dáng tươi cười vui sướng trên mặt Lâm Tử Hàn đang ra sức quét tước thu thập gian phòng, trong lòng lại không cảm thấy có cái gì.
Ở nơi một thị trấn nhỏ gần biên giới, hy vọng cô có thể vẫn đều được vui vẻ như vậy!
Vào đêm, cuối cùng Lâm Tử Hàn cũng thu thập xong gian nhà, nhìn liếc mắt xung quanh gian nhà được mình bố trí rất ấm áp, hưng phấn ngã trên giường, giống người điên khua khua khoắng khoắng.
Không bao lâu, chỉ nghe “Két” một tiếng, giường lớn trong nháy đã lõm xuống mảng lớn, Lâm Tử Hàn hoàn toàn không ngờ rằng giường lớn lại đột nhiên sụp xuống, thân thể nghiêng xuống, lại là một cú ngã xuống đất. ='>'>
“A —” Cô thống khổ rên rỉ một tiếng, xoa mông bị ngã đến đau đớn, trời ạ! Đây là cái giường gì chứ, không phải là lưu lại từ thời Khang Hi chứ?!
Ngẩng đầu, lại thấy thân ảnh hai người một lớn một nhỏ bị cô đuổi ra ngoài chơi. Vẻ mặt chứa đầy ý cười nhìn cô, tiểu nhân khá lắm, còn biết bưng cái miệng nhỏ nhắn len lén cười.
Tiêu Ký Phàm tiến lên một tay ôm cô từ trên mặt đất lên, cười nói: “Được rồi, ngã xuống nữa sẽ thành ngu ngốc, anh cũng không muốn chiếu cố một người ngu ngốc cả đời”
“Các người đều không có lòng đồng tình” Lâm Tử Hàn bất mãn bĩu môi la hét.
“Rất đồng tình với em, thực sự” Tiêu Ký Phàm cười tủm tỉm nói: “Anh vẫn đều rất đồng tình với vấn đề chỉ số thông minh của em”
“Chỉ biết giễu cợt người ta” Lâm Tử Hàn rời khỏi ngực anh, lúc này mới không có rỗi việc tranh cãi với anh, đánh giá ván giường bị cô giẫm lên, nói: “Lẽ nào đêm nay chúng ta phải ngủ trên sàn nhà sao?”
Rời đi (2)
“Đừng quản chuyện ngủ, ăn trước một chút đã” Tiêu Ký Phàm kéo cô ngồi xuống trước bàn, đặt hộp thức ăn lên trước mặt cô, cưng chiều nói: “Sắp sáng rồi, nên ăn một chút gì đi”
“Nhưng giường của em…” Cô vẫn còn tâm tâm niệm niệm vấn đề lớn, chính là chiếc giường gỗ được lưu lại từ thời Khang Hi kia , ngủ chính là một vấn đề lớn nha.
Tiêu Ký Phàm một tay ấn cô ngồi lên trên ghế, trấn an nói: “Chuyện chiếc giường anh sẽ xử lý, em ăn cơm trước đi” Để cho cô có thể an tâm ăn cơm, anh đứng dậy tìm đồ để sửa giường.
Lâm Tử Hàn lúc này mới an quyết tâm dùng cơm, nhìn Tiêu Ký Phàm nửa quỳ trên mặt đất bận đến đầu đầy mồ hôi, ý cười lan ra mắt cô, có chút buồn cười. Lãnh đạo một tập đoàn lại bị cô nháo đến nơi này làm cu li, bị người ta biết nhất định phải cười đến rụng răng.
“Ngọc Hân, về nhà ngủ sớm một chút đi” Tiêu phu nhân chỉ biết thở dài, kéo cô ta ngồi xuống ghế sofa, nhìn cô ta mỗi ngày kiên trì đứng ở Tiêu gia chờ Tiêu Ký Phàm trở về, bà cũng được một xấp tuổi cũng có phần cảm động.
“Bác gái, bác tìm Ký Phàm trở về có được không?” Duẫn Ngọc Hân cầm tay Tiêu phu nhân rơi lệ cầu xin, muốn Tiêu Ký Phàm về nhà, người duy nhất có thể cầu xin chính là Tiêu phu nhân, đáng tiếc…
Tiêu phu nhân lại thở dài một tiếng, nói: “Ký Phàm nó bây giờ triệt triệt để để bị người đàn bà kia mê hoặc, bác cũng không có cách nào gọi nó về được”
“Bác gái, cháu xin bác” Duẫn Ngọc Hân quỳ gối xuống đất, nước mắt chảy từng giọt từng giọt, như những viên trân châu rơi xuống mặt đất.
Tiêu phu nhân bị hành vi của cô ta dọa cho sợ hãi, vội nâng dậy cô ta dậy, vội vàng nói: “Ngọc Hân, cháu làm gì đây chứ? Bác cũng muốn Ký Phàm và Thư Tuyết ở lại nhà nha, nhưng mà bác không ngăn nó được!”
“Bác đi tìm anh ấy về đi mà. . . .”
“Ký Phàm bây giờ ngay cả công ty cũng không đến, bác biết tìm nó ở đâu?” Tiêu phu nhân bực bội nói, hai ngày này bà vẫn đến công ty, không nghĩ tới chính là Tiêu Ký Phàm đã lui về sau sân khấu. Trợ lý tổng tài còn nói cho bà sau này không cần đến, nói Tiêu Ký Phàm sẽ không xuất hiện ở công ty.
Đứa con ngoan của bà! Khi tuyệt tình so với ma quỷ còn tuyệt tình hơn, vì đàn bà, ngay cả mẹ đẻ như bà cũng không cần, hơn nữa còn đi thẳng thừng như thế.
Duẫn Ngọc Hân lau nước mắt trên mặt, kiên quyết mở miệng nói: “Mặc kệ anh ấy ở nơi nào, cháu đều phải tìm anh ấy t