Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342343

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2343 lượt.

i xe đi đến làn đường nhỏ Tiêu gia, Tiêu Ký Phàm một mặt thành thạo điều khiển tay lái, một mặt bấm điện thoại, chuyển sang phím thông tin.
Một tiếng mẹ này cuối cùng cũng khiến Lâm Tử Hàn tỉnh lại, cũng tỉnh táo nội tâm của người làm mẹ, xe bắt đầu chậm rãi giảm tốc độ, càng ngày càng chậm.
Bên kia, giọng nói máy móc của A Nghị truyền vào tai Tiêu Ký Phàm: “Tốc độ xe đã giảm thấp đến 60, hiện nay rất ổn định”
Trái tim treo lơ lửng của Tiêu Ký Phàm cuối cùng rơi xuống phân nửa, nhấn ga đi với tốc độ nhanh hơn, anh phải nhanh chóng ngăn cô lại!
Lâm Tử Hàn đi chậm lại, dừng xe ở sườn núi, ngón tay mảnh khảnh gắt gao nắm chặt tay lái, thất thanh thống khổ.
Tiểu Thư Tuyết không hiểu gì cho nên nhìn chằm chằm cô, bắt chước kiểu người lớn vỗ lưng cô an ủi: “Mẹ, mẹ đừng khóc, Thư Tuyết sau này nghe lời là được”
Lâm Tử Hàn một tay kéo con bé vào trong lòng, mặt vùi sâu vào vai con bé nghẹn ngào nói: “Bảo bối, mẹ nên làm cái gì bây giờ? Mẹ thực sự sắp chịu hết nổi rồi!”
“Mẹ không khóc…” Tiểu Thư Tuyết nghe không rõ lời của cô, chỉ biết lặp lại đơn giản câu nói này.
Lâm Tử Hàn ôm con bé xuống xe, đứng bên vách núi cao, dưới chân là biển rộng cuộn trào mãnh liệt dâng trào, nếu như có thể, cô thực sự tình nguyện nhảy xuống, xong hết mọi chuyện!
Nhưng mà, cô không bỏ được Tiêu Ký Phàm, không bỏ được Tiểu Thư Tuyết, điều quan trọng nhất sinh mệnh cô là hai người này!
Đau lòng, khiến cô căn bản không có biện pháp đứng thẳng, hai đầu gối mềm nhũn, cô sụp đổ ngồi xổm xuống vách núi đá. Tiểu Thư Tuyết trong lòng, là tinh thần trụ cột để cô sống sót. Cô không muốn làm cho Tiểu Thư Tuyết từ nhỏ thì mất đi mẹ, nó mới vừa tìm được ba của mình mà!
“Bảo bối, yêu mẹ không?” Vỗ về sợi tóc mềm mại của Tiểu Thư Tuyết, cô ôn nhu hỏi ra những lời này, ánh mắt u ám nhìn chăm chú vào nước biển xanh thẳm.
“Yêu mẹ” Tiểu Thư Tuyết lớn tiếng hồi đáp.
“Mẹ cũng yêu con” Lâm Tử Hàn cười tươi, cười rơi lệ, an bình ngắn ngủi cũng là hạnh phúc, những ngày sau đó sẽ như thế nào cô không biết, bởi vì cô căn bản không dám nghĩ!
Phía sau truyền đến một tiếng xe từ xa đến gần, lập tức dừng lại, Lâm Tử Hàn không quay đầu lại, lại nghe tiếng Tiểu Thư Tuyết mừng rỡ hô “Ba ba”, sau đó giãy khỏi trong lòng cô, chạy đi.
Lâm Tử Hàn do hai chữ “Ba ba” mà lưng cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại đi, cách đó năm mét, Tiêu Ký Phàm nắm tay nhỏ bé của Tiểu Thư Tuyết đứng ở bên cạnh xe. Khuôn mặt đẹp trai tức giận đùng đùng, con ngươi đen thâm thúy ngưng tụ người ta thành băng đá, anh đang tức giận!
Đã thấy cô an toàn, thấy Tiểu Thư Tuyết an toàn, lo lắng ban đầu biến thành lửa giận, hừng hực thiêu đốt dưới đáy lòng, hầm hậm thiêu đốt khiến anh đau lòng!
Lâm Tử Hàn rũ mắt xuống, đã không dám tiếp xúc ánh mắt sắc bén của anh, anh sao lại tới? Sao lại đuổi theo đến đây? Anh nhất định là cho là mình muốn đi tìm cái chết sao? Hay là rất lo lắng cho mình sao?
Đôi môi Tiêu Ký Phàm khẽ mở, giọng nói băng lãnh như tràn ra khỏi kẽ răng: “Lâm Tử Hàn, nếu như ngày hôm nay em không thể giải thích hợp lý hành vi của mình, như vậy, em coi như ngày hôm nay Tiểu Thư Tuyết đã bị em hại chết tại vách núi này đi, đời này cũng đừng nghĩ đến gặp lại nó!”






Sự thật
“Đừng” Lâm Tử Hàn nóng nảy, nước mắt bừng lên lần thứ hai: “Tôi cái gì cũng không có làm, tôi chỉ là muốn mang Tiểu Thư Tuyết đi ra giải sầu mà thôi!”
“Vậy sao?” Tiêu Ký Phàm buông tay nhỏ bé của Tiểu Thư Tuyết ra, bước hai chân thon dài đi tới, cúi người đánh giá khuôn mặt nhỏ nhắn bị nước mắt xâm nhập thành sưng đỏ. Vẫn đang dùng sự lạnh lùng tới che giấu sự đau lòng của mình, nếu như là giải sầu, cần phải nổi điên chạy đến đây sao? Cần phải chạy với tốc độ bão táp 140 chạy trên đường núi sao?
Đưa tay, nâng cằm cô lên, nhìn cô: “Nói cho anh biết, Duẫn Ngọc Hân dùng thủ đoạn gì khống chế em?”
Nhắc tới Duẫn Ngọc Hân, sự tức giận Lâm Tử Hàn thật vất vả mới bình tĩnh lại lần thứ hai sôi trào lên, hai tay vòng qua cổ Tiêu Ký Phàm gắt gao ôm anh, điên cuồng khóc hô: “Ký Phàm! Em cũng chịu hết nổi rồi! Em thật sự không có cách nào nhẫn nhịn tiếp nữa! Duẫn Ngọc Hân cho Tiểu Thư Tuyết uống sữa bột sai, cho nó uống trúc đào, trúc đào kia uống vào sẽ chết người đó ——!”
Đứng dậy, ôm cô bước vào trong xe.
Lâm Tử Hàn kinh ngạc, tránh ra khỏi ngực anh, dùng hai mắt đẫm lệ khẩn trương trừng mắt nhìn anh: “Ký Phàm, anh muốn làm gì? Dự định làm cái gì?” Giết Duẫn Ngọc Hân sao? Hay là bỏ mặc cô ta?
“Đây căn bản nói không phải việc em nên quản!” Tiêu Ký Phàm giận dữ hét to lên với cô, đau lòng qua đi, ưu thương qua đi, lưu lại dưới đáy lòng chính là phẫn nộ. Bởi vì sự ngu xuẩn của cô, sự tự chủ trương của cô, sự tự cho là đúng của cô mà phẫn nộ!
Lâm Tử Hàn ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn theo dõi anh, chậm rãi lắc đầu: “Ký Phàm, em không muốn thấy anh chết, em càng không muốn thấy anh làm thêm chuyện phạm pháp gì nữa. Mỗi lần Vân Phi tại bên tai em kể ra Lãnh Phong phạm phải bao nhiêu tội nghiệt, sắp sửa