Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.
hi đôi mắt màu xanh buồn kia nhìn cô gái, càng thêm ảm đạm vô quang.
“Nếu như con không thể ngồi yên lặng, như vậy xin mời con yên lặng đứng ở cửa” Người đàn ông gục đầu xuống, tiếp tục lẩm nhẩm tài liệu trong tay.
“Vâng, cha” Thiếu nữ len lén thè lưỡi, trở lại ngồi xuống trước mặt ông ta.
Chỗ cầu thang truyền đến tiếng bước chân nghiêm chỉnh trầm ổn, đi tới phương hướng hai người, A Nghị dừng lại đứng trước mặt định Morgan tiên sinh, lễ phép mở lời nói: “Morgan tiên sinh, mọi thứ chuẩn bị xong, mời ngài đến phòng giải phẫu tầng hai”
Morgan tiên sinh cũng không có di chuyển người, vẫn là bộ dạng lười biếng tựa trên ghế sofa da thuộc, hơi nâng đôi mắt xanh lên, nhìn chăm chú vào vẻ mặt trầm tĩnh của A Nghị, lãnh đạm mà hỏi thăm: “Cameron tiên sinh, tôi rất muốn biết cậu vì sao phải hạ thủ với một người phụ nữ xinh đẹp như vậy”
Tiến hành
A Nghị nhếch khóe môi, cười nhạt hầu như nhìn không thấy, nói ngắn gọn: “Bởi vì cô ấy đã yêu một người không nên yêu, cô ấy rất thống khổ”
Morgan tiên sinh nghe được lời của anh, con ngươi màu xanh mất đi hào quang lần thứ hai, chìm vào trầm tư của mình.
“Morgan tiên sinh?” A Nghị gọi xác nhận hai tiếng, người sau lại như một pho tượng cương cứng trên ghế sofa, hồn phách từ lâu đã không còn trong cơ thể.
Thiếu nữ nhìn A Nghị đẹp trai mê người, lập tức cười một tiếng nói: “Cha tôi bình thường sẽ như vậy, theo người Trung Quốc chúng ta nói thì gọi là linh hồn đi rong”
“Mạc – Lặc – Nghị – Phàm…” Thiếu nữ đọc lại một lần, ngẩng đầu thì mới phát hiện người đi ở phía trước sắp chuyển sang một đường khác, vội chạy đuổi theo, giương giọng hô: “Mạc Lặc Nghị Phàm.., chú Nghị, anh chờ tôi một chút”
Chú Nghị?! Khuôn mặt đẹp trai của A Nghị hơi trầm xuống, cô bé này thật sự thiếu sự dạy dỗ của tư bản!
Vào trong phòng giải phẫu, Morgan nhanh nhẹn mặc vào áo giải phẫu vào, chỉ là thản nhiên liếc liếc mắt nhìn Duẫn Ngọc Hân trên giường lớn, bắt đầu chuẩn bị dao giải phẫu.
Bên ngoài cửa kính, thiếu nữ vươn dài cổ quan sát Duẫn Ngọc Hân trên giường, quay mặt lại nhìn A Nghị hi hi cười nói: “Anh muốn cô ấy quên anh sao?”
A Nghị không để ý đến cô, chỉ là lẳng lặng canh giữ bên ngoài cửa kính.
Thiếu nữ xoay người, cười tủm tỉm nhìn anh từ trên xuống dưới, khoa tay múa chân nói: “Tôi còn rất hiếu kỳ cha tôi vì sao lại nhận lời mời của anh đó, thì ra là vì để mỹ nhân này quên tình, cha thích nhất chính là khai đao vì những người như này, tôi…”
“Cô họ Lâm sao?” A Nghị đột nhiên nói ra những lời này, quay sang lạnh lùng liếc cô. Ở trong ký ức của anh, chỉ có chị em họ Lâm kia mới có thể thản nhiên không, sinh động, chọc người phiền hà như thế!
Thiếu nữ vui vẻ, thoải mái mà quan sát anh kêu lên: “Làm sao anh biết tôi họ Lâm? Tôi là Lâm Duyệt! Duyệt trong du duyệt…” Du duyệt ở đây là sung sướng.
“A Minh, đưa cô Morgan đến phòng khách nghỉ ngơi” Giọng nói không vui của A Nghị vang lên, A Minh canh giữ ở cửa liền đi đến, làm một thủ thế Mời với Lâm Duyệt: “Mời Morgan tiểu thư đi theo tiểu nhân thôi”
“Tôi không cần… Hey…” Người kia mới mặc kệ cô có muốn hay không, nâng người cô đi đến phía cửa, chỉ để lại một chuỗi tiếng nói hổn hển: “Chú Nghị… Chú Nghị sao lại đuổi tôi đi…”
——————-
Bên trong phòng khách Tiêu gia, Tạ Vân Triết nhìn Lâm Tử Hàn chậm rãi đi xuống, sự ngưng trọng trên mặt cuối cùng cũng lộ ra dáng tươi cười thư thái, nghênh đón: “Tử Hàn, con cũng gặp qua, chúng ta có thể đi sao?”
Lâm Tử Hàn cúi thấp đầu, bất để cho người khác thấy nước mắt trên viền mắt cô, thấp giọng nói: “Cũng không thể được chờ một chút nữa sao? Em sợ sau khi Tiểu Thư Tuyết tỉnh lại không thấy được em và Ký Phàm, nó sẽ khóc”
“Yên tâm đi, có tôi ở đây” Tiêu phu nhân liếc mắt nhìn cô nói, chỉ cần cô không mang theo con đi, cô phải đi, là điều bà ta mong. Nói xong ánh mắt lần thứ hai rơi xuống trên người cô, dùng giọng mỉa mai nói: “Lúc trước tôi lần đầu tiên thấy cô thì đã cảm thấy nhìn quen mắt, thì ra cô chính là Tạ gia…”
“Phu nhân, nếu không có việc gì, chúng cháu xin đi về trước” Tạ Vân Triết vội cắt ngang lời bà ta muốn nói làm thương tổn người khác, bàn tay to nắm tay nhỏ bé của Lâm Tử Hàn nắm thật chặt, im lặng an ủi.
“Đi thôi, giúp bác chào Tạ phu nhân một tiếng nhé” Tiêu phu nhân cười tủm tỉm nói.
Không cần
“Nhất định sẽ” Tạ Vân Triết gật đầu, nắm tay Lâm Tử Hàn đi đến cửa. Lâm Tử Hàn vừa vội lại bất đắc dĩ bị anh nửa đẩy nửa dắt đi ra khỏi nhà.
Cô thực sự không muốn trở về với anh ấy! Một chút cũng không muốn! Ký Phàm đâu? Vì sao anh vẫn chưa trở lại? Anh sao lại hết lần này tới lần khác biến mất vào lúc này mà không gặp chứ!
“Vân Triết…” Lâm Tử Hàn năn nỉ gọi một tiếng, dừng bước lại.
Tạ Vân Triết sững sờ, biểu tình trên mặt cứng đờ, xoay người lại nở nụ cười hiền hoà với cô, nói: “Có chuyện gì lên xe rồi hãy nói, được không?”
Tiêu Ký Phàm rũ mắt xuống, lập tức cất bước đi về