Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342341
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2341 lượt.
sững sờ mà quan sát anh.
“Sẽ không” Tiêu Ký Phàm lắc đầu, chăm chú nhìn cô. Anh cho tới bây giờ sẽ không nghĩ tới sẽ làm cái gì với cô, mặc dù trước đây cô “Phản bội” mình, chuyển sang vòng tay ôm ấp của Đỗ Vân Phi.
“Duẫn Ngọc Hân vẫn đều tin tưởng anh sẽ không làm ra chuyện gì thương tổn cô ta, anh còn lưu lại vài phần tình ý với cô ta, cho nên cô ta mới dám kiêu ngạo mà uy hiếp em như thế, cô ta tin tưởng anh như vậy…”
“Tử Hàn…” Tiêu Ký Phàm gắt gao kéo cô vào trong lòng, thống khổ khẽ thì thào bên tai cô: “Vậy em nói cho anh biết, anh có thể làm như thế nào? Em nói cho anh biết…”
Anh cũng không muốn mà, Duẫn Ngọc Hân tuy rằng điêu ngoa tùy hứng, lại cũng không có đến nông nỗi phải nhận loại trừng phạt vô tình này.
“Em không biết” Cô chỉ biết là làm như vậy quá tàn nhẫn, là kết quả cô vẫn đều sợ hãi xuất hiện. Cô đồng tình với Duẫn Ngọc Hân, càng thêm quan tâm hơn chính là người đàn ông trước mắt này!
Cuộc đời của anh, vì sao nhất định phải đầy máu tanh như thế?
Anh ôm cô, hôn lên sợi tóc cô an ủi: “Tử Hàn, anh sẽ không giết cô ta, anh chỉ là muốn làm cho cô ta quên quá khứ, quên ký ức mà cô ấy không nên có này” Thuận tiện quên luôn anh!
Lâm Tử Hàn kinh ngạc ngẩng mặt đầy nước mắt lên, hai tròng mắt trợn tròn tràn ngập tất cả đều là nghi hoặc, quên quá khứ? Ký ức một người, có thể bị người khác điều khiển sao? Trong thiên hạ, có chuyện thần kỳ như thế sao?
“Em yên tâm đi, Ngọc Hân cô ấy sẽ sống vui vẻ hơn so với trước đây” Tiêu Ký Phàm cười khổ nói, đúng vậy. Anh hẳn là nên nghĩ đến. Khi trong đầu Duẫn Ngọc Hân có hồi ức nhiều không thoải mái, bao gồm —— Tiêu Ký Phàm!
Một người đàn ông cô ta yêu, rồi lại vĩnh viễn đều không có khả năng có được!
Ra tay hạ thủ
Trước cửa sổ, ánh mặt trời ấm áp xen qua song cửa chiếu vào, chiếu vào trên người Tiêu Ký Phàm đẹp như điêu khắc. Lúc này khóe môi anh khẽ nhếch, chau mày, khiến người ta nhịn không được muốn suy đoán nội tâm của anh rốt cuộc suy nghĩ cái gì.
Là dạng tâm sự gì, khiến anh phải lo nghĩ thành như vậy?
Một người đàn ông cũng rất đẹp trai, bước đi thận trọng đứng lại phía sau anh, cung kính mở lời nói: “Thủ lĩnh, tôi đã trở về”
“Morgan tiên sinh đã tới chưa?” Tiêu Ký Phàm xoay người lại, quan sát anh ta nói.
“Ký Phàm, xin lỗi, em… Cũng là trong lúc vô ý biết đến, em thề… Em chưa nói qua với bất luận kẻ nào, sau này cũng sẽ không nói cho người khác!” Duẫn Ngọc Hân giơ tay phải lên, nước mắt nhanh chóng đảo quanh viền mắt: “Ký Phàm, em yêu anh như vậy, em làm sao có thể đi vạch trần anh? Em nói muốn tố giác anh, là hù dọa Lâm Tử Hàn…!”
“Ngọc Hân! Em bình tĩnh một chút!” Tiêu Ký Phàm vỗ về sợi tóc cô ta, an ủi: “Em yên tâm, anh sẽ không làm như vậy với em, bình tĩnh một chút được không?”
“Thực sự?” Duẫn Ngọc Hân kinh ngạc nhìn anh, ra sức nhào vào trong ngực anh, hai tay sít sao ôm cổ anh, ghé vào trong ngực anh thâm tình mở miệng nói: “Ký Phàm, anh biết em yêu anh biết bao nhiêu không? Nhiều năm như vậy, em vẫn đều yêu anh sâu đậm như vậy. Em làm sao có thể nỡ để anh bị thương tổn chứ. Cho dù chết, em cũng sẽ bảo vệ bí mật này…”
Tiêu Ký Phàm đưa tay, nhẹ vỗ về vai cô ta không tiếng động an ủi, anh vẫn biết Duẫn Ngọc Hân yêu mình, muốn kết hôn với mình. Nhưng mà chưa từng có nghĩ tới tình yêu của cô ta sâu đậm đến thế, cô ta thực sự giống Lâm Tử Hàn sao, dù chết cũng phải bảo vệ bí mật của anh sao?
Chỗ nào đó dưới đáy lòng mềm yếu lại, các dây thần kinh xúc động, Tiêu Ký Phàm đột nhiên do dự, anh có nên tin tưởng cô ta hay không? Tựa như tin tưởng Lâm Tử Hàn?
Giọng của Ngọc Hân càng ngày càng thấp, cuối cùng chống cự không nổi tác dụng của thuốc, xụi lơ trong lòng Tiêu Ký Phàm.
“Thủ lĩnh, anh đã phạm quy rất nhiều lần” A Nghị lần đầu dùng giọng nói bất kính nói với Tiêu Ký Phàm. Làm người trong giới hắc đạo, xử trí theo cảm tính là rất không lý trí, là một cách làm bằng lòng đi đến con đường chết!
Tiêu Ký Phàm cũng không trách tội anh ta, rũ mắt cúi đầu hít vào một hơi, A Nghị nói không sai, ở nơi có quy tắc trò chơi, anh bởi vì phụ nữ mà phạm quy nhiều lần.
Nhân từ với người khác, đó là tàn nhẫn với mình, đây là lời nói hôm qua anh mới nói với Lâm Tử Hàn, sao mà ngược lại anh lại bắt đầu do dự chứ?
“Thủ lĩnh, xin ngài hãy lảng tránh” Giọng của A Nghị vang lên lần thứ hai, Tiêu Ký Phàm gật đầu một cái, ôm lấy ngang người Duẫn Ngọc Hân, đặt trên xe đẩy tay.
———————-
Bên trong phòng khách tầng một, một cô gái trẻ nhàn rỗi đi dạo xung quanh gian nhà rộng lớn xa hoa này, khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp có hai đôi mắt tròn tròn, như đá quý màu đen. Đang chuyển động nhanh như chớp, vẻ mặt xinh đẹp khả ái.
“Saili Alizarin” Giữa phòng khách truyền tới một nam âm hồn hậu.
Thiếu nữ xoay người lại, hai chân khép lại hơi cúi mình vái chào, cung kính đáp lại: “Vâng, cha” Giữa giọng nói nghiêm túc, lại vẫn khó nén sự hoạt bát của cô nàng.
Trên ghế sofa phòng khách, một người đàn ông Anh quốc, mắt xanh mũi nhọn, k