Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342316
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2316 lượt.
âm hai giây, ngẩng đầu lên nói: “Con đi đi, xe đã chuẩn bị tốt” Nói xong dùng cằm chỉ ra cổng chính. Nhanh như vậy? Lâm Tử Hàn nghi ngờ đi ra ngoài, ngoài cửa quả nhiên có một chiếc xe xa hoa đang chờ đợi mình.
Cô quay đầu lại, nói lời “Cám ơn” với Lâm Trúc sau đó đi về phía xe. Lâm Tử Y đuổi ở phía sau vọt ra, tiến vào từ một cánh cửa khác, nói: “Chị, em muốn đi cùng chị đến Tạ gia chơi hai ngày”
Lâm Tử Hàn nhìn liếc mắt Lâm Trúc đứng ở trên bậc thang, nghĩ thầm để ông một mình ở nhà cô đơn quá. Quên đi, dù sao ông ta cũng đã cô đơn hai mươi năm.
“Lái xe” Cô phân phó một tiếng, xe liền chậm rãi đi đến hướng cổng, chạy trên làn đường riêng.
~~~~~~~~~~~~~~
Sau khi đưa Lâm Tử Y quay về Lâm gia, Lâm Tử Hàn liền một mình về thôn Ninh Thủy, vừa đi vào sân nhà Đỗ Vân Phi, chợt nghe đến trong nhà có những tiếng cười đùa vui vẻ.
Lâm Tử Hàn bước nhanh vào, thì ra là Vương Văn Khiết chuẩn bị làm lẩu ăn, đang chuẩn bị trước nguyên liệu. Dì Vương ngồi ở một bên mắng nhỏ cái gì.
“Tử Hàn, đừng để ý tới bà, mau tới giúp chị đi” Vương Văn Khiết nói với Lâm Tử Hàn.
Dọn đồ
“Dì à, Văn Khiết trời sinh đã đoan trang, sẽ không nổi cáu, dì yên tâm đi” Lâm Tử Hàn cười, bắt đầu bắt tay vào hỗ trợ.
“Vân Phi và Lâm Lâm đâu?” Cô quan sát một vòng gian nhà, cũng không thấy hai người kia, trước đây ăn lẩu đều là này bốn năm người bọn họ, ngày hôm nay hẳn là cũng không ngoại lệ.
“Anh ấy đang ở trên lầu giúp Lâm Lâm sắp xếp đồ, Vương Văn Khiết thuận miệng nói, Lâm Tử Hàn nghi hoặc nhìn chằm chằm chị, trong lúc nhất thời không có hiểu rõ ý lời này của chị.
Vương Văn Khiết thấy cô sững sờ, mới tiếp tục nói: “Nhà Lâm Lâm tháng này tu sửa lại, không chỗ ở, dù sao ba mẹ Vân Phi đều ở nước ngoài, nhà cũng rộng lớn, không thể làm gì khác hơn là ở nhờ chỗ này một thời gian ngắn”
Vương Văn Khiết nhìn Đỗ Vân Phi, nói đùa: “Vừa lúc nhà em và Lâm Lâm cùng sửa chữa, em và mẹ cùng nhau dọn đến nhà anh ở nha, nhiều người càng náo nhiệt”
“Tốt thôi, anh vô cùng hoan nghênh” Đỗ Vân Phi vô cùng tán thành, hắn cũng không ngại nhiều người.
Máy hát của dì Vương lại mở: “Các con nghĩ cách giải quyết như thế, lão Đỗ trở về không lột da Vân Phi thì không thể, “giày vò” nhà bọn họ thành như vậy”
“Sẽ không, nhà xây ra không phải để ở sao” Đỗ Vân Phi không quan trọng lắm.
“Được rồi, có thể ăn” Vương Văn Khiết thu xếp, thấy Lâm Tử Hàn có chút thất thần ngồi trên ghế, thả chiếc đĩa trong tay đĩa tới trước mặt cô, giả vờ giận nói: “Chị cảnh cáo em, mặc kệ có chuyện gì trong lòng thì cũng phải thu lại cho chị, đừng phá hỏng khẩu vị của chị vào giờ khắc này”
Lâm Tử Hàn vội đưa tay đỡ lấy đĩa trước mắt, không được tự nhiên cười cười, ngẫm lại vào lúc này mọi người xác thực đang hưng phấn, không dám thất thần nữa.
Ánh mắt Đỗ Vân Phi lướt qua Tô Lâm Lâm bên cạnh, đau lòng nghiêng đầu nhìn Lâm Tử Hàn, hắn biết trong lòng cô có bao nhiêu đau khổ, nhưng lại không có cách nào đến giúp cô.
Sự cự tuyệt liên tiếp của cô, sự cố ý làm bất hòa của cô, khiến hắn thương tâm, lại càng bất đắc dĩ.
“Tử Hàn, uống chút rượu thôi” Đỗ Vân Phi đưa ly rượu vang cầm trong tay đẩy tới trước mặt cô, lại cười nói, khi lướt qua trước mặt Tô Lâm Lâm thì bị cô ấy đỡ lấy.
Tô Lâm Lâm cười tủm tỉm đưa ly rượu đẩy quay về trước mặt hắn, nói: “Tử Hàn không uống rượu, anh cũng không phải không biết” Cô không thích thấy hắn Lâm Tử Hàn nói gì thì nghe nấy, biểu hiện tình yêu tăng thêm, thực sự rất không thích.
Đỗ Vân Phi bị cô ấy ngăn như thế, có chút xấu hổ cười cười. Lâm Tử Hàn tự nhiên cảm giác được ra tâm kế nho nhỏ của Tô Lâm Lâm, vội mở miệng phụ hợp nói: “Đúng vậy nha, em sẽ không uống rượu”
Bữa cơm này đến khuya mới kết thúc, rất lâu không ở cùng một chỗ nên mọi người trò chuyện với nhau thật vui.
Lâm Tử Hàn được xưng không uống rượu là người duy nhất ngã xuống, trán nặng nề gục xuống bàn cơm lại có thể cũng không cảm thấy đau.
“Tử Hàn…” Tô Lâm Lâm thúc cánh tay cô gọi.
“Sẽ không vô ích như thế chứ?” Vương Văn Khiết cười một tiếng, thúc cô ở bên kia, nỗ lực đánh thức cô. Lâm Tử Hàn phiền hà vung vẩy tay nhỏ bé lẩm bẩm nói: “Mọi người không nên ầm ĩ… Tôi muốn đi ngủ…”
“Bọn mình đỡ cậu lên tầng nhé” Tô Lâm Lâm đứng dậy, ý bảo Vương Văn Khiết cùng mình đỡ cô dậy. Khi hai người đang muốn hợp lực đỡ cô, Đỗ Vân Phi đứng dậy: “Để anh”
Tô Lâm Lâm sửng sốt, vội la lên: “Không cần, bọn em có thể đi” Đỗ Vân Phi cũng không nói hai lời vòng qua cô, ôm ngang lấy Lâm Tử Hàn, thận trọng đi lên lầu.
Tô Lâm Lâm nhìn chằm chằm thân ảnh hai người biến mất tại cầu thang, nhất thời cô đơn, Vương Văn Khiết bên cạnh thấy thế. Kéo kéo ống tay áo cô ha ha cười nói: “Để anh ấy đi đi, chúng ta tiếp tục ăn”
Tô Lâm Lâm ừ một tiếng, ngây ngẩn ngồi trở lại ghế.
Hé lộ Ngôi sao thiên thần
Đỗ Vân Phi đặt Lâm Tử Hàn xuống giường lớn, ôn nhu đắp chăn cho cô, quỳ một gối xuống ghé vào bên giường