Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342304

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2304 lượt.

ở trước mắt cô dọa cho lại càng hoảng sợ.
Nhìn ra được, đó là một người canh gác, Lâm Tử Hàn lui ở trong góc, trong lúc nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải. Bây giờ cô có thể khẳng định chính là mình không tìm sai chỗ, Lâm Trúc nhất định ở bên trong này.
Phía trước có một cánh cửa cũ nát, nghiêm túc nghe, còn có thể nghe được tiếng rất nhỏ bay ra từ bên trong, đáng tiếc mặc cho cô nghe thế nào, cũng nghe không rõ ràng lắm bên trong là ai đang nói chuyện, đang nói cái gì.






Đối đầu (2)
Trong kho hàng rộng, Lâm Trúc như vương giả ngồi trên ghế, cười nhạt đánh giá Lãnh Phong đúng hẹn xuất hiện trước mắt. Nghĩ không ra anh tới sớm như vậy, trong lòng của cậu ta, vẫn còn có Lâm Tử Hàn sao? Nếu không cậu ta làm sao có thể đến?
Lâm Trúc bày ra trò này, một là vì thử tình cảm của Lãnh Phong với Lâm Tử Hàn, hai là giáo huấn một chút gã đàn ông có gan dám bắt nạt con gái ông.
Tuy rằng Lâm Tử Hàn nhiều lần cường điệu Lãnh Phong không có lỗi với cô, không phụ cô. Cũng uy hiếp không cho phép ông xen vào việc của người khác, chỉ là, làm người cha, ông ta làm sao có thể để con gái của mình bị người ta bắt nạt mà mặc kệ chứ?
“Cậu tới đúng hẹn, tôi có thể lý giải rằng cậu vẫn còn yêu Lâm Tử Hàn sao?” Lâm Trúc khẽ cười một tiếng, vòng tay qua ngực đánh giá Lãnh Phong một thân tôn quý.
Thật đáng chết! Ông cho là có lá bài Lâm Tử Hàn này, dễ dàng lấy tính mạng Lãnh Phong, cho nên mới thiếu cảnh giác như thế, cho Lãnh Phong một cơ hội phản công.
“Người không phạm ta ta không phạm người, ông đã muốn đẩy tôi vào chỗ chết, tôi cũng sẽ không nhân từ nương tay với ông” Trên khuôn mặt anh tuấn của Lãnh Phong xuất hiện một chút biểu tình tàn nhẫn.
Đến gần ông ta, thản nhiên nói: “Trước khi ông chết, tôi muốn làm sáng tỏ một việc với ông, tôi không đùa bỡn Tử Hàn, tôi vẫn yêu cô ấy…”
“Hừ! Loại lời nói dối này tôi không có ý nghe tiếp nữa, giữa tôi và cậu, cuối cùng có một người phải biến mất. Ngày hôm nay cậu có cơ hội diệt trừ tôi, tốt nhất không nên do dự, bằng không ngày sau hối hận không kịp”
“Đúng vậy, chúng ta vĩnh viễn đều không có khả năng cùng tồn tại trên thế giới này” Lãnh Phong nhẹ giọng nói, như là đang nói với ông ta, hoặc như là đang nói với mình. Thân ảnh Lâm Tử Hàn nhảy vào trong đầu anh, sự tuyệt vọng của cô, nước mắt của cô…
Lúc này không nên nghĩ đến cô, không nên để cô làm loạn bậy tư tưởng, tâm tình của mình!
Lãnh Phong đưa tay, lấy ra một khẩu súng trong tay thuộc hạ, nhắm ngay đầu Lâm Trúc, Lâm Trúc không có nửa điểm sợ hãi, ngược lại là tay anh khẽ run lên.
Lâm Tử Hàn phấn đấu quên mình chạy ào vào gian nhà kho này, liền thấy một màn như vậy, cô kinh khủng hãi trợn trừng hai mắt trước tràng diện hỗn loạn này.
Sự đột nhiên xông vào của cô, không chỉ khiến Lãnh Phong cùng Lâm Trúc cả kinh nói không nên lời nói, con mắt mọi người ở đây tất cả đều bắn lên trên người cô.
Hai gã đàn ông đột nhiên kịp phản ứng, kiềm chế thân thể Lâm Tử Hàn, Lâm Tử Hàn giãy dụa, mắng: “Buông! Buông ra!”
“Buông cô ấy ra” Lãnh Phong hờ hững ra lệnh, con ngươi phức tạp nhiều biến đổi chăm chú nhìn kỹ Lâm Tử Hàn, vì sao cô phải xuất hiện vào lúc này ở đây? Thực sự là không nên!
Hai gã thuộc hạ nhận được mệnh lệnh,buông Lâm Tử Hàn ra, lui về phía sau đến đứng sang một bên.
Lâm Tử Hàn xoa vai bị nắm đau đớn, mặt trắng xanh gian nan mở miệng nói: “Các người đang đùa cái gì? Mặc kệ đang đùa cái gì đều nên ngừng, cảnh sát lập tức đi ra, nhanh gián tán đi!”
“Tử Hàn, con sao lại phải tới nơi này?” Lâm Trúc trách cứ, chết tiệt! Là ai để cho nó chạy đến, nếu như ông có mệnh trở về, không phế hắn đi không được!
“Không nên quản tôi tại sao tới! Cảnh sát thực sự sắp tới! Tôi không lừa các người!” Lâm Tử Hàn vội vàng nói. Nhưng, cô lại phát hiện khẩn cấp chỉ có một mình cô. Vì sao nghe được cảnh sát tới, bọn họ không có một chút phản ứng?
Trời ạ! Coi thường cảnh sát! Đám người kia thật là quá to gan lớn mật!






Đối đầu (3)
“Phong ca, nổ súng!” A Nghị giục Lãnh Phong, Lãnh Phong! Anh lại đang do dự! Lần này để cho Lâm Trúc chạy, lần sau có lẽ bị súng chỉa vào đầu là anh – Lãnh Phong!
“Đừng!” Lâm Tử Hàn lo lắng kêu lên, hai mắt tức giận trừng mắt nhìn Lãnh Phong, giận dữ nói: “Lãnh Phong! Em chỉ biết anh đồng ý với em buông tha kim cương là gạt người! Anh là một tên lừa gạt!”
“Tử Hàn…” Lãnh Phong đau lòng gọi, anh muốn nói cho cô, anh cũng không phải bởi vì kim cương mà đến. Nhưng, rõ ràng anh chính là dùng súng chỉ vào đầu Lâm Trúc, vừa nãy thiếu chút nữa sẽ giết ông ta. Anh nói không phải vì kim cương mà đến, Lâm Tử Hàn làm sao có thể tin tưởng?
Đúng vậy, Lâm Tử Hàn vốn không tin lời của anh, cô không muốn nghe anh giải thích, cắt ngang lời anh, lạnh lùng nói: “Không phải kim cương sao? Anh thả ông ấy ra, em cho anh kim cương”
Tiếng còi thúc giục của cảnh sát càng ngày càng to lên, càng ngày càng gần, bay vào màng