Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342321

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2321 lượt.

c buông tha cho đơn đặt hàng mười vạn, không biết anh có sớm biết thân phận thật của Lâm Tử Hàn chưa?
Nếu không vì sao phải làm như vậy? Càng nghĩ càng giận, hận không thể lập tức đuổi Lâm Tử Hàn ra khỏi công ty.
~~~~~~~~~
Thật vất vả mới đến thời gian tan ca, Lâm Tử Hàn khẩn trương mong muốn có thể thoát khỏi truy sát của Vương Văn Khiết, nhưng cũng cố ý đi chậm mười phút mới xuống lầu.
Đi tới chỗ thang máy, cửa thang máy đang chậm rãi đóng lại, cô kinh hoảng kêu một tiếng vọt tới, cũng không quản chen vào thang máy có gây bị thương cho mình hay không, liền đưa tay duỗi vào.
Cửa thang máy đinh một tiếng mở ra hai bên, cô thổi bàn tay bị kẹp đau nhức đi vào bên trong, bên trong thang máy lớn như vậy chỉ có một người là Tiêu Ký Phàm.
Lâm Tử Hàn sửng sốt, cúi đầu lễ phép gọi một tiếng: “Tổng tài” sau đó lùi đến trong góc thang máy đứng.
Tiêu Ký Phàm không đáp lại cô, sau khi im lặng hai giây bước lên trên một bước, đưa tay ra, dùng ngón trỏ nâng cằm cô lên, tỉ mỉ mà đánh giá.
Đánh giá mắt kính che đi hơn phân nửa khuôn mặt của cô, khóe môi của anh hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười nhạt có thể khiến cho người ta lơ là. Anh không phải chưa từng thấy qua gương mặt thật của cô, cũng không phải không biết tay đánh đàn piano cho quảng cáo kia chính là cô, anh nghi ngờ chính là, vì sao phải biến mình thành cái dạng như này.
Lâm Tử Hàn kinh ngạc mà đợi anh, anh ta đang làm gì đó? Trời ạ! Dù cho biết người trên báo chính là cô, cũng không cần trực tiếp mà đánh giá cô như thế chứ?
Lâm Tử Hàn muốn lùi về phía sau một bước, phía sau cũng đã không có đường lui, cằm bị anh ta hơi nâng lên, phải nhìn chăm chú vào khuôn mặt đẹp trai của anh.
Mặt của anh rất đẹp, đó là điều cô sớm phát hiện, nhưng mà, cô cũng là lần đầu tiên phát hiện ra ánh mắt của anh thâm túy mê người như vậy, anh ta là muốn dùng chiêu này để mê chết cô phải không?
Lâm Tử Hàn vì hóa giải thời khắc xấu hổ này, giả bộ một bộ dạng tức giận nói: “Biết anh lớn lên rất đẹp trai rồi, không cần bức tôi nhìn!”
Đang lúc tập trung suy nghĩ bị lời nói khiến anh phải hộc máu kéo tư tưởng đang dạo chơi hoàn hồn lại, mặt không chút thay đổi mà nâng tay kia lên, lấy một mảnh giấy trắng nhỏ xuống, đưa vào trong tay cô nói: “Không phải là lúc cha mẹ chết, không cần đeo hoa giấy, đặc biệt là màu trắng”.
Lâm Tử Hàn lập tức làm một động tác hộc máu, hóa ra… Hóa ra người ta chỉ là đang nhìn hoa trắng trên đầu cô, còn tưởng rằng…






Nhẫn kim cương (1)
Nhớ tới dạng si mê vừa nãy của bản thân, cô đã cảm thấy một trận xấu hổ vô cùng, khi con ngươi nâng lên, lại phát hiện người phía sau đáng có vẻ mặt cười tà mà nhìn mình.
May là lúc này tầng một đã vắng người, thang máy ngày hôm nay hình như đặc biệt đi chậm, lúc rảnh rỗi phải đi tìm bộ phận kỹ thuật mới được. Nghĩ, cô cúi đầu tranh đi ra ngoài trước với Tiêu Ký Phàm.
Làm cho cô trăm triệu lần nghĩ không tới chính là, người như lôi hỏa đang đợi mình ở tầng một. Lâm Tử Hàn cố sức quay người đi, để trốn tránh phóng viên thành đoàn đội ở tầng một kia.
Tiêu Ký Phàm nhíu mày, nhìn quét qua một mảnh hỗn loạn trong đại sảnh. Một đoàn phóng viên lớn đang gắt gao bao vây Vương Văn Khiết ở giữa, một đám câu hỏi lớn như dời núi lấp biển hướng tới trên người chị ấy.
“Cảm ơn anh ha”. Khi đi tới cửa chính, Lâm Tử Hàn nịnh nọt cười với Tiêu Ký Phàm.
Tiêu Ký Phàm nhìn chằm chằm cô, còn chưa kịp mở lời, bên cạnh truyền đến giọng nói của Đỗ Vân Phi: “Tử Hàn”. Hai người đồng thời nhìn về phía bên trái, trên xe Audi, Đỗ Vân Phi đang hàm chứa ý cười vẫy Lâm Tử Hàn.
“Vận đào hoa của cô cũng không tồi”. Giọng Tiêu Ký Phàm mỉa mai liếc mắt Lâm Tử Hàn một cái, giọng điệu chua xót ngay cả chính anh cũng đều cảm thấy không hiểu vì sao.
Quay người, tiến vào xe, tài xế vững vàng lái xe lướt qua trước mắt cô, nghênh ngang đi trước.
“Có ý gì chứ”. Lâm Tử Hàn thấp giọng lảm nhảm một tiếng, quên đi, mặc kệ là anh ta có ý gì, vẫn nên về nhà trước, bảo dưỡng tinh thần tốt chuẩn bị được giáo huấn!
Như cô đoán, Đỗ Vân Phi trên xe cũng dùng loại cười như không cười này, ánh mắt như tìm tòi nghiên cứu đánh giá bản thân, cười nói: “Vương Văn Khiết nhất định là đang ở nơi nào đó nổi điên đúng không?”
“Đừng nói nữa, em trước tiên chuẩn bị để cho chị ấy thiên đao vạn quả thôi”. Lâm Tử Hàn thở dài một tiếng, tựa lưng vào ghế ngồi. Vốn dĩ vì năm vạn tệ tiền thưởng, bây giờ có rồi, còn chưa đủ bồi thường một cánh cửa kính.
Đỗ Vân Phi cười một tiếng: “Anh đã nói rồi, em đi nghe giải thi đấu đàn piano cũng không cần mặc thành như vậy”.
Lâm Tử Hàn ôm lấy đầu của mình, dùng sức lắc lắc, bực bội mà la hét: “Phiền chết rồi! Không được nhắc lại nữa!”
“Được, không nhắc tới”. Đỗ Vân Phi vỗ vỗ tay cô, vẫn cười như cũ. Chỉ trầm mặc nửa phút đồng hồ, một lần nữa mở miệng nói: “Anh lại không hiểu, em vì sao không dùng thân phận thật của bản thân đi chứ? Bây giờ nổi danh, còn có thể dựa vào việc này để kiếm tiền, không bao giờ phải làm