Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342310
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2310 lượt.
, thì ra danh sách căn bản là không có ở chỗ cô.
Giữa lúc đang giận dữ, “ầm” một tiếng lớn xẹt qua phòng làm việc yên tĩnh, cánh cửa kính đột nhiên bị một lực mạnh mẽ đâm thủng, sau đó là những tiếng động mảnh nhỏ thủy tinh rào rào tản ra sàn nhà.
Ba người trong phòng làm việc đều bị hù dọa, sững sờ mà nhìn chằm chằm tư thế nữ vương cứng cỏi của Vương Văn Khiết xuất hiện ở cạnh cửa. Vương Văn Khiết lúc này, như một con sư tử nổi giận, duy ngã độc tôn mà đứng sừng sững ở giữa những mảnh thủy tinh.
“Lâm Tử Hàn! Em lại có thể vì năm vạn mà đem chị bán đi!” Vương Văn Khiết sải bước tiến lên, đem tờ báo cầm trong tay hung hăng mà vứt trên mặt bàn của Lâm Tử Hàn.
Lâm Tử Hàn bị sự nóng nảy của chị dù dọa, chầm chậm cầm lấy tờ báo, tiêu đề trang đầu kia “Nữ vương đàn piano Vương Văn Khiết” mấy hàng chữ đậm nét thình lình xuất hiện trước mắt cô.
Trời ạ! Cô lại có thể đoạt giải, nhưng làm sao lại đăng báo? Hơn nữa còn là đầu đề?!
“Văn Khiết, Tử Hàn làm gì em?” Từ Nhạc Phong nhìn mảnh nhỏ thủy tinh dưới sàn nói, thần thánh ơi, tính khí của người phụ nữ này! Cũng quá kinh người!
Vương Văn Khiết chuyển hướng anh ta, khi ánh mắt lại rơi vào trên người Tiêu Ký Phàm bỗng nhiên kinh ngạc, quay người lại liếc mắt những mảnh nhỏ thủy tinh đầy sàn.
Da đầu một trận tê dại mà nịnh nọt cười: “Ha ha, Tiêu tổng, thực sự xin lỗi, tôi bồi thường!”
Len lén thè lưỡi, quay người bước nhanh qua cửa chuồn đi, khi đi qua một đống mảnh nhỏ thủy tinh, quay người lại nhìn Lâm Tử Hàn, dùng cằm hếch một cái vào cửa kính bị đánh vỡ, ra lệnh nói: “Thu dọn một chút, tiện thể nghiên cứu xem bồi thường như thế nào”.
“Em bồi thường?” Lâm Tử Hàn lấy tay chỉ chỉ vào mình.
“Lẽ nào chị bồi thường sao? Tối nay về nhà sẽ tính toán sổ sách với em”. Vương Văn Khiết ném ra những lời này, nổi giận đùng đùng rời đi.
“Vì sao em phải bồi thường”. Vẻ mặt Lâm Tử Hàn buồn rười rượi ai thán nói, năm vạn tệ tiền thưởng của cô, không biết có đủ bồi thường cánh cửa này không? Trời ơi!
Trước mắt đột nhiên tối sầm lại, thân ảnh của Tiêu Ký Phàm xuất hiện trước mắt cô, lấy tờ báo trong tay cô nhàn nhạt liếc liếc mắt, châm biếm mở miệng: “Năm vạn tệ, đủ để bồi thường cánh cửa này”.
Lâm Tử Hàn cả kinh, đoạt lại tờ báo, đem nó ra sau lưng, có chút sợ trừng mắt với anh. Anh ta sẽ không biết là cô chứ? Đáng chết, tại sao lại đăng báo chứ?
“Tôi sẽ bồi thường”. Lâm Tử Hàn nhìn chằm chằm anh lớn tiếng nói, không phải chỉ là một cánh cửa sao, không phải là mấy vạn tệ sao, ô…
“Đó là điều tốt nhất”. Tiêu Ký Phàm khẽ cười một tiếng, bước ra ngoài khỏi gian phòng đầy mảnh nhỏ thủy tinh, hơi hơi nhếch khóe miệng lộ ra nụ cười tà ác.
Tin tức Vương Văn Khiết trở thành nữ vương đàn piano thoáng cái đã nổ tung ở trong công ty, trong công ty có một cuộc thảo luận, đại đa số đều tỏ ra ánh mắt ngưỡng mộ.
Duẫn Ngọc Hân liếc nhìn tờ báo, hất cốc café lên bức ảnh chụp khổ lớn, không cho là đúng nói: “Có gì đặc biệt hơn người chứ! Không phải chỉ là giải thi đấu cấp tỉnh thôi sao”.
Trợ lý Tiểu Vân vội chạy tới thu dọn café đầy bàn, nhìn cô ta một cái chần chừ mở miệng nói: “Giám đốc Duẫn, chị không cảm thấy kì lạ sao? Khi giải thi đấu đàn piano ngày hôm qua tổ chức, cả ngày hôm qua Giám đốc Vương đều ở nơi làm việc.
Mập mờ
“Đúng rồi, chị tại sao lại không nghĩ đến chứ?” Duẫn Ngọc Hân vô cùng kinh ngạc nói.
“Hơn nữa sáng hôm nay em đi qua phòng làm việc của đạo diễn Từ, nghe thấy giám đốc Vương đang nổi giận, nói cái gì mà trợ lý Lâm vì năm vạn đem chị ấy bán đi”. Tiểu Vân vì để làm cho Duẫn Ngọc Hân vui lòng, đem hết những chuyện bát quái tất cả đều nói ra.
“Có ý gì?” Duẫn Ngọc Hân nheo đôi mắt đẹp lại nhìn chằm chằm cô ta.
Tiểu Vân lắc đầu, tỏ ý không rõ.
Từ Nhạc Phong hoảng sợ, cô ấy làm sao đột nhiên hỏi cái này? Chẳng lẽ xem tờ báo lại liên tưởng đến? Nếu cũng đã giấu diếm không được, anh không thể làm gì khác hơn là sờ sờ mũi gật đầu.
Duẫn Ngọc Hân bị đả kích lớn lùi về phía sau một bước, hầm hầm trừng mắt với anh: “Tốt rồi, Từ Nhạc Phong, anh lại có thể dám lừa em!”
“Ngọc Hân! Không phải là anh muốn lừa em, là Lâm Tử Hàn không muốn để cho người khác nhận ra cô ấy, cô ấy muốn hình tượng thấp…”
“Cô ta muốn hình tượng xấu? Muốn hình tượng xấu sẽ không vừa trên TV lại vừa trên truyền hình!”
“Đó là không có cách nào khác thôi, tạm thời tuyển không được người, không thể làm gì khác hơn là để cho cô ấy lên”. Từ Nhạc Phong vội giải thích: “Hơn nữa, cũng may là có cô ấy, không phải sao”.
“Em thà rằng để đoạn quảng cáo này không quay, em cũng không muốn để cô ta thay thế!” Duẫn Ngọc Hân giận dữ nói.
“Không có ai biết là cô ấy quay”.
“Ký Phàm?”
“Anh xin thề, cậu ấy tuyệt đối không biết”. Từ Nhạc Phong giơ tay phải lên, thành khẩn tuyên thề nói.
Duẫn Ngọc Hân thực sự là mau tức giận bùng nổ, hóa ra Lâm Tử Hàn ngốc nghếch đơn giản chỉ là một phiên bản thực tế của cô bé lọ lem, cô ta nhớ đến chuyện Tiêu Ký Phàm vì cô ta mà không tiế