Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342313
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2313 lượt.
nhìn bóng dáng cô rời đi, vừa tức lại không biết làm sao. Cô ta thầm hạ quyết tâm, nhất định phải cho cô cút ra khỏi Tiêu thị!
Lâm Tử Hàn hôm nay qua coi như thuận lợi, sau khi đúng giờ tan việc đưa Tiểu Thư Tuyết đi dạo qua siêu thị, đã lâu không đưa con bé đi dạo, trong lòng có chút áy náy.
Tuy rằng cô đi ra ngoài sẽ xuất huyết nhiều (ý là tốn tiền) , vì để tiểu công chúa hài lòng, cô cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.
Khi tiến vào trước cửa hàng, Tiểu Thư Tuyết ngẩng đầu nhỏ chăm chú mà đếm ra: “Mẹ, con muốn mua bóng nhiều màu, còn muốn mua chocolate, còn muốn mua…”
“Dừng!” Lâm Tử Hàn quan sát con bé, tức giận nói: “Mẹ con không phải quỷ, cảm phiền con hợp tác”.
“Mẹ thật nhỏ mọn!” Tiểu Thư Tuyết bĩu môi mất hứng nói, sau đó khuôn mặt lập tức cười tươi tắn kêu lên: “Chú Lãnh!”.
Lâm Tử Hàn sửng sốt, ngẩng đầu mới phát hiện Lãnh Phong không biết khi nào thì xuất hiện trước mặt cô. Lãnh Phong xoa đầu Tiểu Thư Tuyết, hướng Lâm Tử Hàn mỉa mai nói: “Lần trước phát súng kia không phải bắn lên người cô, nên cô không coi đó là bài học đúng không?”
“Hả?” Lâm Tử Hàn trong lúc nhất thời không hiểu ý anh, sau khi suy nghĩ một chút mới bừng tỉnh hiểu ra, hắc hắc cười nói: “Lần trước thực sự cám ơn anh nha, nhưng mà người nọ không phải bị bắt sao?”
“Người muốn kim cương không phải chỉ có một người là hắn”.
“Thực ra không có việc gì nữa”. Lâm Tử Hàn không cho là đúng, đánh giá anh nói: “Anh sao lại xuất hiện ở chỗ này?”
Lãnh Phong cười lạnh một tiếng, kéo tay cô, đem một sấp tiền cầm trong tay nhét vào trong tay của cô, thản nhiên nói: “Tôi tới là trả lại tiền, tôi cũng không muốn có danh tiếng bất lương do thiếu nợ không trả”.
“Danh tiếng của anh vốn cũng không tốt”. Lâm Tử Hàn lẩm bẩm nói.
“Cô nói cái gì?” Mắt Lãnh Phong nghiêm lại, trừng mắt với cô. Lâm Tử Hàn vội xua tay, ha ha cười nói:
“Tôi nói thực ra tiền này có thể không trả, mọi người đều là bạn bè”. Lời nói còn ở trong miệng, tiền đã nhét vào trong ví”.
Khách hàng cũ (1)
“Chú Lãnh, chú còn chưa đưa cháu đi ăn bánh pudding xoài”. Tiểu Thư Tuyết kéo ống quần Lãnh Phong lớn tiếng nói: “Người khác đều đưa cháu đi đó”.
Lâm Tử Hàn vỗ mông con bé một cái nói: “Chú Lãnh thiếu nợ chúng ta nhưng đã trả hết”.
“Nhưng mà người ta muốn ăn”. Tiểu Thư Tuyết mất hứng nói.
Trên mặt Lãnh Phong lộ ra một nụ cười nhạt như có như không, một tay ôm con bé từ trên mặt đất lên, cất bước nhanh đi về phía trước. Lâm Tử Hàn quýnh lên, đuổi theo nói: “Phong ca, anh không phải là muốn đưa nó đi chứ, đừng bị nó lừa, bọn tôi đều bị chiêu này của nó lừa qua”.
“Cô không nên nói về việc không có hứng thú”.
“Tôi không có hứng thú, chỉ là cảm thấy anh rất thần bí, muốn gặp anh một lần hình như rất khó khăn”.
Gặp anh? Lãnh Phong nghi hoặc, lấy bút từ trong túi ra, viết một chuỗi dãy số trên giấy ăn, đưa đến trước mắt của cô, nói: “Nếu như muốn gặp, chỉ cần gọi đến số điện thoại này”.
Cô chỉ vừa nói như thế, không nghĩ tới muốn gặp anh nha, Lâm Tử Hàn chần chờ tiếp nhận giấy ăn, vì nể mặt anh ta, không thể làm gì khác hơn là làm bộ dạng nhận lấy.
“Mẹ, bánh pudding xoài, ăn rất ngon”. Tiểu Thư Tuyết vùi đầu xuống hết mức, ngẩng mặt như hoa lên hướng Lâm Tử Hàn cười hì hì.
“Người ta trả thứ gì đó đều ăn rất ngon”. Lâm Tử Hàn lên tiếng, tiện tay lấy giấy ăn ra lau mặt con bé.
Chờ một chút, làm sao lại cảm thấy lạnh cả toàn thân vậy, Lãnh đại ca thân ái làm sao vậy? Tại sao lại dùng loại ánh mắt hàn băng lạnh đến thấu xương nhìn cô?
Quay đầu lại, gặp ánh mắt của anh đang nhìn mặt cô cùng tờ giấy ăn đang di chuyển, Lâm Tử Hàn sửng sốt, lúc này mới phát giác giấy ăn trong tay không hề giống những loại giấy ăn khác nha, mặt trên còn lưu lại chữ người nào đó tự tay viết.
“Ha ha, tôi sai rồi”. Lâm Tử Hàn cười gượng hai tiếng, một lần nữa nhét giấy ăn vào trong túi xách.
Ba người ăn xong bữa cơm sau đó đi ra nhà hàng, bên cạnh là một quán tạp hóa quần áo thấp kém ở chợ đêm, Tiểu Thư Tuyết chỉ cái vòng ở các quầy hàng nũng nịu nói: “Mẹ, con muốn tiểu trư trư”.
Lâm Tử Hàn liếc nhìn con heo con màu trắng kia, con bé đã yêu cầu vô số lần, cô cũng tiêu qua không ít tiền, nhưng lại không có cách nào thỏa mãn tâm nguyện của nó, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ nói: “Mẹ thử một lần nữa, nhưng chỉ tiêu một tệ thôi nhé”.
“Được!” Tiểu Thư Tuyết thoải mái nói.
Lâm Tử Hàn ngửa đầu cười với Lãnh Phong nói: “Hôm nay có anh ở đây, có lẽ tôi sẽ có vận may”. Nói xong vui vẻ nói với ông chủ: “Ông chủ, tôi muốn một tệ tiền vòng”.
“Được rồi, một tệ năm cái, bởi vì là khách hàng cũ, đặc biệt tặng thêm cô một cái”. Ông chủ cười tủm tỉm mà đưa sáu cái vòng trúc cho cô, ông ta rất vui mừng khi thấy hai mẹ con này, bởi vì tiền của cô rất dễ kiếm được!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Tử Hàn ửng hồng một mảnh, làm sao trước mặt người kia không để cho mình có mặt mũi như thế, cần phải nói ra cô là khách quen ở đây sao.
Muốn đi đến, cô vẫn còn cười ngọt ngào với ông chủ