Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342322

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2322 lượt.

m ơn anh bằng lòng tin tôi”. Lâm Tử Hàn bị cảm động, cô hy vọng nhường nào người trong công ty có người tin cô.
Chỉ tiếc, ngoại trừ Vương Văn Khiết một người cũng không có, nhớ tới đoàn người chỉ trỏ mình lúc nãy, cô cảm thấy tủi thân đến cực điểm.Người thì đang cảm động, đầu óc dễ dàng bãi công, làm việc cũng không dựa theo lẽ thường. Lâm Tử Hàn cũng như vậy, khẽ động đến tình cảm là sẽ đem khuôn mặt nhỏ nhắn hướng tới trong lòng người ta lấp đầy nước mắt, toàn bộ thưởng lên trên người nào đó bằng lòng tin tưởng mình.
“Ô… Vì sao mỗi lần bị giám đốc Duẫn hãm hại đều là anh giúp tôi? Cô ta mới là vị hôn thê của anh không phải sao?”Tiêu Ký Phàm bị động tác thình lình phát sinh của cô khiến cho sửng sốt, giơ tay lên không trung, không biết có nên chạm vào vai của cô hay không.
Giằng co mười giây đồng hồ, tay anh mới ôn nhu mà chạm vào vai của cô, ôm cô, vỗ về sợi tóc của cô, không tiếng động an ủi cô.“Đừng khóc, tôi sẽ trả lại công bằng cho cô”. Tiêu Ký Phàm nhẹ giọng nói bên tai cô.
Lâm Tử Hàn được anh an ủi như thế, lý trí đột nhiên khôi phục lại, thần thánh ơi! Cô đang làm cái gì?! Cô lại có thể ôm người đàn ông lạnh lùng mà bản thân sợ hãi khóc, còn biến áo sơ mi trắng như tuyết của anh ta ướt một mảng lớn.
Anh ta sẽ không cho rằng cô nhào vào lòng anh ta, cố ý cám dỗ anh ta chứ? Người đàn ông ưu tú như thế, có phụ nữ làm như vậy chắc chắc phải có sắp đặt mới đúng.Nghĩ tới đây, cô đột nhiên khóc lớn tiếng hơn, một mặt mồm miệng mơ hồ nói: “Vân Phi, cảm ơn anh, anh đối với em thật tốt quá!”Mới vừa gọi xong, liền cảm giác được thân thể Tiêu Ký Phàm khẽ run lên, sau đó vô tình mà đẩy cô từ trong lòng anh ra, lạnh lùng nói: “Nhìn cho rõ, tôi không phải là Vân Phi gì đó”.






Ghen


Lâm Tử Hàn giả vờ vô tội dùng ánh mắt phủ đầy nước mắt nhìn anh, áy náy nói: “Xin lỗi, vừa nãy không nghĩ tới là cám ơn sai người”. Thấy bộ dạng tức giận của anh, cô lại có thể cảm thấy thêm phần hứng thú, không phải là nói sai tên người thôi sao, sao lại phải tức giận như thế chứ?“Vân Phi nhà cô mỗi ngày đều ôm cô như thế sao?”
Tiêu Ký Phàm liếc cô rầu rĩ nói ra, anh biết vấn đề này hỏi rất chua xót, nhưng anh nhất định muốn biết đáp án.Lâm Tử Hàn khẽ nhăn nhó một chút, ha ha cười nói: “Không có nha, ngẫu nhiên ôm một chút”.
Còn ngẫu nhiên ôm một chút!? Tiêu Ký Phàm chỉ cảm thấy một cỗ đố kị từ ngực chảy ra, hận không thể dùng một phát súng diệt tên Đỗ Vân Phi kia.“Xuống xe!” Anh đẩy cửa xe, lạnh lùng quát một tiếng với Lâm Tử Hàn.Nói như thế nào trở mặt thì liền trở mặt vậy, không có ý tứ!
Lâm Tử Hàn thầm nghĩ ở trong lòng, thân thể hướng bên ngoài xe thăm dò. A, làm sao không thể đi xuống?Quay đầu lại, phát hiện hóa ra Tiêu Ký Phàm tức giận kéo sau áo cô, cánh tay dài của anh vừa thu lại, thân thể Lâm Tử Hàn liền một lần nữa ngã về chỗ ngồi.Lại làm sao vậy?
Không phải chính anh ta để cho người ta xuống xe sao?Tiêu Ký Phàm khẽ thở ra một hơi, cảm giác mình vừa rồi thật sự là quá mức khác thường, cô ôm người đàn ông khác, liên quan gì đến mình chứ?
“Trợ lý Lưu đã ôm hết trách nhiệm về mình, hôm nay cũng chưa tới đi làm”. Từ Nhạc Phong lại cười nói: “Chúc mừng em nha”.Cô ta một người chịu trách nhiệm? Duẫn Ngọc Hân thật đúng là giảo hoạt, trong lòng Lâm Tửu Hàn thầm nghĩ. Trong miệng lại hắc hắc cười nói: “Cùng vui, cùng vui”.“Anh có cái gì vui mừng đây?” Từ Nhạc Phong chẳng biết tại sao nói.
“Thủ hạ của anh thành tiểu tặc, anh không phải là thành vương tặc sao?”Từ Nhạc Phong cười ha ha một tiếng nói: “Được rồi, đừng ba hoa, buổi tối chuẩn bị một chút, theo anh đi gặp một khách hàng”. Duẫn Ngọc Hân đều sắp khóc đến mù mắt, nhưng, cô ta cũng là đúng người đúng tội.



Say rượu
“Lại phải đi cái loại phòng ở quán bar gì gì đó sao?” Lâm Tử Hàn hỏi, loại chỗ kia cô cũng không muốn đi.“Loại chỗ đó thì làm sao?”
“Em mới không cần, các anh mỗi người ôm một cô, em chỉ có thể một bên ôm gối một bên buồn chán, hơn nữa chỗ kia một chút cũng không thích hợp để em đi”.Từ Nhạc Phong suy nghĩ một chút, đáp ứng nói: “Anh trước tiên xem một chút, cố gắng không để em đi có được không?”
Loại chỗ kia xác thực không thích hợp để cô đến, hơn nữa có cô còn có thể hạn chế khách.“Cám ơn”.“Ừ, vừa nãy Ký Phàm gọi em qua một chuyến, em đi trước đi”.Lâm Tử Hàn kinh ngạc, anh gọi cô tới? Để làm chi? Trải qua chuyện tối hôm qua, cô so với trước kia càng sợ hãi hơn khi nhìn thấy anh. Tuy rằng thần kinh của cô cũng khá lớn, nhung người ta đem phần nhu tình mật ý kia ra, không có cảm giác thì đúng là thật ngu ngốc.
Anh ta không phải là uống nhầm thuốc chứ? Hay là căn bản do cô suy nghĩ nhiều, hay là anh ta chỉ vời vì muốn chuộc tội cho Duẫn Ngọc Hân mới có thể đối tốt vài phút như vậy với cô?Lâm Tử Hàn một mặt phỏng đoán, một mặt hướng đến phòng tổng tài.
Cô không thể làm gì khác hơn là tự ý đẩy cửa tiến vào, bên trong gian phòng, không có hình bóng của vị khách nào, mà ngay cả Từ Nhạc Phon


Polaroid