Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342345
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2345 lượt.
hiếc bánh gatô, 24 ngọn nến nhiều màu tản ra ánh sáng dịu nhẹ.
“Sinh nhật vui vẻ” Đỗ Vân Phi cúi người, hôn xuống mặt cô.
Lâm Tử Hàn kinh ngạc há hốc miệng, ngày hôm nay không phải sinh nhật của cô nha, lúc trước khi anh hỏi, cô chẳng qua là thuận miệng nói đại một ngày mà thôi, mà anh lại có thể…
“Tử Hàn, đừng quá cảm động, trước tiên thổi nến đi đã” Đỗ Vân Phi đẩy cô đến bên cạnh bàn.
Một mảnh tâm ý của Đỗ Vân Phi, cô không thể lãng phí như thế, nghĩ, Lâm Tử Hàn thật sự ước ba nguyện vọng, một hơi thổi tắt toàn bộ ngọn nến.
“Cám ơn anh, Vân Phi” Lâm Tử Hàn cảm động quan sát anh, thời gian cô thương tâm nhất, anh có mưu đồ khiến cô cảm động chết sao?
“Tử Hàn, thời gian dài như vậy, không biết em đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?” Đỗ Vân Phi dịu dàng nói, nâng tay phải lên, nâng lên trước mắt cô một chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp.
Lâm Tử Hàn lại kinh ngạc thêm một trận, anh đang cầu hôn với cô sao? Nhưng mà bản thân căn bản là không thích anh. Người cô yêu, có lẽ vĩnh viễn đều không có khả năng cầu hôn với cô, nhưng cô cũng thực sự yêu anh.
Gả cho Tiêu Ký Phàm, đây là chuyện cô cho tới bây giờ cũng không dám suy nghĩ, muốn rời khỏi cuộc sống của anh, biện pháp tốt nhất chính là tìm một người để lấy, Đỗ Vân Phi không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất.
Đỗ Vân Phi yêu cô như vậy, cô làm như vậy là lợi dụng anh, lừa dối tình cảm của anh! Đối với Đỗ Vân Phi một chút cũng không công bằng!
“Tử Hàn” Đỗ Vân Phi khẽ gọi một tiếng, chờ đợi mà nhìn cô, cùng đợi cô tiếp nhận nhẫn của mình.
Lâm Tử Hàn thở sâu, luống cuống nói: “Vân Phi, việc này quá đột nhiên, để em suy nghĩ hai ngày được chứ?” Trực tiếp cự tuyệt anh có điểm tàn nhẫn, cô phải nghĩ một lý do hoàn mỹ mới được.
“Được, anh chờ em hai ngày”. Đỗ Vân Phi thu hồi nhẫn, loại kết quả này là trong dự liệu của anh, nhưng vì đoạt lấy cô trước Lãnh Phong, anh phải có tốc độ nhanh hơn.
Hai đều có tâm sự mà ăn bữa cơm trong ánh nến, tiếng đàn piano nhẹ nhàng trải rộng mỗi ngõ ngách gian phòng, sự lãng mạn tràn ngập phòng lại lãng phí giữa sự trầm lặng.
Thâm tình của Đỗ Vân Phi, Lâm Tử Hàn vẫn đều nhìn ra, cảm giác ở trong lòng, thế nhưng, cũng không thể do cảm động mà đồng ý lời cầu hôn của anh.
Chịu nhục (2)
Vương Văn Khiết đánh giá vẻ mặt vô tinh tảo thải của Lâm Tử Hàn, đi thẳng vào vấn đề nói: “Vì sao chị khắp nơi đều có thể nghe được lời đồn em ở cùng một chỗ với Tiêu tổng?”
“Chị nói chuyện có thể văn nhã một lần không?” Lâm Tử Hàn liếc mắt nhìn chị, tức giận nói.
“Rốt cuộc có chuyện này hay không?” Vương Văn Khiết nghiêm túc nhìn cô.
Lâm Tử Hàn buông mắt xuống, chột dạ lắc đầu một cái, nhớ tới chuyện ngày đó, trên mặt lại phát nhiệt.
“Tốt nhất là không có, nếu như em dám làm ra loại chuyện thiếu đạo đức này, chị tuyệt đối không tha cho em! Chị hận nhất chính là loại ngườithứ ba đoạt người yêu của người khác này” Vương Văn Khiết căm giận mở miệng, cô chính là người bị hại điển hình!
Tiêu phu nhân coi thường đánh giá cô, vốn dĩ muốn đi thẳng vào vấn đề mà vũ nhục cô, lại nói sang chuyện khác, hỏi: “Có đúng là tôi đã gặp cô ở nơi nào hay không?”
Gặp qua cô? Lâm Tử Hàn kinh sợ, làm sao có thể? Bởi vì ngoại trừ lễ phát hành quảng cáo lần trước, cô không nhớ rõ bản thân lúc nào có gặp qua Tiêu phu nhân, nhưng mà lần kia Tiêu phu nhân cũng không nhìn thấy cô nha. Mà ba năm trước đây cô chưa bao giờ giao tiếp cùng những người trong gia đình phú quý này đó, ba năm qua rời nhà trốn đi càng không thể.
Tiêu gia cùng Tạ gia là thế giao, lẽ nào…! Lâm Tử Hàn kinh hãi, Tạ Vân Triết kết hôn tuy rằng không phô trương, nhưng quan hệ tốt hầu như đều có tham gia.
Lâm Tử Hàn cưỡng chế sự kinh ngạc dưới đáy lòng, bình tĩnh nói: “Phu nhân, chúng ta chưa từng gặp mặt”
Tiêu phu nhân cũng không nghĩ sâu thêm, nghĩ thầm bên người Tiêu Ký Phàm xuất hiện nhiều phụ nữ như vậy, bà gặp qua cũng là bình thường. Trông mong vài ngày cuối cùng trông mong đến ngày Tiêu Ký Phàm đi công tác, bà phải giải quyết chính sự xong xuôi mới được.
Như thế, bà thanh thanh cổ họng, lạnh lùng nói: “Nghe nói Ký Phàm cự tuyệt đính hôn cùng Ngọc Hân là bởi vì cô, có đúng không?”
Quả nhiên là bởi vì chuyện này tới, Lâm Tử Hàn kêu rên trong lòng một tiếng, trong lòng cô đã đủ thống khổ, vì sao còn muốn lần lượt giáo huấn chứ ở chỗ này?
Câu hỏi của bà rất bén nhọn, cô nên đáp lại thế nào đây?
“Không trả lời chính là thừa nhận?” Tiêu phu nhân ưu nhã đứng dậy, chậm rãi đi tới chỗ cô, liếc cô tiếp tục nói : “Nhớ rõ đây, muốn gả cho Ký Phàm, đời này cũng đừng nghĩ đến”
Lâm Tử Hàn buông mắt xuống, không nói gì, bởi vì cô cảm thấy đắc tội với Tiêu phu nhân sẽ không có kết cục tốt gì, mặc kệ bà nói cái gì, đều chịu đựng thôi.
“Nghe nói cô đã ly hôn, còn có một đứa con có đúng không?”
“Đúng vậy”
Tiêu phu nhân chán nản, trừng mắt nhìn cô: “Vậy cô còn có mặt mũi nào quyến rũ Ký Phàm nhà chúng tôi chứ? Cô cho là gia nhập vào Tiêu gia dễ như vậy sao?”
“Phu nhân, c