Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2365 lượt.
i còn có mặt mũi nào nhìn anh chứ” Lâm Tử Hàn hàm chứa lệ nói dối, không phải không yêu anh, là không thể yêu!
Hai mắt Tiêu Ký Phàm nghiêm túc lại, nhìn chằm chằm khuôn mặt hàm chứa nước mắt của cô nói: “Em nói dối! Thân thể của em đã nói cho anh biết tâm ý của em”.
“Kẻ ngu si mới có thể yêu anh, anh ngoại trừ có tiền, ngoại hình đẹp trai, có bản lĩnh…!” Đổ mồ hôi! Làm sao lại đếm ra nhiều ưu điểm như vậy!
“Vẫn còn có khuyết điểm! Anh lạnh lùng như thế, như thế…, tôi có lý do gì mà thích anh chứ?”
“Yêu chính là yêu, sao lại không dám thừa nhận?”
“Tôi chỉ là có một chút thích anh do anh đẹp trai và có tiền mà thôi, anh căn bản là không thích hợp làm chồng của tôi”. Tiếp tục rưng rưng nói dối, sắc mặt của anh rõ ràng không tốt, xem ra vẫn có chút hiệu quả .
Tiêu Ký Phàm lạnh lùng nghiêm mặt dừng ở cô, thực sự là như vậy sao? Anh luôn luôn tới đối với mình đều rất tự tin, không có người phụ nữ nào có thể thoát được lòng bàn tay của anh, bao gồm cả người phụ nữ kia bị tiền tài quyền thế địa vị của anh mà mê đảo.
Nhưng mà cô, làm sao có thể là cái loại phụ nữ này? Anh nhớ kỹ khi bị thương ở chỗ này, cô đã từng nói qua với Vương Văn Khiết, anh không thích hợp làm chồng của người khác.
Cho tới bây giờ, quan điểm của cô vẫn không cải biến sao? Anh làm sao lại không thích hợp làm chồng của người khác? Loại tội danh này đặt trên đầu anh, thật sự là có chút oan uổng!
“Mặc kệ Duẫn Ngọc Hân đã làm cái gì với em, nói qua cái gì, cũng không cần lưu ý, em chỉ cần nhớ kỹ, anh yêu chính là em là được” Anh vẫn còn nghi ngờ bởi vì Duẫn Ngọc Hân đã làm cái gì với cô, cô mới nói dối không thích anh.
Cô làm sao có thể không để ý đây? Cô và anh vốn không phải là người cùng một tầng lớp, là do cô trèo cao không dậy nổi thôi!
Thâm tình (2)
Lâm Tử Hàn chớp chớp cho nước mắt chảy xuống, lạnh lùng nói: “Anh đi về trước đi, tôi không muốn làm cho người khác phát hiện anh đến nơi đây”
“Muốn anh đi cũng được. Trừ phi em đồng ý không lẩn tránh anh” Tiêu Ký Phàm nhìn chằm chằm cô nghiêm túc nói.
“Tôi đồng ý với anh” Lâm Tử Hàn gật đầu, Tiêu Ký Phàm vẫn như cũ nhìn chằm chằm cô, làm như sợ cô đổi ý, cho đến mãi sau khi cô gật đầu, mới không tình nguyện từ sau cánh cửa đi ra ngoài.
Lâm Tử Hàn chạy đến cạnh cửa, nhìn chăm chú vào cái bóng của anh biến mất giữa màn đêm, cuối cùng kìm không được nước mắt của mình, rơi xuống từ trên gò má .
Lâm Tử Hàn kinh ngạc mà theo dõi anh, hóa ra anh cũng biết!
Mặc kệ cô có yêu Lãnh Phong hay không, Đỗ Vân Phi đều cảm thấy không sao cả, chỉ cần cô đồng ý gả cho anh, anh tin tưởng một ngày nào đó có thể đến được trái tim cô.
“Tử Hàn, Lãnh Phong không phải người em nên yêu, anh rất vui có thể thấy em nghĩ thông suốt, anh sẽ cho em thời gian, cho em quên hắn”
Đúng vậy, Lãnh Phong không phải người cô nên yêu, trên thế giới này, nào có nhiều truyện cổ tích như vậy? Cô đã trưởng thành, cũng nên nghĩ thông suốt chuyện này!
“Biết em yêu anh ta, vì sao còn muốn kết hôn với em?” Sự bao dung của anh, chỉ biết khiến cho cô càng thêm hổ thẹn mà thôi.
“Bởi vì anh quá yêu em” Đỗ Vân Phi vuốt vuốt sợi tóc cô, cười khổ nói.
Lâm Tử Hàn vội la lên: “Chúng ta mau chóng kết hôn có được hay không? Ngày mai thì kết hôn!”
“Hả?” Đỗ Vân Phi lại có vẻ mặt kinh ngạc nhìn cô, ngày mai thì kết hôn?? Đương nhiên, dù cho cô muốn đêm nay kết hôn anh cũng đồng ý, chỉ là, hôn lễ chung quy cũng phải có một vài ngày chuẩn bị chứ?
“Vậy… ngày kia, ngày kia có được hay không?”
“Tử Hàn!” Đỗ Vân Phi nắm lấy vai của cô, cô điên rồi sao? Hay là còn chịu kích thích gì? “Em đừng có gấp, anh sẽ mau chóng”.
“Được” Lâm Tử Hàn sững sờ mà gật đầu, hy vọng có thể nhanh kết hôn lên một chút, có lẽ kết hôn thì không có công việc bề bộn như vậy thôi? Kết hôn sẽ không còn nhớ đến anh nữa!
~~~~~~
Vương Văn Khiết cười tủm tỉm nhìn chằm chằm cô, thoải mái nói: “Cuối cùng cũng thấy đầu óc em thông suốt, không dễ dàng nha! Đáng tiếc áo cưới của chị bị các em phá hủy, nếu không vừa vặn có thể cho em mặc”
“Văn Khiết, vì sao em một chút cũng không vui chứ?” Ánh mắt Lâm Tử Hàn dại ra nhìn chằm chằm hoa hồng đầy sân.
“Bởi vì em là một tên thần kinh!” Vương Văn Khiết liếc mắt nhìn cô, tiếp tục cắt hoa hồng trong sân xuống.
“Đây là đang làm gì đó? Sao lại cắt hết hoa hồng?” Mới từ nước ngoài bay trở về Tô Lâm Lâm vào cửa liền hét lên.
“Nói cho cậu biết một người tin tức tốt, Tử Hàn muốn kết hôn, hoa hồng này vừa vặn có thể sử dụng” Vương Văn Khiết cười hì hì nói.
“Công tử nhà ai không may như vậy?” Tô Lâm Lâm trêu đùa.
Lâm Tử Hàn chột dạ liếc mắt nhìn cô, không dám lên tiếng, Vương Văn Khiết cũng không ngẩng đầu lên nói: “Đương nhiên là đứa con không may mắn nhà Đỗ gia”
“Đỗ Vân Phi?!” Tô Lâm Lâm hét lên một tiếng, nắm hai vai Lâm Tử Hàn quát: “Vì sao là anh ấy? Sao lại là anh ấy?”
“Vì sao không thể là anh ấy? Đỗ Vân Phi yêu Tử Hàn như vậy, gả cho anh ấy không phải tốt sao?”
“Nhưng mà… Mình…!”