Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2361 lượt.
ám hay là hai mươi tám, dù sao anh cũng thích, đây là sự thật không cách nào thay đổi được.
Lâm Tử Hàn dùng đầu ngón tay xoa xoa môi được anh hôn qua, một cảm giác ngọt ngào từ dưới đáy lòng tràn ra, tốc hành trong khắp ngõ ngách cơ thể cô.
Rõ ràng muốn từ nay về sau quên anh, rời khỏi anh, nhưng vẫn là bởi vì anh lơ đãng hôn cô mà tâm sinh rung động, vẫn còn rất hưởng thụ thời gian đẹp ở cùng một chỗ với anh.
Quên đi, coi như là một lần cuối cùng phóng túng bản thân thôi, dù sao qua hết ngày hôm nay cô chính là người của Đỗ Vân Phi, khi kết hôn, anh sẽ không quấy rối cuộc sống của cô nữa thôi?
Cười ra nước mắt
“Em thật đúng là mười tám tuổi nha, nhưng mà cái miệng nhỏ nhắn của em, giống như đang mời gọi, nếu như anh hôn sâu thêm chút nữa, em có đúng là tê liệt ngã trên mặt đất hay không?” Bên tai truyền đến lời trêu đùa không có ý tốt.
Mặt Lâm Tử Hàn nóng lên, hai tay nắm thành nắm đấm vào ngực anh, mắng: “Tên vô lại! Anh chỉ biết bắt nạt em! Chế nhạo em!”
“Được rồi, anh sai rồi!” Tiêu Ký Phàm bắt tay nhỏ bé đang giở trò của cô lại, cười tủm tỉm nói : “Phần biểu diễn của con hổ kia đã gần kết thúc, còn muốn xem hay không?”
“Hả? Nhanh hết như vậy sao?” Lâm Tử Hàn lắc lắc đầu, nhìn liếc mắt sân khấu biểu diễn, bất mãn mà oán giận nói: “Đều là anh làm hại, biểu diễn cũng không xem được”.
Nhưng mà, vì sao anh vì sao có thể thấy bi thương trong đáy mắt cô chứ? Sự bi thương của cô từ đâu mà đến? Anh dùng bàn tay lau nước mắt trên mặt cô, ôn nhu hỏi nói: “Em làm sao vậy?”
Lâm Tử Hàn sững sờ nhìn chăm chú vào anh, vì sao anh lại ôn nhu với cô như vậy? Như vậy sẽ chỉ làm lòng của cô càng thêm loạn, lại càng không muốn lấy chồng mà thôi.
Cô cũng không biết vì sao mình cười ra nước mắt, nghĩ đến lập tức phải rời khỏi anh, cô lại cười không nổi.
Cô nghênh đón ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của anh, cố tình oan ức mở miệng nói: “Vì sao anh luôn luôn thích gầm lên với người khác như vậy! Lẽ nào anh sẽ không thể ôn nhu với người ta một chút sao?”
Cô vì vậy mà khóc? Tiêu Ký Phàm không thể tin mà đánh giá cô, cảm giác thật quái dị, nhưng mà lại nói không nên lời trách móc, cánh tay dài chụp tới ôm cô vào trong lòng, an ủi: “Được, anh sai rồi, sau này không bao giờ… gầm lên với em nữa”
“Biết sai có thể thay đổi là đứa trẻ ngoan… Ô…” Giọng nói rầu rĩ của Lâm Tử Hàn phát ra từ trong lòng anh, nước mắt nước mũi toàn bộ thưởng cho bộ tây trang quý giá của anh.
Tiêu Ký Phàm ôm cô, rất giống an ủi một đứa trẻ bị tủi thân, vỗ nhẹ vai cô. Người sau cũng không có ý muốn rời khỏi ngực của anh, bởi vì cô thật sự là rất không nỡ rời khỏi cái ôm ấm áp này!
Cho đến khi trời sắp tối, Lâm Tử Hàn không yên lòng với Tiểu Thư Tuyết, mới không cam không nguyện mà nói ra muốn về nhà.
Khi Tiêu Ký Phàm chạy xe đến cửa thôn inh Thủy, Lâm Tử Hàn vội la lên: “Thả em xuống chỗ này đi, tự em về là được”
“Anh có thể trực tiếp đưa em tới cửa” Tiêu Ký Phàm nói, anh không cảm thấy bản thân có cần thiết phải lén lút giống như kẻ trộm.
“Không cần mà” Lâm Tử Hàn năn nỉ, bị Đỗ Vân Phi thấy được, cô rất khó giải thích cho rõ ràng.
Tiêu Ký Phàm thấy cô kiên trì, đỗ xe ở ven đường, Lâm Tử Hàn chậm chạp cởi dây an toàn. Len lén đánh giá anh, muốn nói một chút gì đó, lại tìm không được lời nói thích hợp.
Tiêu Ký Phàm nhìn thấu do dự của cô, cười tà một tiếng, kéo người cô qua, cúi đầu hôn lên môi cô, sau một lúc hôn sâu chuyển qua bên tai cô, trêu đùa: “Em có đúng là đang đợi cái này hay không?”
“Em mới không có” Sắc mặt Lâm Tử Hàn chuyển sang đỏ ửng, trừng mắt liếc anh một cái mở cửa xe, rất nhanh mà xuống xe.
Đứng ở đầu đường, thấy xe Tiêu Ký Phàm biến mất giữa màn đêm, Lâm Tử Hàn mới thở dài một tiếng đi vào trong nhà, ở trong lòng mặc niệm nói: Xin lỗi, Tiêu Ký Phàm.
Ngoài sân, thân ảnh quen thuộc của một người chiếu vào tầm mắt cô, Lâm Tử Hàn không tự chủ được mà dừng bước lại, áy náy nhìn chằm chằm Tô Lâm Lâm ôm ngực bước đi thong thả.
Mấy ngày qua, cô vẫn đều cảm thấy rất có lỗi với cô ấy, cũng vẫn đều rất sợ hãi nhìn thấy cô. Tô Lâm Lâm đã thấy cô, dừng bước lại, cười khổ mở miệng nói: “Tử Hàn, mình mặc kệ mà quấy rối việc kết hôn của cậu và Đỗ Vân Phi”
“Hả?” Lâm Tử Hàn kinh ngạc nhìn chằm chằm cô, cô ấy sao lại đột nhiên chạy tới nói những lời như thế với cô?
“Đỗ Vân Phi anh ấy yêu chính là cậu, mình không nên, cũng không có lý do gì can thiệp các cậu” Tô Lâm lâm đi tới trước mặt cô, áy náy nói: “Tử Hàn, ngày đó thực sự rất xin lỗi cậu, hy vọng cậu không cần để ở trong lòng”
“Nên nói xin lỗi phải là mình…”
“Được rồi, chúng ta cũng không muốn nói nhiều nữa…” Tô Lâm Lâm cắt đứt lời cô, vẫn có vẻ mặt áy náy như cũ nói: “Ngày mai mình bay đến Ý, không thể tham gia hôn lễ của các cậu, thực sự rất xin lỗi”
Lâm Tử Hàn lắc đầu, “Không sao”
“Mình về trước, Tử Hàn, chúc phúc cho các cậu” Tô Lâm Lâm nói xong, tại một khắc nước mắt chảy ra kia xoay người, bước nhanh rời đi.