Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342363
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2363 lượt.
hìn chằm chằm mình, Lâm Tử Hàn liếc mắt nhìn anh, cả giận nói: “Đừng dùng loại ánh mắt này nhìn em, em đã chịu đủ loại ánh mắt này của mọi người rồi”.
Từ Nhạc Phong cười một tiếng: “Tử Hàn, không đi là được rồi, anh không nỡ xa em”
“Đa tạ hậu ái của đạo diễn Từ!”
“Đừng đa tạ anh, cám ơn Ký Phàm thôi, cậu ấy so với anh càng không nỡ xa em” Từ Nhạc Phong cười hì hì nói: “Ký Phàm muốn đi gặp một khách hàng, chỉ đích danh em cùng đi, em chuẩn bị một chút nha”.
“Vì sao muốn em đi, em lại không phải trợ lý của anh ta” Lâm Tử Hàn không giải thích được mà nhìn Từ Nhạc Phong, năng lực làm việc của trợ lý của Tiêu Ký Phàm so với cô mạnh hơn, thư ký so với cô xinh đẹp hơn, không mang đi ra ngoài để ở chỗ này làm cái gì?!
“Anh đây cũng không biết, tổng tài chúng ta làm việc luôn luôn không theo lẽ thường, em phải thích ứng mới được, mau đi đi, cậu ấy đang ở dưới lầu chờ em” Từ Nhạc Phong ôm lấy vai của cô, đem cô đẩy đi khỏi phòng làm việc.
Lâm Tử Hàn xoay người lại cấp thiết mà hỏi thăm: “Em phải mang tư liệu gì đi tới?”
“Cái gì cũng không dùng, đem người mang theo là được” Từ Nhạc Phong “Ầm” một tiếng đóng cửa phòng, đẩy cô ra ngoài cửa.
Từ chức (2)
Từ Nhạc Phong rốt cuộc đang làm cái quỷ gì đây! Vì sao cô lại có loại cảm giác bị sắp đặt? Tiêu Ký Phàm thực sự ở dưới lầu sao? Cô thực sự phải theo anh đi gặp khách hàng sao?
Mang theo vẻ mặt hồ nghi, Lâm Tử Hàn đã đi xuống lầu một, đại sảnh công ty, xe Tiêu Ký Phàm quả nhiên đậu ở chỗ này, tựa hồ thật là đang đợi cô.
Lâm Tử Hàn chần chờ một chút, đi tới, bước chân còn còn không dừng lại, cửa xe đột nhiên bị người từ bên trong đẩy ra. Một bàn tay lớn với lên cánh tay của cô cố sức kéo, thân thể của cô liền rất không văn nhã ngã vào trong xe.
Lâm Tử Hàn kinh hô một tiếng, chật vật bò lên từ trên ghế , hầm hầm trừng mắt với anh, người đàn ông này! Cũng quá thô lỗ rồi?
“Không cần!” Lâm Tử Hàn nghĩ mà sợ nhìn anh: “Tôi không muốn anh đến nhà của tôi” Ngày mai chính là hôn lễ của cô và Đỗ Vân Phi, cô cũng không thể tạo sai lầm tại giây phút cuối cùng, nếu không cô cả đời đều phải hãm sâu bên trong tình yêu của anh.
Tiêu Ký Phàm liếc mắt nhìn biểu tình sợ hãi do bị mình dọa, cười nhẹ một tiếng bình ổn lái xe. Tạm thời anh không vội, dù sao Lâm Tử Hàn là của anh! Vĩnh viễn đều chỉ có thể là của anh!
“Chúng ta hiện tại phải đi gặp khách hàng nào?” Lâm Tử Hàn liếc mắt nhìn ngoài cửa sổ hỏi, thoạt nhìn bộ dạng của anh căn bản là không muốn đi gặp khách hàng.
“Ngày hôm nay không tiếp khách” Tiêu Ký Phàm lãnh đạm nói, anh vốn dĩ không dự định đi gặp khách hàng, từ khi ra khỏi phòng làm việc của Vương Văn Khiết, vẫn còn đầy một bụng hỏa khí, còn có tâm tư gặp cái gì mà khách hàng chứ!
Việc hiện tại anh muốn làm nhất, chính là gõ đầu của cô ra, nhìn xem cô suốt ngày suy nghĩ cái gì! Vì sao làm một số chuyện khiến anh tức giận!
Không tiếp khách? Không tiếp khách mang cô ra ngoài để làm chi? Lâm Tử Hàn quan xe sát một vòng, vẫn là xe Porsche trước đây thôi! Nói là mang cô đi ra ngoài để thử xe cũng có chút không thể nào nói nổi nha.
Bản thân Tiêu Ký Phàm cũng không biết nên đi nơi nào, không hề có mục đích mà đi như vậy, sau khi đi được một lúc lâu thì dừng trước cửa vườn bách thú.
“Thư Tuyết nhà tôi ngày hôm nay không có nhà” Lâm Tử Hàn nhìn hắn hảo tâm mà nhắc nhở, trẻ con mới thích chỗ này, mang cô tới để làm chi?
“Em coi như là vào công viên đi dạo mà thôi, anh lái xe nhiều mệt mỏi” Bản thân Tiêu Ký Phàm cũng không thích, nhưng anh thật sự là tìm không được chỗ có thể cho anh đỗ xe và hoạt động thân thể một chút.
Lúc này cũng không phải giờ ăn, ngồi ở quán cà phê và ngồi ở trong xe không có gì khác nhau.
“Phải đi dạo công viên sớm nói chứ, rất nhiều chỗ không lấy tiền” Lâm Tử Hàn lớn tiếng nói, làm sao lại lãng phí tiền vé vào cửa đi vào vườn bách thú đi dạo chứ.
“Có muốn anh ôm em xuống xe không?” Tiêu Ký Phàm bày ra bộ dạng nghiêm trang nhìn chằm chằm cô, Lâm Tử Hàn quả nhiên lập tức không lên tiếng, ngoan ngoãn đẩy cửa xuống xe.
Bởi vì không phải ngày nghỉ, lưu lượng người trong vườn bách thú không nhiều lắm, hợp với tâm ý từ nhỏ không thích náo nhiệt của Tiêu Ký Phàm.
“Bên kia hình như có con hổ biểu diễn” Được xưng không thích tới Lâm Tử Hàn hưng phấn nói, kích động rất nhiều kéo tay anh đi đến nơi biểu diễn.
“Lại không ai đoạt vị trí với em, em gấp cái gì?” Tiêu Ký Phàm cười kéo cánh tay của cô mang về trong ngực của mình, nói: “Đã là mẹ người của người ta, còn lỗ mãng như thế sao”.
“Tư tưởng của người ta chỉ có mười tám tuổi thôi” Lâm Tử Hàn hi hi cười nói: “Nếu như tôi không nói tôi có một con gái, anh nhất định đúng là nhìn không ra tôi đã làm mẹ rồi!”
“Hành vi cử chỉ của em xác thực mới mười tám”
“Anh có ý gì?” Cái miệng nhỏ nhắn của Lâm Tử Hàn nhếch lên, giả vờ giận trừng mắt với anh.
“Không có ý gì” Tiêu Ký Phàm lại cười nói, cúi người hôn một cái lên miệng nhỏ nhắn vểnh cao cao của cô, mặc kệ cô là mười t