Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2381 lượt.
ng đậm sát khí: “Nghĩ không ra Lâm ca cũng sẽ có một ngày làm ra chuyện hồ đồ, lặng yên không một tiếng động bắt phụ nữ của tôi?”
“Phụ nữ của cậu?” Lâm ca “Phốc” cười tươi một tiếng, đánh giá người thanh niên trước mắt rất có phong phạm vương giả này: “Dựa vào cái gì nói cô ta là phụ nữ của cậu? Tôi bắt cô ta tới, có liên quan gì đến cậu?”
“Ý của Lâm ca là không thả người?” Lãnh Phong cau mày, liếc ông ta, biểu tình trên mặt là sự lãnh đạm, nhưng mà, trong lòng lại bởi vì lo lắng cho sự an toàn của Lâm Tử Hàn mà bất an tới cực điểm.
“Cậu yên tâm, cô ta ở chỗ này qua rất tốt, so với theo cậu còn tốt hơn” Lâm ca đứng dậy, đã đi đến hướng cửa sổ, cánh tay dài vung lên, rèm cửa sổ tuyết trắng đã được kéo sang hai bên.
Đập vào mắt hai người chính là ba người hai lớn một nhỏ đang chơi đùa trong hoa viên, sắc mặt Lãnh Phong trong nháy mắt thay đổi, từ lo lắng ban đầu chuyển sang buông lỏng rồi lại đến tức giận, các ngón tay do nắm chặt chuyển sang trắng bệch, cố nén xung động muốn lao xuống đánh người phụ nữ đang cười đến thiên hôn địa ám kia một trận.
Mệt anh lo lắng một ngày một đêm, mà cô, lại ở chỗ này sống như thần tiên! Cô không phải bị trói tới nơi này sao? Sao mà người bị bắt cóc còn có thể cười đến vui vẻ như vậy? Anh biết cô khác hẳn với người thường, nhưng không đến mức ngu ngốc đến loại trình độ này chứ?
“Lãnh tiên sinh bây giờ có thể yên tâm trở về chứ?” Lâm ca khẽ cười một tiếng nói, muốn để Lâm Tử Hàn chủ động rời khỏi Lãnh Phong là không có khả năng, ông bây giờ muốn biết nhất chính là, Lâm Tử Hàn ở trong lòng Lãnh Phong, đến tột cùng là có địa vị gì.
“Đã đến, tôi sẽ không định tay không trở về” Tuy rằng biểu hiện của người phụ nữ rất muốn bị đánh, nhưng anh vẫn đem hết toàn lực mang cô đi. “Mục đích Lâm ca bắt cô ấy tới, không phải là bởi vì kim cương sao? Nếu biết trên người cô ấy không có, sao lại không thả cô ấy chứ?”
“Lẽ nào cậu đúng là nhìn không ra sao? Chính cô ta nguyện ý ở lại chỗ này”
“Chính là tôi không thể để cho cô ấy ở lại chỗ này” Lãnh Phong lạnh lùng kiên định nói, anh vẫn đều cho rằng Lâm ca giam lỏng Lâm Tử Hàn, chỉ là muốn đạt được kim cương trên người cô, dù sao, lúc trước tất cả mọi người đều cho rằng kim cương là ở trên người Lâm Tử Hàn.
Anh hùng cứu mỹ nhân (2)
Dưới loại tình huống này, anh làm sao có thể không lo lắng cho cô? Không mang theo cô đi?
“Nếu như tôi không thả người?”
“Vậy tốt nhất ngay cả tôi cũng bắt lại, bằng không. . . Phải làm gì tạm thời nói tiếp” Lãnh Phong liếc mắt nhìn ông ta một cái, lãnh tĩnh nói ra những lời này.
Lâm ca cười ha ha, cười đồng thời dùng ngón trỏ chỉ lên ngực của anh: “Ha ha, vị thanh niên này! Cậu làm tôi sợ!”
Cái vợt tennis nâng cao lên quá đầu trượt từ phách do hai tay xuống, chuẩn xác không có nhầm lẫn rơi trúng chân, một tiếng kinh thiên động địa tru lên xuyên qua vạn dặm trời xanh, hướng về phía chân trời.
“Tử Y, đau lắm hả?” Lâm Tử Hàn cuống quít chạy lên đây, nhanh tay lấy chiếc vợt đang đè lên chân cô ấy.
“Rất đau…” Lâm Tử Y nháy hai mắt không nước mắt lớn tiếng nức nở, giơ tay lên chỉ nhắm ngay A Nghị: “Đều là tại anh ta làm hại…”
Đàn ông khi thấy phụ nữ vừa khóc vừa nháo cũng không có cách nào, gắng sức khóc, nói không chừng là có thể tránh thoát khỏi gã đàn ông như khối băng trước mắt kia mắng chửi! Tuy rằng, chân của cô thực sự rất đau…
A Nghị chịu hết nổi rồi nhìn cô, chịu đòn chính là anh mà, thế nào mà người khóc lớn khóc nhiều ngược lại là cô ta? Phụ nữ đều là không thể trêu chọc vào, anh càng thêm xác định ý nghĩ của bản thân này!
“Anh Nghị, anh mau xin lỗi người ta đi!” Lâm Tử Hàn thấy Lâm Tử Y khóc “Ruột gan đứt từng khúc” như vậy, bắt đầu đứng lên bênh vực kẻ yếu.
A Nghị liếc liếc mắt nhìn vẻ mặt giả mù sa mưa của Lâm Tử Y, bắt đầu nghiến răng nghiến lợi nói ra ba chữ: “Rất xin lỗi”
“Không sao” Lâm Tử Y cũng rất thông minh, biết đạo lý có chuyển biến tốt hãy thu vào này.
Lâm Tử Hàn thấy cuối cùng cũng không có việc gì, hì hì cười tiến lên nói: “A Nghị, đây là em gái em Lâm Tử Y, Tử Y, đây là Lãnh Nghị”
“Chào anh Nghị” Lâm Tử Y vừa nãy còn khóc đến lê hoa đái vũ lúc này đã là vẻ mặt tươi cười.
“Tôi tên là Vương Nghị” A Nghị lạnh lùng sửa đúng, không có liếc mắt nhìn hai cô nữa.
“Chú Nghị, cháu muốn đi tìm chú Lãnh…” Tiểu Thư Tuyết kéo quần tây của A Nghị nũng nịu nói.
“Được” A Nghị cúi người, ôm lấy Tiểu Thư Tuyết đi ra bên ngoài hoa viên, Lâm Tử Hàn sửng sốt, đuổi theo sau anh lo lắng hỏi: “Phong ca anh ấy ở đây?” Anh thực sự chạy đến đây? Không biết lão già kia có làm khó anh hay không?
Còn có, anh không phải là biết cô là con gái của Lâm lão tặc chứ? Lâm Tử Hàn cũng không phải suy nghĩ giống Lâm ca, sợ bản thân có một người cha ở hắc đạo mà cảm thấy mất mặt. Mà là, nếu như để Lãnh Phong biết quan hệ của cô và Lâm ca, nhất định sẽ có rất nhiều phiền phức không tưởng tượng được xuất hiện.
Tuy rằng cô không hiểu nhiều chuyện trong hắc đạo, nhưng biết rõ Lãnh