XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Phạm Thu

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 134700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/700 lượt.

n làm việc lấy điện thoại ra, tiện thể buông một câu “Không cần, chỉ cần đội phó làm là được.” Thật ra cô là người đặc biệt bao che khuyết điểm, cảm thấy chuyện này là do đội phó khơi mào.
Trân Hương là chiến hữu tốt nhất của cô, anh ta lại dám lấy tên Trân Hương ra văn vẻ, làm cô khó xử, đương nhiên Lâm Phàm sẽ không nể mặt.“Các cậu thua thật à?” Phòng làm việc đông nghẹt người trong đội, những phòng khác nghe phong thanh cũng mò tới xem kịch vui.
Chỉ thấy nữ đặc nhiệm mới tới ngồi bên bàn, vắt chân chữ ngũ ngạo mạn nhìn đội phó.
Lâm Phàm đứng bên bàn làm việc cúi đầu xem điện thoại.“Chị Lâm, có thời gian rảnh chị dạy bọn em đi.” Cậu đặc nhiệm trốn trong góc chết là Ngô Nhất Hoành thành khẩn nói với Lâm Phàm.
Cậu ta phục, thật sự phục sát đất nhưng không dám xin cái cô Trân Hương ngạo mạn, sợ bị sỉ nhục, đành phải năn nỉ người có vẻ dễ nói chuyện là Lâm Phàm.Có vài đặc nhiệm cùng ý tưởng, thấy Ngô Nhất Hoành mở đầu lập tức đi theo xin dạy.Lâm Phàm hơi khó xử nhìn bọn họ, ngượng ngùng gãi đầu nói: “Không cần khách sáo như thế, tôi sẽ cố gắng chỉ mọi người vậy.”Mọi người hoan hô ầm ỹ, chỉ có vài người cá biệt là sắc mặt không vui, cảm thấy cô đang diễn trò, vừa rồi giết người thì khí thế hừng hực, giờ giả bộ khiêm tốn cái gì.“Trước tiên để đội phó các cậu dâng trà đã, khát chết chị đây rồi.” Trân Hương lên tiếng nhắc nhở, phớt lờ một dãy tách trà, ầm ỹ kêu khát.
Mặt đội phó tái mét, muốn đập ly luôn, nhưng nếu làm thế thì mặt mũi anh ta trong đội coi như mất hết, đành cắn răng đưa trà tới.Trân Hương không hài lòng hỏi “Sao không lên tiếng?”“Chị.” Đội phó gầm gừ trong họng, trán nổi gân xanh.



Con Tin 1


“Sao tụ tập hết chỗ này vậy?” Khương Đào đi họp trở về thấy mọi người đều tập trung ở bộ phận mình, ngạc nhiên hỏi.Có người định lên tiếng giải thích, đột nhiên một đặc nhiệm xộc vào “Nhận được tin tức ra lệnh cho chúng ta lập tức đến kho hàng bến cảng ngay bây giờ, ở đó xảy ra vụ đấu súng chưa rõ.”Mọi người nghe xong hơi giật mình, Khương Đào bình tĩnh ra lệnh “Trừ tiểu đội một ở lại tổng bộ, những người khác vũ trang với tốc độ nhanh nhất, đến hiện trường.”“Rõ!” Mọi người đồng thanh đáp lời, di chuyển về phòng vũ khí rất có bài bản, tự trang bị vũ khí cho mình.Một toán người chuẩn bị với tốc độ kinh hồn, gọn gàng ngăn nắp, từng người một leo lên xe Jeep quân dụng.Lâm Phàm và Trân Hương nằm trong đội ngũ ra trận, lúc này đang ngồi trong xe, dáng ngồi thẳng tắp, mắt không nhìn ngang liếc dọc, vẻ mặt nghiêm nghị lạnh băng.“Hiên tại kho hàng ở bến cảng diễn ra cuộc đấu súng của xã hội đen, chung quanh còn không ít dân chúng vô tội chưa kịp sơ tán, sau khi đến nơi nhiệm vụ đầu tiên của các cậu là dân chúng.
Ngô Nhất Hoành, Lưu Triệt, hai người tìm vị trí đánh lén, chuẩn bị nổ súng lúc cần.
Nhất định phải giảm thương vong tới mức thấp nhất.” Tổ trưởng ngồi trên xe bọn họ nghe lệnh cấp trên qua bộ đàm xong, lạnh lùng ra lệnh.“Rõ!” Toàn bộ đặc nhiệm trên xe đáp ngắn gọn, rõ ràng, tiếp đó lại rơi vào yên lặng.“Chị Lâm, chị sửa lại súng à?” Một đặc nhiệm thấy thắt lưng Lâm Phàm mang hai khẩu súng lưỡi lê, không nhịn được thốt lên.Lâm Phàm liếc cậu ta, không trả lời.
Đặc nhiệm kia hơi xấu hổ trề môi.“Cô ấy chỉ gắn thêm lưỡi lê, không tính là sửa.” Trân Hương lạnh lùng lên tiếng giải thích thay Lâm Phàm, trong lòng khinh bỉ, vũ khí cũng không rành mà làm đặc nhiệm.Mọi người đều im lặng, thời điểm căng thẳng quan trọng thế này, chẳng ai hơi đâu để ý mấy chuyện đó.Sau khi đến hiện trường, tình hình có vẻ còn gay go hơn tưởng tượng.
Hai kho hàng đã bốc cháy, thỉnh thoảng bên trong vọng ra tiếng súng.Tất cả đặc nhiệm, cảnh sát bao vây khu vực rộng mênh mông này, gần đó, xe cấp cứu và nhân viên y tế đã chờ sẵn.
Được! Thả vài đứa.” Mafia kéo con tin đi tới toán người đang quỳ, hung hăng đá vào hai thanh niên “Tụi mày mau cút.”Hai con tin được đại xá, nương theo cú đá của gã kia tranh nhau chạy tới trước, có lẽ quá hoảng sợ nên tay chân không được nhanh nhẹn, bước chân loạng choạng.“Chuẩn bị!” Khương Đào nghiêm túc ra lệnh bảo vệ hai con tin, đề phòng đối phương nã đạn từ đằng sau.
“Lách cách”, toàn bộ đặc nhiệm đồng loạt nâng súng trong tay lên ngắm bắn tên mafia.
May mà đối phương nói giữ lời, không xuống tay gây tội.
Hai con tin chạy về tới vòng an toàn liền được mấy cảnh sát bảo vệ đi tới chỗ cứu hộ để kiểm tra.
Người thân đứng ở ngoài nãy giờ lo thắt tim, mặc kệ tất cả xông lên ôm chặt lấy người nhà mình, nhất thời khóc không thành tiếng, tiếng khóc của bọn họ khiến những người nhà có con tin chưa được giải thoát cũng sợ hãi khóc lóc nức nở.Gió biển dường như càng lúc càng mạnh, cuốn sóng hung tợn vỗ vào bờ, báo hiệu trận chiến này đã bước vào giai đoạn ác liệt.“Hai cô đi thay đồ đi.” Viên chỉ huy đồng ý với đề nghị của Trân Hương ban nãy, sau khi thảo luận với những người còn lại, đi tới trước mặt Trân Hương và Lâm Phàm trịnh trọng ra lệnh.“Rõ!” Hai người quyết đoán giơ tay chào.“Khoan.” Chỉ huy lên tiếng “Sau khi vào đó t