Tác giả: Phạm Thu
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 134696
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/696 lượt.
i cười to nhất, ước chừng hơn mười người, kế đó lại chỉ vào mình và Lâm Phàm nói tiếp “Đánh với hai đứa tôi, các cậu một phe.
Chúng tôi thua lập tức cởi bộ đồng phục này ra bỏ đi về.
Nhưng, nếu các cậu thua, ngoan ngoãn dâng trà mời chúng tôi, còn phải gọi một tiếng chị.”Trân Hương ngông cuồng làm mọi người sôi sục, không ít cậu chàng trẻ tuổi nóng nảy bẻ tay rôm rốp chuẩn bị dạy dỗ bà cô không coi ai ra gì này.Lâm Phàm bình tĩnh nhẹ nhàng vặn cổ, chuẩn bị khởi động làm nóng người, chờ mọi người bắt tay thỏa thuận.“Đánh thì đánh! Các cô mà thua thì không cần phải đi, chỉ cần gọi bọn tôi là anh trai, mỗi ngày bưng trà rót nước cho bọn tôi là được!” Đội phó tức phát điên, đàn bà ngông cuồng như thế anh ta mới thấy lần đầu.“Hừ! Đừng nói bọn tôi ăn hiếp phụ nữ! Cho các cô nửa tiếng đi làm quen với sân huấn luyện! Không đến chừng thua lại nói bọn tôi chiếm ưu thế.” Một cậu đặc nhiệm hoàn toàn không coi hai người ra gì, chế nhạo.“Không cần! Chiến đấu chân chính không có cơ hội để làm quen địa hình, chuẩn bị vũ khí đi, mười phút nữa tôi chờ các cậu ở sân huấn luyện.” Trân Hương lạnh lùng lên tiếng, hơi nhướng mày hỏi ý kiến Lâm Phàm song Lâm Phàm chỉ khẽ phất tay, mặt mày tỉnh bơ.Phòng thay đồ, Lâm Phàm thay xong đồ huấn luyện, trang bị súng, các loại vũ khí ngắn giấu vào những chỗ bí mật trên người.“Phàm tử, nửa năm rồi nhưng cậu không xuống sắc chút nào nha.” Trân Hương dựa vào tủ áo, vẻ mặt thờ ơ làm động tác giống như Lâm Phàm.Lâm Phàm đứng dậy soi gương, bình thản nói “Trân Hương, cậu tới đây không hẳn đơn giản như vậy.”Trân Hương nghe xong bỗng cười khẽ, vũ trang hoàn tất, đặt tay lên vai Lâm Phàm, hào khí hùng hồn kéo cô đi ra ngoài.
Nhưng Lâm Phàm nhìn rõ ràng, môi cô ấy thốt lên không tiếng động ba chữ “có nội gián”.Đúng mười phút sau, hai người xuất hiện ở sân tập.
Đám đặc nhiệm kia thì mới tới thưa thớt vài người.
Đội phó đi đến trước mặt Trân Hương chỉ vào một tòa nhà năm tầng cũ nát không có cửa gần đó “Lát nữa tòa nhà huấn luyện kia sẽ là trận địa của chúng ta.
Bây giờ các cô đi vào đó trấn giữ, mười phút nữa bọn tôi sẽ tấn công.
Hy vọng các người đừng có thắp đèn đỏ sớm quá, ha ha ha.” Nói xong anh ta nghênh ngang đi về phe mình.“Lát nữa đừng ra tay nặng quá.” Trân Hương không đếm xỉa, cười lạnh một tiếng, quay người đi vào tòa nhà còn không quên dặn dò Lâm Phàm.“Ừ.” Lâm Phàm phẩy tay.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Đại hội hàng năm vốn dĩ cử hành vào tháng 8, do đủ các nguyên nhân bên trong mà lần lữa thêm hai tháng.
Thế nên bây giờ gần mấy trăm nhân viên tập trung tại hội trường rộng rãi đơn giản của công ty Tần thị.
Ngoại trừ bảo vệ gác cổng và các bà lao công ra, hầu hết mọi người đều ở đây.Tần Vịnh lạnh lùng ngồi trên ghế chủ tịch, nhìn các quản lý cấp cao vui sướng, hùng hồn dõng dạc phát biểu diễn văn đã chuẩn bị sẵn, phía dưới khán đài người đông nghìn ngịt, đầu óc không biết đã trôi dạt về phương nào.Mở tài liệu ra mới phát hiện tài liệu số má chuẩn bị sẵn không có trong đó, đột nhiên sực nhớ ra sáng sớm đưa Lâm Phàm đi làm tiện tay nhét vào túi áo khoác, quên lấy ra.“Jepi.” Hắn hạ giọng sai trợ lý “Anh đến phòng làm việc lấy thẻ nhớ tôi cất trong túi áo khoác tới đây.”“Vâng.”Jepi đứng trong phòng làm việc, cầm áo khoác trên ghế, thò tay vào túi, móc ra được một cái thẻ SD.
Kinh qua huấn luyện là không nhìn ngang liếc dọc, đặt lại cái áo về chỗ cũ, nhanh chóng đi về hội trường.Không ai hay biết, dưới đáy túi áo của Tần Vịnh còn một cái thẻ nhớ khác.“Chủ tịch, thẻ nhớ của ngài.” Jepi cung kính đưa thẻ nhớ bằng hai tay, Tần Vịnh liếc mắt một cái thì phẩy tay “Cho vào máy chiếu chiếu lên đi.”“Vâng.”“Phát biểu đến đây kết thúc, tiếp đó chúng ta tìm hiểu tình hình phát triển của các chi nhánh công ty chúng ta trên toàn cầu.
Giờ phút này mọi người có thể ngồi trong hội trường tổng công ty thưởng thức, đây là vinh hạnh vô cùng to lớn.” Quản lý nào đó tuyên bố trầm bổng, ra hiệu cho dàn âm thanh hình ảnh phát hình.Máy chiếu từ từ bật lên, tiếng nhạc mào đầu như dự kiến không có.
Chân mày Tần Vịnh hơi giật, có cảm giác không ổn.Màn hình lớn đột nhiên nhảy ra hình hắn và Lâm Phàm, còn làm mấy động tác khoa trương buồn cười.“Nếu các ngươi thành tâm muốn biết”“Thì chúng ta xin sẵn lòng trả lời”“Để đề phòng thế giới bị phá hoại”“Phụt!”“Phụt!”Mấy quản lý cấp cao vừa diễn thuyết trước đó, miệng khô lưỡi rát đang uống nước, không hẹn mà cùng phun hết cam lồ trong miệng ra.Mọi người dưới đài im lặng đáng sợ trong mấy giây, liền bắt đầu huyên náo như lũ lụt.
Không ai chịu ai, sôi nổi bàn tán.Tần Vịnh hoàn hồn, đập bốp vào gáy Jepi đứng kế bên “Còn không mau tắt đi!”Trong lúc các quản lý và nhân viên chỉnh âm luốn cuống tay chân đóng lại, tiếng huyên náo của mọi người không giảm mà còn tăng.“Thì ra ông chủ còn có mặt bí mật này.”“Đúng thế, nhìn không ra đó, cứ tưởng là núi băng chứ.”“Ngược lại tôi không thấy ông ấy là núi băng, cứ cảm giác cao không với tới được.
Không ngờ còn ngốc hơn chồng tôi.”“Cái gì mà ngốc chứ, tôi thấy rất dễ thương ~ tôi càng thích ông tổng hơn.”“Tôi