Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Phạm Thu

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 134704

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/704 lượt.

iống như chó cưng nhà người ta nuôi.
Vả lại nó ói và co giật là do trong bụng có giun sán.” Bác sĩ kiên nhẫn giải thích.“Giun sán?” Hai người càng không hiểu.“Đúng, do lang thang lâu ngày, chắc chắn ăn toàn đồ ôi thiu hoặc là đồ ăn người tốt bụng cho.
Đương nhiên sẽ có giun sán, nặng còn có thể đục thủng bao tử.
May mà hai vị đưa tới kịp thời.
Uống thuốc xổ giun là ổn.” Bác sĩ đi tới tủ kính lấy ra một viên thuốc nhỏ nhét vào miệng Meowth, nói tiếp “Trong vòng tám tiếng không được cho ăn, cho nó uống nhiều nước.”Lâm Phàm đi tới cạnh Meowth cúi đầu trầm mặc, nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu đáng yêu của nó, trong lòng chua xót.
Mình còn có bà ngoại, tuy không ăn ngon mặc đẹp gì nhưng cũng chẳng cần dựa vào tiếp tế, cũng không phải ăn đồ ôi thiu rác rưởi.
Còn Meowth gì cũng không có, lang thang vất vưởng bên ngoài, còn phải dè chừng con người động chút là đuổi đánh.
Nếu cô không có bà ngoại, có phải cũng sẽ như vậy hay không?Một bàn tay to với những ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên bờ vai mảnh mai của cô, dịu dàng kéo cô tựa vào lồng ngực rộng rãi ấm áp.“Đừng khổ sở, anh sẽ luôn ở bên cả hai.” Cằm Tần Vịnh gối lên tóc cô, trầm giọng.






Phạm Trân Hương, Sử Trân Hương?


Đêm khuya, vạn vật không lên tiếng.
Lâm Phàm nằm trên giường đang ngủ say đột nhiên mở choàng mắt, cảnh giác cẩn thận nghe ngóng tiếng động thật khẽ trong bóng tối.Từ từ ngồi dậy, đưa tay đẩy anh chàng đẹp trai ngủ say bên cạnh.Tần Vịnh khó nhọc mở mắt ra, đang định lên tiếng hỏi lại bị Lâm Phàm bịt miệng.
Trợn mắt sung sướng không thôi, Lâm Phàm muốn xâm phạm hắn?Lại thấy đôi mắt Lâm Phàm lóe sáng lạ thường dưới ánh trăng hắt vào cửa sổ, ra dấu cho hắn im lặng.
Tần Vịnh phối hợp gật đầu, ý thức được có tình huống khác thường.Lâm Phàm nhanh nhẹn bước xuống giường không một tiếng động, ra hiệu cho hắn đứng đằng sau cửa.
Kế đó cô sờ đầu giường moi ra một cây đoản côn, vẩy một cái như ảo thuật biến dài ra.
Nói! Anh chàng đẹp trai kia là thế nào?!” Trân Hương trề môi hếch cằm chỉ về phía Tần Vịnh, không che giấu được ý cười trong mắt.“Anh ta…” Nhất thời Lâm Phàm không biết nên giới thiệu thế nào, hoàn hồn lại thì phát hiện không biết hắn đến bên cạnh cô lúc nào, trả lời thay cô “Tôi là người theo đuổi Lâm Phàm.
Nếu cô ấy bằng lòng, tôi sẽ là bạn trai, cũng sẽ là chồng cô ấy, cha của các con cô ấy.”Lâm Phàm không kịp bịt miệng hắn, hung hăng nhéo cái eo thịt non của hắn.“Oái! Mưu sát chồng à! Nhẹ chút nhẹ chút.” Tần Vịnh chụp tay cô, đau tới nhe răng trợn mắt, rốt cuộc hắn nếm trải được nỗi khổ của Lâm Lỗi.“Cho chừa cái miệng thối.” Lâm Phàm căm tức.“Hai người sáng sớm đã diễn màn ân ái hả? Có nghĩ tới cảm giác của người cô đơn như tôi không?” Trân Hương giả vờ giận dữ, trong lòng lại âm thầm vui mừng thay cho Lâm Phàm, cuối cùng cô ấy không lẻ loi một mình nữa rồi.Lâm Phàm thả tay ra, níu tay Trân Hương ngẩng cao đầu ưỡn ngực “ngông nghênh ngạo mạn” đi vào chỗ làm.
Để Tần Vịnh đứng đó mặt mày thiểu não xoa cái eo tê buốt.Song khóe miệng hắn không kềm được mà khẽ nhếch lên, vừa rồi Lâm Phàm không có bác bỏ hắn.“Chào mọi người, tôi là số hiệu 0118, Phạm Trân Hương.” Trân Hương giống hệt như Lâm Phàm lần đầu báo cáo, đứng thẳng tắp giới thiệu mình.
Nhưng ánh mắt lại thoáng chút kiêu ngạo và xem thường.Bốp bốp bốp bốp…Lâm Phàm vỗ tay đầu tiên, còn hết sức mạnh mẽ.
Mọi người cũng đi theo vỗ tay hoan nghênh.“Há há, Phạm Trân Hương.
May mà cô không họ Sử, bằng không sẽ thành Sử Trân Hương [11'> rồi!” Đội phó là một anh chàng còn trẻ không tránh khỏi hơi kiêu căng, vừa rồi anh ta nhanh nhạy bắt được ánh mắt thoáng chút coi thường của Trân Hương, trong lòng có ngọn lửa vô danh đốt lên nên bắt đầu làm khó dễ cô.Mọi người nghe đội phó nói kháy, rống lên cười lớn.
Mặt Lâm Phàm hết trắng rồi xanh, gay gắt nhìn chằm chằm đội phó, ngược lại Trân Hương phớt lờ như không có chuyện gì.
Chờ mọi người cười xong, cô khẽ nhếch môi cười nhạt, nói với đội phó:“Không ngờ trình độ đội đặc nhiệm tệ thế này, một anh bạn nhỏ tốt nghiệp trường cảnh sát cũng làm được chức đội phó.”Lâm Phàm nghi ngờ, cụp mắt không nói.
Trân Hương mới đến ngày đầu tiên sao đã nhận ra anh ta là đội phó? Xem ra sự việc không đơn giản như thế.“Anh bạn nhỏ? Ồ! Cũng chẳng biết cấp trên nghĩ gì, hai ba ngày lại tống một bà cô đến.
Tôi sợ nhất là các cô súng cầm chẳng nổi, đến chừng đó lại làm nũng với bọn tôi đòi đổi súng nước? Há há há.” Mọi người thấy anh ta nói quá đáng, không dám hùa theo, đại sảnh yên tĩnh chỉ có tiếng cười khô khan của anh ta lượn lờ.Lúc Lâm Phàm đang định bùng nổ, Trân Hương nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay cô ra hiệu cho cô đừng nóng.
Khẽ hếch cằm lên đuôi mắt liếc xéo đội phó “Anh bạn đã nói tới súng, vậy chúng ta so tài một chút.
Chơi với các anh bạn nhỏ ở đây đương nhiên không thể dùng súng thật đạn thật được rồi.
Dùng súng bắn tia laser là được, có kèm theo hệ thống tử vong, các cậu ~” cô chỉ tay vào mấy tên đặc nhiệm nhỏ tuổi mới rồ