Tác giả: Phạm Thu
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 134697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/697 lượt.
cũng thế tôi cũng thế.”“Cô gái đó là ai nhỉ, nhìn thấy quen quen.”“Không phải đồn ông tổng và tổng giám đốc Lâm là một cặp à? Sao nhảy đâu ra một cô gái?”……Mọi người bà tám hết sức hưng phấn, hết sức nhiệt tình.Toàn bộ người trong phòng bảo vệ đều đờ đẫn như khúc củi nhìn trừng trừng màn hình đã tối thui.“Đó… đó… có phải là Phàm tử không?” Anh An run rẩy chỉ vào màn hình, không dám tin vào mắt mình nữa.“Hình như là vậy.” Vẻ mặt Tiểu Hoàng cũng hết sức quái dị.
Súng Đồ Chơi Mà Thôi
“Cái gì mà hình như, chính thế còn gì.” Anh Hắc bình thản vuốt chòm râu dê mới nhú.“Tôi đã sớm nói không ổn rồi, anh còn bảo không có gì.” Giọng anh An cao lên, mức độ kích thích hôm nay không kém gì việc bắt gian.“Anh ầm ỹ cái gì, hai người họ thích cùng nhau là chuyện của họ, anh chẳng là gì của cô ấy, quản gì lắm thế.” Anh Hắc lườm anh An, cảm giác lão này đúng là dông dài.Anh Thái một mực im lặng, đăm chiêu nhìn chằm chằm Tần Vịnh trên đài chủ tịch.“Yên lặng.” Tần Vịnh nhanh chóng trấn tĩnh lại, cầm lấy micro trên bàn trầm giọng ra lệnh.
Tuy giọng không lớn nhưng cứ như có ma lực làm mọi người đang xôn xao từ từ im lặng, nghiêm túc nhìn hắn.Chỉ thấy hắn làm như không có việc gì cầm thẻ SD khác mà Jepi đổ mồ hôi hột, chạy hết tốc lực tới phòng làm việc cầm về, tự mình nhét vào máy chiếu, chiếu tư liệu chính xác lên.Mấy trăm người yên lặng, người thông minh tự nhiên hiểu được bây giờ không thể ồn ào nữa, bằng không rất có khả năng không có cơm ăn.
Kẻ ngốc một chút thấy chung quanh không ai lên tiếng đương nhiên không dám làm chim đầu đàn.Trình chiếu xong tài liệu là tới tiết mục giải trí, có vẻ như mọi người còn tập trung chú ý hơn năm ngoái, không biết là thích hay không thích.
Tần Vịnh thấy không khí đã bình thường, lẳng lặng rút lui.
Jepi mặt mày xám ngoét giống như gặp phải kẻ thù, đi theo sau Tần Vịnh về phòng làm việc.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Pằng!Một tiếng súng ngắn ngủn dữ dội vang lên, Lâm Phàm nằm sát xuống khúc ngoặt cầu thang, lạnh lùng nói nhỏ “Đầu mục tiêu, trúng đích.”Trân Hương cười khẽ một tiếng, nhìn mấy cậu đặc nhiệm nghe tiếng súng tức tốc bao vây lại đây, giơ ngón tay ra hiệu cho Lâm Phàm.
Đội phó cứ cúi đầu không lên tiếng, song hai bàn tay nắm cứng ngắc đã bán đứng tâm tình anh ta.“Trân Hương, cậu nói nội gián là một trong số bọn họ?” Đi trên sân tập, rốt cuộc Lâm Phàm không nhịn được, hỏi Trân Hương đi bên cạnh.“Căn cứ tình hình chiến đấu hôm nay, khả năng là bọn họ không lớn lắm.
Tên nào cũng non, có điều cũng không loại trừ khả năng đối phương đánh bất ngờ.
Ha ha, vì cậu mà tớ phá vỡ nguyên tắc bảo mật rồi đó.” Trân Hương thân mật siết vai Lâm Phàm.“Yên tâm đi, tớ…” Lâm Phàm đang chuẩn bị cam đoan sẽ không lộ bí mật, ai ngờ Trân Hương lại cười hì hì ngắt lời “Chọc cậu đó, chuyện này không lâu nữa cậu sẽ nhận được công văn.” Tuy cô cười cợt nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ nghiêm túc.Lâm Phàm không tự giác gật đầu, đang định lên tiếng lại bị Trân Hương choàng tay qua cổ kéo đi, miệng không ngừng ồn ào “Sáng sớm chờ cậu làm tớ chẳng ăn gì, vừa rồi lại vận động hết nửa ngày với đám bạn nhỏ kia, đói chết bà rồi! Túi cậu có giấu đồ ăn không.”~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~“Anh nói xem, ngoài ăn ra anh còn biết làm gì hả?!” Tần Vịnh dựa lưng vào ghế nhìn Jepi chòng chọc.
Mặc dù lúc này mặt hắn trơ khấc nhưng tất cả mọi người đều có thể nhận ra hắn đang tức giận nhờ sát khí không ngừng bốc ra từ người hắn, hơn nữa không hề nhẹ.Jepi cúi gằm mặt, cung cung kính kính đứng đó, bụng nghĩ mình cũng quá oan đi, ai biết được ngài có sở thích đặc biệt như thế? Ai mà ngờ trong túi ngài có tới hai cái thẻ?“Nể mặt anh làm việc cho tôi bao nhiêu năm nay chưa mắc sai lầm nào, chuyện này cho qua.
Lần này nhiệm vụ đi ‘Khu Đất’ anh không cần trì hoãn nữa, ngày mai xuất phát đi.” Vẻ mặt Tần Vịnh làm người ta đoán không ra hắn nghĩ gì, thật sự là không truy cứu hay là mượn cớ ‘Khu Đất’ gây khó dễ? Jepi không dám chắc, cũng chỉ đành kiên trì nhận.“Vâng.”“Vậy anh đi chuẩn bị đi, gặp đội trưởng thì chào hỏi một tiếng giùm tôi.” Tần Vịnh cầm lấy một tập hồ sơ, ngoáy bút ký tên rồi đưa cho Jepi.Jepi cầm lấy, vẻ mặt thường ngày lúc nào cũng cứng nhắc không có cảm xúc gì bây giờ hơi nhíu mày nhưng chỉ là trong thoáng chốc.
Mắt vẫn không nhìn ngang liếc dọc như cũ, đi ra khỏi phòng làm việc.Tần Vịnh uể oải dựa vào ghế, mười ngón tay bắt chéo, ánh mắt tối tăm nhìn chòng chọc bóng anh ta.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~“Chị… chị.” Một đặc nhiệm hai tay dâng chén trà lên, mặt mũi tái xanh, khó khăn lắm mới phun ra được một chữ chị.“Ha ha, ngoan.” Trân Hương vênh váo cầm lấy chén trà đặt xuống bàn.
“Người tiếp theo.”Một đám đặc nhiệm đằng sau giống hệt người đầu tiên, đành phải có gan cược có gan thừa nhận, ngoan ngoãn hai tay kính trà.Đến đội phó, anh ta căm tức siết chặt tách trà trong tay, chần chừ không quyết.“Các cậu đừng quên mời trà chị Lâm.” Trân Hương liếc mắt một vòng, không quên nhắc nhở.Lúc này điện thoại Lâm Phàm đổ hai tiếng chuông ngắn, cô đi đến ngăn kéo bà