XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Phạm Thu

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 134717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/717 lượt.

thấy Lâm Phàm ngồi bó gối trước cửa, hai tay ôm lấy mình.“Tên lừa đảo, chìa khóa chỗ anh này.” Tần Vịnh đi tới bồng cô lên, dùng một tay mở cửa, tiếp đó ôm chặt lấy cô đi vào phòng, tiện chân đá cửa đóng lại.Lâm Phàm đưa tay ôm lấy cổ hắn, hơi ngửa đầu, ánh mắt si mê nhìn cái cằm đẹp đẽ của hắn, im lặng không nói.
Không ai biết lúc này trong lòng cô đang giãy dụa, cô có nên nhắc tới việc chia tay trước khi tất cả kết thúc? Như vậy sau này cô cũng không quá đau lòng, không có hạnh phúc sẽ không đau khổ khi mất đi.
Nhưng hiện tại có phải đã trễ rồi không? Bởi vì, đau quá!Tần Vịnh dịu dàng đặt cô lên giường.
Bàn tay to trắng nõn, từng đốt rõ ràng yêu thương vuốt ve đôi má hồng nõn nà của cô, ngón tay không ngừng lưu luyến vuốt ve, ánh mắt tối lại.
Lâm Phàm thế này khiến hắn đau lòng không biết làm sao.“Anh yêu em.” Giọng nói trầm khàn của Tần Vịnh vang bên tai cô.
Câu nói ấy như tiếng trời khiến cô kích động đến nghẹt thở.
“Thế nên, đừng lo lắng, có anh đây.” Nói xong, Tần Vịnh dịu dàng mà mạnh mẽ cướp lấy đôi môi hồng của cô.
Hai bờ môi nhẹ nhàng cọ xát, Tần Vịnh khẽ híp mắt dùng đầu lưỡi linh hoạt mở hàm răng nghiến chặt của cô, từ từ dùng sức đoạt lấy hương thơm trong miệng cô.
Lưỡi hai người lúc thì dịu dàng, lúc thì kịch liệt quấn quít lấy nhau.
Hơi thở dần trở nên nặng nề, Lâm Phàm không tự chủ vòng tay qua cổ hắn, một cánh tay vuốt ve vành tai quyến rũ của hắn.Bàn tay Tần Vịnh cũng bất tri bất giác dạo chơi trên bờ eo mảnh mai tuyệt đẹp của cô, từ từ len lỏi lên trên, cuối cùng chụp lên bầu ngực căng mẩy của cô, hơi dùng sức.
Lâm Phàm khẽ rên rỉ một tiếng, thò tay giữ lấy bàn tay Tần Vịnh, đôi mắt long lanh, thở hổn hển nhìn hắn.
Tần Vịnh nhìn mà ý loạn tình mê, gầm khẽ một tiếng, cả người đổ lên thân hình xinh đẹp của cô.~~~~~~~~~~~Tôi là đường phân cách thiếu ăn đòn ~~~~~~~~~~~Đêm khuya, bầu trời bao la đầy ắp những vì sao.
Không khí se se lạnh, hàng lông mi dài của Lâm Phàm hơi run rẩy, từ từ mở mắt.
Phát hiện mình bị Tần Vịnh ôm chặt trong lòng, cả hai người đều trần trụi, tay chân đan vào nhau, mập mờ không nói nổi.Nhìn gương mặt đẹp trai đang say ngủ, bớt đi một chút khí phách thường ngày, nhiều thêm một phần ngây thơ.
Cô không kềm được đưa tay khe khẽ miêu tả đường nét khuôn mặt hắn, lúc vẽ đến đôi môi mỏng thì mỉm cười ngước mặt lên hôn chụt một cái thật nhẹ.“Đánh lén anh?” Tần Vịnh không mở mắt, giọng khàn khàn lười biếng của người vừa tỉnh ngủ, hấp dẫn vô cùng.Lâm Phàm thẹn thùng che miệng cười khúc khích “Xem ra anh giữ sức cho em hơi bị nhiều rồi.” Hàng mi dày mà dài của Tần Vịnh chớp chớp vài cái, mở đôi mắt thăm thẳm ngập tràn tình dục, đồng tử đen như ngọc thạch, lật người đè Lâm Phàm dưới thân, tiếp tục vận động khiến hắn ăn ngon bén mùi kia.Một đêm này, bọn họ dùng cách thức nguyên thủy nhất giành lấy đối phương, một lần lại một lần.
Đến khi trời đã tờ mờ sáng hai người mới nặng nề thiếp đi.Sáng sớm, chuông báo thức đúng trách nhiệm vang lên.Lâm Phàm thò cánh tay trắng muốt ra khỏi chăn, ấn tắt chuẩn bị ngồi dậy.
Đột nhiên hai cánh tay dài từ đằng sau ôm riết lấy cô, lầu bầu làm nũng “Vợ à ~~ hôm nay đừng đi làm nữa.”Cô lờ đờ gãi mớ tóc như tổ quạ của mình, bất lực nói “Không thể xin nghỉ không lý do.”Lăn ra mép giường chuẩn bị đứng dậy, lại đau thiếu chút thì ngã, từ chỗ nào đó chảy ra dòng nước ấm thuộc về Tần Vịnh làm mặt cô đỏ như gấc.
Liếc mắt nhìn ga giường nhiễm vệt đỏ chẳng những cô không thấy mất mát mà còn cảm thấy may mắn vì cho hắn, Tần Vịnh.“Vợ ~~~ vợ ~~~~~ vợ à ~~~~~~~~” Tần Vịnh quỳ trên giường, từ đằng sau ôm lấy Lâm Phàm còn đang ngồi ở mép giường gọi như gọi hồn, kéo cả người cô tựa vào lồng ngực rộng rãi, vùi đầu vào cái cổ đầy dấu hôn của cô nỉ non “Em thế này còn đi làm được à?” Nắng mai lọt qua cửa sổ tiến vào, trải trên tấm lưng cường tráng của Tần Vịnh, dường như có thiên sứ và kim quang dìu dịu phủ lên thêm.Lâm Phàm cân nhắc mấy phút, cảm thấy tình trạng bây giờ của mình quả thật không đi được đành giãy khỏi vòng ôm ấm áp của Tần Vịnh, quấn chăn kín mít đi lấy điện thoại gọi xin nghỉ, bỏ Tần Vịnh trần như nhộng trên giường vò đầu bứt tóc.Thấy cô xin nghỉ xong rồi, Tần Vịnh nhìn đồ chơi của chó trong góc nói “Ngày mai chúng ta đi đón Meowth về đi.”Lâm Phàm nghe xong, bàn tay đang cài nút khựng lại, làm bộ ung dung “Đợi vài ngày nữa.”Nhưng Tần Vịnh không ngờ, vài ngày sau, Lâm Phàm đi mất.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Lâm Phàm lại đặt chân lên mảnh đất cố hương này lần nữa, xách hành lý gọn nhẹ đến mộ bà ngoại, cẩn thận quét tước, dọn dẹp xong mới bày trái cây, đồ ăn ra, bắt đầu đốt giấy tiền.Cô ngồi trước mộ bà ngoại, gương mặt bộc lộ sự yếu đuối và cô quạnh.
Từng tờ giấy tiền rơi vào đống lửa, trong mắt lấp lóa ánh lửa bập bùng.“Bà ngoại… con cũng yêu anh ấy.
Nhưng sẽ không có ai đón nhận người như con phải không?”“Từng có người nói, ngay cả ba mẹ mày cũng không cần mày, có ai cần mày đây.
Trừ bà ngoại ra, sẽ không có ai khác đúng không?“Mọi người không ai cho phép con mình tiếp xúc với con, bởi vì bọn họ đều cho