pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Phạm Thu

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 134724

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/724 lượt.

đã không vừa mắt thái độ cáo mượn oai hùm của bệnh nhân này rồi, can đảm bước lên nhắc nhở Lâm Phàm nhưng thật tình chỉ mong Lâm Phàm đấm thêm vài đấm, nhìn lão ta bị đánh sưng mặt sưng mày mà lòng cực kỳ sung sướng.Bà Phương nằm trên giường, kích động ho càng dữ, đau khổ gọi tên Lâm Phàm hi vọng cô ngừng tay, lo cô chọc phải phiền phức.
Khổ nỗi mặc cho bà gọi, Lâm Phàm đều mắt điếc tai ngơ.“Đánh nữa sẽ chết người đó! Mau báo cảnh sát!” Bác sĩ thấy tình hình không ổn, vội vàng kêu y tá bên cạnh.
Không ít bệnh nhân tỏ vẻ xem náo nhiệt đồng thời nhiệt tình gọi cảnh sát.Quả nhiên, lúc tất cả bác sĩ nam xông lên ra sức tách hai người ra thì chú cảnh sát cũng đến.
Giải Lâm Phàm về sở cảnh sát tạm giam, để lại một cảnh sát ghi biên bản cho bệnh nhân bị ăn đòn.“Tên gì.”“Lâm Phàm.”“Tuổi.”“24.”“Đơn vị công tác.”“Đội đặc nhiệm.”“… Tại sao đánh người.”“Tức giận.”“…”….“Giờ cô bị tạm giam, cần liên lạc với người có thể bảo lãnh cho cô.”“Không có.”“…”“Có thể nhờ anh giúp tôi mời một hộ lý chăm sóc bà Phương không.” Lâm Phàm đưa ra yêu cầu, lúc này cô hơi hối hận mình xúc động.
Cô không sợ phải gánh hậu quả mà là lo bà Phương một mình ở trong bệnh viện, không biết lão kia có đánh bà trả thù không.“… Được.” Cậu cảnh sát đã hết chỗ nói rồi.
Thấy đủ loại tính nóng nảy, con gái xinh đẹp mà nóng tính cũng không hiếm nhưng hiếm khi thấy một cô gái xinh đẹp nóng nảy đánh cho một gã đàn ông cao to dở sống dở chết.“Cám ơn.” Lâm Phàm nói xong ngồi ngay ngắn trên ghế, không nói thêm câu nào.Lâm Phàm ngồi yên trong sở cảnh sát đến khi trời sáng, vặn cái cổ đau nhức, thu lại ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một đêm đến xuất thần thì thấy Tần Vịnh không biết xuất hiện trước mặt từ lúc nào, cô đờ đẫn trợn to mắt.“Anh…” Lâm Phàm há miệng lại phát hiện giọng mình khàn đến kinh người.“Không nói lấy một tiếng xin nghỉ chạy về cũng được đi, mới có một ngày đã tự đưa mình vào phòng tạm giam sở cảnh sát, em đúng là lợi hại.” Tần Vịnh không khách sáo trầm giọng.
Sau khi phát hiện Lâm Phàm bỏ đi hắn thiếu chút nữa thì điên mất, nhờ liên hệ với một lãnh đạo khác hắn mới biết Lâm Phàm chỉ yêu cầu xin nghỉ đông sớm về nhà một chuyến có việc.“Em…” Lâm Phàm xấu hổ gục đầu, bình tĩnh lại rồi cô cảm thấy cực kỳ hối hận.
Bệnh nhân bị đòn kia hình như quá xui xẻo tội nghiệp rồi.“Em cái gì!” Tần Vịnh ngạo nghễ nhìn cô chằm chằm, chỉ là ánh mắt hắn tràn ngập dịu dàng.
Sao hắn không biết cô nghĩ gì cho được, chính vì biết, hắn mới đau lòng thế này.“Xin lỗi.”“Xin lỗi cái gì.” Tần Vịnh không chịu bỏ qua.“Xin lỗi… bệnh nhân đó.” Lâm Phàm trầm tư mấy phút đáp.“Lâm Phàm, anh nói cho em biết, loại người đó em có đánh chết anh cũng đỡ thay em.
Em chỉ có lỗi với chính mình thôi!”Lâm Phàm sửng sốt ngẩng đầu nhìn hắn, tựa hồ không hiểu ý hắn.“Sao anh lại tới…” Lúc cô bị yêu cầu người bảo lãnh không có nhắc tới bất cứ số điện thoại nào, sao Tần Vịnh đến đây nhanh như vậy.Tần Vịnh thở dài dịu dàng đáp “Anh đến đón em về nhà.” Nói xong chìa tay ra, lòng bàn tay bày ra trước mặt cô.
Lâm Phàm đờ đẫn nhìn chằm chằm bàn tay to đó, môi run rẩy phát ra một tiếng nghẹn ngào khe khẽ, kế đó cô đặt bàn tay xinh xắn của mình vào tay hắn, mặc tay hắn nắm chặt lấy tay mình.Nhào vào lòng hắn, suy sụp gào khóc “Em… sợ lắm…”Tần Vịnh nhẹ nhàng vuốt tóc cô không lên tiếng, liếc mắt ra hiệu cho trợ lý đứng ở cửa, bảo anh ta thanh lý hết đám người không có phận sự ở đây.Lâm Phàm khóc như mưa, cứ như trút hết tất cả uất ức hơn hai mươi năm nay.
Khóc đến nỗi cổ họng khàn đặc không ngừng nấc lên song nước mắt vẫn chảy mãi không ngừng.Tần Vịnh đau lòng cúi đầu, dịu dàng hôn nước mắt của cô, nhỏ nhẹ dỗ dành “Không sao rồi, qua hết rồi… Sau này có anh cùng em, cả đời.”Cô từng ảo tưởng vô số lần, lúc cô bị thầy giáo giữ lại, bị kêu người nhà hoặc là lúc trời mưa không về được, có người đến đón cô, nói với cô “Ba/mẹ đón con về nhà.”Tuy bây giờ cô đã lớn, nhưng khi Tần Vịnh nói với cô câu đó, cô vẫn không nhịn được.
Hóa ra, có lúc hạnh phúc đến đột ngột như thế, khiến cô trở tay không kịp.Mặc kệ sau này Tần Vịnh có thực hiện được lời hứa hôm nay hay không, cô đều thử tin tưởng một lần, cho dù hạnh phúc chỉ trong chốc lát cũng đủ rồi.



Mở Mang Tầm Mắt


“Chủ tịch Tần, ngài hiểu lầm rồi… Người kia không phải cháu vợ tôi, nếu không sao có thể để hắn ta ở phòng bệnh thường được.” Viện trưởng đứng trong phòng làm việc lau mồ hôi lạnh, lén lút liếc Tần Vịnh đang ngồi trên ghế sau bàn làm việc, khẩn trương khai thực.Tần Vịnh cụp mắt nghịch cây bút máy trong tay, vẻ mặt sâu xa khó dò, không nói một tiếng.Viện trưởng điều chỉnh lại hơi thở, dè dặt nói “Thằng ấy chỉ là bà con xa mà thôi, về công về tư tôi không có nắm rõ là sơ sót của tôi.
Lần này mạo phạm đến phu nhân ngài tôi thành thật xin lỗi, nhất định sẽ có câu trả lời hợp lý cho ngài.”“Viện trưởng Phương nặng lời rồi, có điều nếu ông không dọn dẹp người nhà, vì một người bà con xa mà vất bỏ chức viện trưởng thì đúng là lợi bất cập hại rồi.” Giọng Tần Vịnh trầm t