XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Phạm Thu

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 134727

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/727 lượt.

hàm cự tuyệt dứt khoát, chuẩn bị cáo từ.“Phàm Phàm! Mẹ biết tình cảm của con và bà ngoại rất tốt, nhưng con có nghĩ tới không, Ny Ny cũng là cháu của bà ngoại, con nhẫn tâm để cháu bà bệnh chết sao?” Đây là chiêu sát thủ của bà ta, tuy rằng vô sỉ nhưng bà ta chỉ có thể thử.Quả nhiên Lâm Phàm bị Tần Vịnh dắt đi hơi khựng lại, quay đầu nhìn bà ta cất giọng lạnh như băng “Vậy bà nghĩ xem bà ngoại có đau lòng không?”Tần Vịnh cảm thấy mình được mở mang tầm mắt rồi, chưa từng gặp qua người nào trơ trẽn như thế.
Nếu không phải bà ta đẻ ra Lâm Phàm, hắn đã thăm hỏi sức khỏe người nhà bà ta rồi.Dắt Lâm Phàm đi khỏi chỗ này, lo Lâm Phàm sẽ đồng ý với bà ta.Cả ngày Lâm Phàm phản ứng hết sức bình thường, bình thường tới mức bất thường.
Tần Vịnh lo lắng không thôi, hắn thà rằng Lâm Phàm khóc lóc trút hết tất cả ra như buổi sáng mà không phải đè nén thế này.“Tần Vịnh, đến nghĩa địa với em đi.” Sẩm tối, rốt cuộc Lâm Phàm đề nghị, Tần Vịnh đương nhiên vội vã đồng ý.
Đừng nói là nghĩa địa, giờ kêu hắn đi nhảy hầm cầu hắn cũng nhảy.Tần Vịnh đưa Lâm Phàm đi siêu thị mua một bịch ô mai, lại rẽ qua tiệm hoa mua một bó hồng nhung lớn.
Đóa nào cũng lựa bông to nhất, đỏ thắm.
Tần Vịnh không hiểu “Đi thăm mộ không phải nên mua cúc trắng sao?”Ngồi trong xe, Lâm Phàm nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng mang theo hồi ức “Bà ngoại thích hoa hồng và tường vi nhất, đặc biệt là màu đỏ.
Hồi xưa có lúc trước cửa nhà trồng cả một khoảng.
Anh biết bà cháu em đi đâu kiếm giống hoa không?”Tần Vịnh nghĩ nghĩ đáp “Không.”“Hai bà cháu chờ tới lúc trời tối, cầm dao đi vô công viên, lén lút cắt một cành đem về nhà dăm, còn sợ bị người ta phát hiện.
Lần nào cũng là em canh chừng, bà ngoại cắt.” Lâm Phàm nói xong bật cười.Tần Vịnh nhìn sườn mặt xinh xắn của cô, lo lắng trong mắt càng nhiều.



Không Cho Ai Hết


Nghĩa địa nằm tít ngoài ngoại ô xa xôi, rộng mênh mông, bị lá vàng, cỏ khô bao phủ, nhiều cây kết từng chùm trái nho nhỏ không biết tên.Ráng chiều đỏ rực mang theo tà dương nhuộm đỏ chân trời, cùng với gió thu mát rượi, lá vàng nhảy múa trong không trung.Đa phần các ngôi mộ đều đặt cúc trắng như tuyết, tưởng nhớ những linh hồn đã vùi dưới đất sâu, riêng mộ bà ngoại Lâm Phàm lại trưng đầy hoa hồng đỏ thắm rực rỡ.Lâm Phàm ngồi xếp bằng trước mộ, cúi đầu nghiêm chỉnh lột từng viên ô mai, cẩn thận đặt trước bia.“Bà ngoại, anh ấy là Tần Vịnh mà con nói với bà.” Lúc sắc trời dần chuyển sang màu chàm, rốt cuộc Lâm Phàm cũng mở miệng, kéo cánh tay Tần Vịnh mỉm cười giới thiệu với tấm bia im lặng kia.
Trầm ngâm hồi lâu, cô dựa vào vai Tần Vịnh, khẽ khàng lên tiếng như đang nói chuyện thường ngày “Bà còn một cháu gái tên là Ny Ny.”“Mẹ nói, bà ấy rất yêu nó, không thể không có nó nên hi vọng con cho nó một quả thận.” Cô lột xong viên ô mai cuối cùng tiện tay nhét vào miệng Tần Vịnh, ngồi thẳng người dậy nheo mắt nhìn sắc trời u ám, giọng điệu vẫn thản nhiên như cũ.
Tần Vịnh ngậm ô mai trong miệng, vị chua chua ngọt ngọt lan ra từ đầu lưỡi, chua đến tận cõi lòng hắn.Lâm Phàm vẫn ngửa đầu nhìn trời, dường như trên cao có vật gì đó cực kỳ mê người hấp dẫn cô.Lại một cơn gió thu quét qua, truyền đến tiếng lá khô xào xạc.“Nếu… con cho nó một quả thận, nó sẽ chia mẹ cho con một nửa chứ?” Lâm Phàm thì thầm.
Tần Vịnh căng thẳng đứng bật dậy định nói chuyện với cô, nhưng lại không biết nên nói gì, đành thấp thỏm đi tới đi lui, đứng ngồi không yên.Nửa ngày, Lâm Phàm thu hồi tầm mắt, nhìn mộ bà ngoại trống rỗng xuất thần, chậm chạp lên tiếng “Bà ngoại… tha thứ cho con, con không làm được… thật sự không làm được…”Tần Vịnh nghe xong thở hắt ra nhẹ nhõm nhưng lo lắng trong lòng không giảm còn tăng lên.
Cô ngốc cười ngây ngô đưa bánh bao cho hắn, có thể quay lại không?“Vì sao mẹ thương nó mà không thương con chứ?” Môi Lâm Phàm cong lên, cười tự giễu, thẫn thờ nhìn bia mộ nói.Tần Vịnh quỳ đằng sau cô, ôm cô vào lòng mình, dịu dàng đưa tay che mắt cô lại “Đừng nói nữa, bà ngoại sẽ tha thứ cho em.”“Thật sao? Vậy còn anh? Anh sẽ luôn ở cạnh em sao?” Lâm Phàm như người chết đuối vớ được cây cọc duy nhất là Tần Vịnh, trừ hắn ra, cô không còn gì nữa cả.“Sẽ, anh cam đoan.” Tần Vịnh ngước mắt nhìn bia mộ bà ngoại, trịnh trọng thề, cảm nhận hàng mi dài của Lâm Phàm nhè nhẹ châm vào lòng bàn tay hắn.Lâm Phàm nhướng môi cười nhợt nhạt, đưa tay úp lên bàn tay to của hắn “Cái gì em cũng không cần, chỉ cần anh.
Ơn sinh thành của bà Tần Vịnh đã trả thay tôi trên người Ny Ny rồi.
Bà nợ tôi, bà ngoại cũng đã trả xong thay bà.
Vậy thôi, kết thúc ở đây.”Phùng Lam run lẩy bẩy, mấy ngày nay áp lực nặng nề khiến bà ta gần như suy sụp.
Ny Ny là động lực để bà ta gắng gượng sống, đối với Lâm Phàm bà ta chỉ có áy náy.
Nhưng khi Lâm Phàm hờ hững nhìn bà ta, nghiêm túc nói những lời này, lòng bà ta vẫn khổ sở đau xé ruột xé gan.“Phàm Phàm… mẹ…” Phùng Lam túm chặt tay áo mình, thần sắc có vẻ điên cuồng.Lâm Phàm nhìn bà ta nở nụ cười nhợt nhạt tuyệt đẹp “Tạm biệt, hi vọng là vĩnh biệt.” Nói xong nắm tay