Tác giả: Phạm Thu
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 134735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/735 lượt.
chào đón Lâm Phàm nhưng đứa nhỏ trong bụng cô ấy là con cháu nhà các người, không nhìn mặt tăng cũng phải nể mặt phật, đánh vợ là không đúng.“Anh Thái, cái này đắt lắm! Anh mau cầm về đi.” Lâm Phàm vội vàng đẩy hộp lại, mọi người đến thăm là cô vui lắm rồi, sao nhận món quà quý như vậy được? Phải biết lương bảo vệ đâu có cao.“Sao, coi thường anh à? Thấy anh không tặng nổi? Cầm lấy!” Anh Thái không khách sáo quăng cái hộp lên sofa, quay người quan sát phong cảnh ngoài cửa sổ.Mọi người thấy thế đua nhau tặng quà của mình, đến phiên anh Ngưu thì anh ta khóc còn chưa xong.“Phàm… Phàm Phàm… cái này toàn là chị Ngưu em bảo anh mang tới, hu hu, em, em nhớ ăn nhé.
Mấy ngày trước bà ấy mới biết em mang thai, còn trách anh biết tin chậm chạp không kịp chuẩn bị nhiều hơn.” Anh Ngưu đưa ra một hộp đồ bổ to đùng, nghẹn ngào nói không trọn câu.“Cám ơn anh Ngưu chị Ngưu, tháng trước em đã định nói cho anh biết rồi, chỉ vì động thai, căng thẳng quá mà quên mất, em…” Lâm Phàm luống cuống vỗ nhẹ vai giúp anh Ngưu điều hòa hơi thở, anh Ngưu hôm nay làm bằng nước hay sao ấy?“Hu hu hu hu ~ đừng nói nữa! Anh Ngưu biết, cái gì anh Ngưu cũng biết! Phàm Phàm ơi! Em… chịu uất ức rồi!”Anh Ngưu vừa nghe nói là động thai y như lời tổng giám đốc Lâm, nước mắt nước mũi trào ra.Mọi người cũng cùng vẻ mặt căm phẫn vì biết chuyện.Mồ hôi lạnh trên mặt Tần Vịnh và Lâm Phàm càng nhiều… mấy người này… mắc bệnh gì vậy?
Sau khi anh Ngưu giống bà mẹ già gả con gái, ngồi cạnh Lâm Phàm bù lu bù loa, thao thao hết hai tiếng đồng hồ, bà con chịu hết nổi liền túm lấy anh ta lôi về.
Lâm Phàm còn đang chuyên tâm ghi chép quà tặng, định về sau có cơ hội sẽ đền ơn lại gấp đôi, hoàn toàn phớt lờ Lỗi xe ôm và Vịnh vô lại bên cạnh.“Mày dám dẫn sói vào nhà.” Lâm Lỗi uống mấy ngụm trà lạnh trên bàn, ngồi ngay ngắn nhìn Tần Vịnh.Tần Vịnh giúp Lâm Phàm sắp xếp các hộp quà rải rác chung quanh, dửng dưng đáp “Mày thấy đây là lần đầu tiên tên kia đến đây?”Một câu làm Lâm Lỗi giật mình “Vậy mày tính làm sao?”“Giăng một cái lưới thật kỹ, đương nhiên là chờ con mồi tự nhảy vào rồi.” Tần Vịnh cong môi cười, đáy mắt thoáng tia ác độc.Lâm Lỗi thấy vậy tự biết hắn đã sắp đặt đâu ra đó, yên tâm hỏi “Vậy tao nên làm gì?”“Mày, bây giờ, ngay lập tức, cút về nhà mày.”“…” Lâm Lỗi quyết định, phiên bản Lâm Phàm bị ngược đãi này chưa hoàn, phải thêm vài tình tiết kịch tính nữa, ví dụ như Tần Vịnh là người lưỡng tính, anh Thái phòng bảo vệ yêu thầm!~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Gió lạnh đầu đông thở ra ào ào trên mặt Tần Vịnh, lạnh đến đau cả người, nhưng cứ nghĩ đến Lâm Phàm đang chờ hắn trong xe cùng với bé cưng trong bụng cô là hắn thấy ấm như đang mở máy sưởi.Dậm dậm chân tiếp tục đứng trong hàng ngũ chờ mua đậu hũ thúi.
Đều nói miệng bà bầu rất tai quái, luôn nghĩ ra đủ kiểu món ăn.
Đây thôi, Lâm Phàm mới vừa ăn sáng xong tự dưng cực kỳ thèm đậu hũ thúi, nhất quyết không ăn không được.Ông chồng tuyệt vời Tần Vịnh tất nhiên không nề hà đón nhận nhiệm vụ gian nan mà vĩ đại, gia nhập vào hàng ngũ rồng rắn xếp hàng trước cửa cái tiệm gọi là đậu hũ thúi Gia Hưng này.Chẳng qua là quần áo trên người cùng khí chất khác xa với những người khác.Lâm Phàm ngồi trong xe hưởng thụ điều hòa ấm áp, lười nhác nhìn người đàn ông xuất chúng giữa đám đông như hạc giữa bầy gà, dường như người ta chỉ cần liếc mắt một cái là phát hiện được hắn ngay.Cô chưa bao giờ mơ tưởng xa vời sẽ có một người đàn ông như thế yêu chiều mình, nếu năm đó không có giấc mơ kia, cô sẽ không tới nơi này, cũng không tình cờ gặp gỡ hắn.
Liệu có phải là ông trời đã an bài sẵn hay không? Hay là, bà ngoại phù hộ cô.Một người đàn ông vì cô thèm ăn bất chợt, trong ngày đông giá rét thế này đứng xếp hàng thay cô mua đậu hũ thúi, tốt đẹp đến nỗi có gì đó không thực.“Mua bao nhiêu?” Người bán hàng nhanh nhẹn gắp từng miếng đậu hũ cỡ quân mạt chược ngập trong dầu lên bỏ vào hộp, thuận tiện rưới một lớp ớt tương lên trên.“Hai ký.” Tần Vịnh móc túi tiền, nhẹ nhàng nín thở, thật sự là quá thúi.Người bán cầm tăm xỉa răng run tay “Hai ký?”“Hơ… vậy bốn ký?” Tần Vịnh tưởng là mua ít quá, đưa bốn ngón tay lên dò thử.
Chỗ này khắp nơi đều là chuông báo động và hồng ngoại mà mắt thường không nhìn thấy, sợ cô còn chưa leo lên ban công đã bị phát hiện rồi.Lúc cô đang rầu rĩ thì, tinh mắt phát hiện một chiếc xe nhỏ màu đen bon bon chạy vào cổng, từ trên xe bước xuống một dáng người nhìn rất quen mắt nhưng có bóng đêm che chở, cô cố gắng mãi vẫn không nhìn rõ được là ai.Trong lòng càng thêm lo lắng, người mới tới đó có làm gì Tần Vịnh không? Chẳng lẽ hạnh phúc khó khăn lắm mình mới có được cứ như vậy tan vỡ? Con mình thật sự phải chịu một tuổi thơ không toàn vẹn như mình ư?Lâm Phàm sốt ruột chạy vội trở về căn phòng nhốt cô, tính tìm thêm mấy món đồ có thể làm vũ khí, lại phát hiện cửa mở he hé.
Một gã đàn ông khá đẹp trai buông tuồng đi vào nhìn cô mỉm cười “Jack muốn gặp cô.”~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Đại sảnh đèn đuốc huy hoàng, trần nhà cao vòi vọi khiến ngôi biệ