Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Phạm Thu

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 134720

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/720 lượt.

à vui vẻ đoàn tụ, bây giờ nam chủ nhân lại bặt vô âm tín, cô vì hai đứa trẻ đành phải ở lại trong cái lồng giam hoa lệ này chờ tin, ngày ngóng đêm trông hắn sẽ bất ngờ trở về.“Cô chủ, sau này để lại mầm bệnh không tốt đâu.” Tiểu Hương nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn lên tiếng nhắc nhở.Bỗng dưng, mắt Lâm Phàm sáng lên, nhìn chòng chọc cánh cổng.
Má Trương và mọi người còn cho là Tần Vịnh về rồi, đưa mắt nhìn theo lại thấy Trân Hương.Mưa to xối xả quất thẳng lên người cô ấy, nhưng thân hình cô vẫn thẳng tắp kiên nghị mang theo đặc trưng của quân nhân.
Chạy đến trước sân, Tiểu Ngọc vội vàng thò nửa người ra vươn ô che cho cô nhưng mới mở cửa ra cô đã không kịp chờ mà chạy thẳng vào trong, phớt lờ Tiểu Ngọc chạy theo đằng sau.Lâm Phàm thu lại tầm mắt, chậm rãi đi tới tủ quần áo của mình lấy ra một bộ đồ sạch sẽ, đặt trên giường.
Có điều cô phải tự mình đi cứu, thế nào?”Lâm Phàm nghe xong, đầu óc trống rỗng, nhìn hai đứa con đang ngủ say trong nôi, lòng đấu tranh kịch liệt.Hồi lâu cô nhắm mắt nghiến răng đáp “Được! Trước hết cô nói cho tôi biết, hiện giờ anh ấy… còn ổn không?”Hera thấy cô đồng ý, giọng điệu cực kỳ thoải mái “Cô thấy anh ta thì biết.
Cô Lâm, tối mai tôi đích thân tới lấy thẻ, bản đồ tọa độ tôi cũng sẽ đưa tới.” Nói xong không đợi cô trả lời đã ngắt điện thoại.Lâm Phàm thất thần cầm điện thoại ngồi trên giường, nếu cô không thể cứu được Tần Vịnh, vậy các con phải làm sao? Làm sao đây…“Rau trộn! Tôi nói với cô bao nhiêu lần rồi, dưa leo phải trộn chua ngọt mới ngon!” Má Trương ngồi trên ghế nhỏ trong nhà bếp nghỉ ngơi, nghiêm khắc nhìn chằm chằm Tiểu Ngọc và Tiểu Hương, thấy hai người lại tính làm dưa leo xào không nhịn được nhắc nhở.Tiểu Ngọc trề môi, thành thật lấy ra một quả dưa leo khác chuẩn bị gọt, đột nhiên thấy Lâm Phàm đi vào vội vàng thả dao xuống, chùi tay lên quần hỏi “Cô chủ cô vào làm gì thế?”Hai người kia nghe tiếng, lập tức quay đầu nhìn, má Trương lật đật đứng dậy tính nhường ghế cho Lâm Phàm.“Cô chủ của tôi ơi, có chuyện gì cô bảo Tiểu Phương gọi tôi một tiếng là được.
Cô mới ở cữ xong, vẫn phải chú ý một chút.” Đối với má Trương tư tưởng cổ hủ, Lâm Phàm một lần sinh được hai đứa cháu trai cho nhà họ Tần là đại công thần.Lâm Phàm thấy nhà bếp đông người vậy cũng ngớ ra, lập tức mỉm cười “Tôi xuống lấy ít trái cây với dao gọt.”






“Cô chủ, cô muốn ăn trái cây gì để chúng tôi gọt.” Má Trương hơi thấp thỏm, tinh thần Lâm Phàm không được ổn định, đột nhiên lại muốn lấy dao gọt trái cây, bà không thể không nghĩ lung tung được.Lâm Phàm liếc bà một cái, tự mình đi mở hộc đựng dao ra, tay nhẹ nhàng lướt qua đủ loại dao, cuối cùng chọn một con dao gọt trái cây bình thường nhất trong số đó, rút ra rồi nói “Không cần đâu, má Trương.”Nói xong đi tới tủ lạnh, chọn một ít trái cây cho vào khay rồi về phòng.Tiểu Ngọc đưa mắt ra hiệu cho Tiểu Hương, len lén đi tới kề tai má Trương “Má Trương… cô chủ liệu có…”“Đừng nói bậy!” Má Trương không chờ cô ta nói xong đã gầm lên, kỳ thật trong lòng bà cũng không dám chắc.Nghĩ nghĩ, múc một chén canh gà ác hầm chưa tới lửa ra, chậm rãi đi theo Lâm Phàm về phòng.Vào phòng thấy Lâm Phàm chỉ đặt khay trái cây và dao lên bàn rồi đến bên nôi canh hai đứa con, má Trương nhìn quanh kiếm Lí Phương nhưng không thấy tăm hơi.“Cô chủ… thừa lúc canh gà còn nóng cô uống đi?”Lâm Phàm nghe xong đứng dậy cầm lấy chén canh, giống như uống thuốc, làm vài ba ngụm là hết, đưa chén lại cho má Trương.
Thấy bà cầm chén không còn đứng xớ rớ trong phòng, lấy làm lạ hỏi “Má Trương, bà có chuyện gì sao?”“Ơ, không ~ không có, sao Tiểu Phương không ở trong phòng?”“Tôi bảo chị ấy đi mua giúp tôi ít đồ.” Thật ra là Lâm Phàm cố tình kiếm cớ đẩy Lí Phương đi, tiện bề điện thoại cho Hera.Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới.
Vừa nói tới Lí Phương đã thấy chị xách một hộp ô mai to đùng đi vào “Cô chủ, cô xem phải loại này không.”Lâm Phàm không buồn nhìn, cầm lấy cảm ơn.Má Trương thấy vậy len lén túm Lí Phương qua một bên “Lần sau cô chủ bảo cô đi mua cái gì thì nói chúng tôi một tiếng là được, cô ở yên trong phòng canh cho kỹ, không được đi đâu.”Lí Phương thắc mắc “Vì sao?”“Đừng có hỏi vì sao, cô cứ làm vậy là được.”“Vâng.”…Đêm đến, mọi người trong biệt thự đều đã ngủ say.Mặt trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên không, trời mưa nên không có một vì sao nào.Phòng Lâm Phàm chỉ để một ngọn đèn đầu giường mờ mờ, cô ngồi trước cửa sổ lẳng lặng chờ đợi.Nhìn con dao gọt trái cây nằm trên bàn cách đó không xa, cô cảm thấy an toàn đôi chút, hai cục cưng cô cũng viện cớ sức khỏe không ổn, để Lí Phương ôm cả nôi dọn qua phòng cách vách ngủ.Lí Phương nhớ đinh ninh lời má Trương dặn lúc ban ngày, tuy không dám chống lại lời cô chủ nhưng vẫn lặng lẽ đến trước cửa phòng, kê tai lên nghe lén động tĩnh bên trong.Đột nhiên chị nghe tiếng Lâm Phàm mở cửa sổ, bụng thầm lầu bầu.
Cô chủ này chẳng chịu chăm sóc mình gì cả, mới ở cữ xong mà cứ mở cửa hứng gió hoài rồi làm sao.Nghĩ nghĩ lại lo lắng hai đứa bé một mình trong phòng, chị lại qu