Tác giả: Phạm Thu
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 134716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/716 lượt.
ay về phòng ngủ nhỏ canh chúng.Lâm Phàm lắng nghe tiếng động khẽ nơi cửa xa dần, thở hắt ra.Sau nửa đêm, trời tối đen như một mảnh vải rớt vào thùng thuốc nhuộm.Mưa đã ngừng từ lâu, gió thổi qua mang theo mùi bùn đất ẩm ướt.Một bóng đen khỏe mạnh lướt vào phòng như bóng ma.“Cô Lâm, còn chưa ngủ à?” Hera biết rõ còn vờ hỏi.Lâm Phàm thản nhiên “Tọa độ.”“Ha ha, cô Lâm nóng nảy quá.” Hera bước vào tầm sáng, đột nhiên Lâm Phàm có cảm giác, cô ta rất hốc hác.Tuy biểu hiện của cô ta không khác gì thường ngày, nhưng đáy mắt dưới ánh đèn mờ ảo lại thoáng qua một thứ tình cảm mà cô không giải thích được.Giống như Trân Hương nói, cô ta bây giờ, điên cuồng.Hera lấy ra một tờ giấy mỏng cũ rích, đưa cho Lâm Phàm xong thì nghênh ngang ngồi xuống ghế, lướt mắt qua cái bàn kế bên, miệng cong lên cười nhạo.“Không dám giấu vũ khí trước mặt tôi nên tự lừa dối mình, chọn lấy một con dao gọt trái cây à?”Lâm Phàm nghe xong tay hơi khựng lại, bình thản đáp “Cô nghĩ nhiều quá, tôi không thích ăn trái cây không gọt vỏ mà thôi.”Hera nhướng mày, có vẻ chấp nhận cách nói của cô.Lúc Lâm Phàm đang cẩn thận nghiên cứu tấm bản đồ trong tay, điện thoại bất ngờ reo lên.Nhìn màn hình hiện tên Trân Hương, Lâm Phàm do dự một lát vẫn ấn nút nhận, đang định nói với cô ấy, Hera đang ở đây thì Trân Hương đã không chờ kịp lên tiếng, trong đêm khuya vắng lặng nghe rõ mồn một.“Phàm tử! Cậu coi chừng Hera! Heron chết rồi! Chẳng trách tớ cảm thấy cô ta không ổn!!”Lâm Phàm giật mình nhìn Hera, thấy cô ta vẫn cười tươi như cũ, chỉ là trong mắt ngập đầy sát ý.Lâm Phàm hắng giọng, cố trấn tĩnh trả lời “Yên tâm đi, hắn chết không liên quan đến tớ, Hera không cần thiết trút giận lên đầu tớ.” Nói rồi cô nhìn Hera chằm chằm, muốn nhìn thấy ánh mắt đồng ý của cô ta.“Ai biết được, vốn tính tình cô ta nắng mưa bất chợt! Lỡ biến thái lên thì làm sao! Cậu phải cẩn thận đấy!” Trân Hương không yên tâm dặn dò, thầm hối hận nên điều tra kỹ mới đưa cho Lâm Phàm cách liên lạc.“Ừ, biết rồi, tớ cắt máy trước.” Sợ Trân Hương lại nói cái gì đó chọc giận Hera, Lâm Phàm vội vàng cúp máy, mím môi nhìn Hera, cân nhắc xem nên mở miệng thế nào trong tình huống không dò xét được ý nghĩ của cô ta.Ai ngờ Hera lại cười khe khẽ, cặp chân dài vắt lên tao nhã “Cô Lâm nói đúng, anh ấy chết không liên quan đến cô, sao tôi lại giận cá chém thớt sang cô được.
Bây giờ, đưa thẻ dữ liệu ra đây.”Thấy Lâm Phàm còn do dự không quyết, cô ta hơi bực mình tiếp tục nói “Cô cảm thấy, nếu thật sự tôi muốn giận cá chém thớt, dựa vào cô có thể cản được tôi giết chết tất cả người trong nhà này sao? Tất cả.”Lâm Phàm hít sâu một hơi, theo cô ta nói, nếu cái chết của Heron có liên quan đến bọn họ, cô ta đã không chờ tới bây giờ mà trực tiếp ra tay giết sạch người trong nhà rồi, thế nên bây giờ chỉ có thể đi một nước cờ hiểm “Cô rất đau lòng, phải không?”Hera không ngờ Lâm Phàm hỏi đột ngột như thế, sững sờ mấy giây lại bắt đầu cười điên cuồng, cười đến ứa nước mắt.
Với lại vết mổ con vừa khép miệng, tốt nhất không nên ngồi máy bay.” Bà Tần gượng cười nói.“Mẹ, con biết anh ấy không dễ về như vậy.
Ba mẹ lo con tìm anh ấy rồi cũng không về được, hai người sợ bọn trẻ không có con.” Lâm Phàm cúi đầu nói thẳng.Ông Tần một mực rũ mắt không nói, thản nhiên như không để Việt Trạch túm ngón tay ông.“Con biết, con rất ích kỷ.
Đã từng, khao khát lớn nhất của con là có một người chồng đàng hoàng, một đứa con đáng yêu, sau đó để cho con của con hưởng tất cả những gì con chưa từng được thể nghiệm.
Nhưng hiện tại con muốn Tần Vịnh về, con biết mình như vậy là bất công với bọn trẻ.
Nhưng bọn trẻ may mắn hơn con, chúng không cần lo ăn mặc, chẳng những có bà nội, còn có ông nội sẽ yêu chiều chúng hết mực, mà con không thể thiếu Tần Vịnh.”Lâm Phàm nén đau đớn trong lòng, cuối cùng cô cũng là người đàn bà vứt bỏ con cái.
Có lẽ thời thơ ấu cô chưa từng nghĩ tới, sau khi trưởng thành cô lại giống người mình từng căm hận nhất.“Phàm Phàm…” Bà Tần đỏ hoe mắt trước những lời bày tỏ tận đáy lòng cô, đang nghĩ cách làm thế nào để cản, cô bỗng đứng dậy đi tới trước mặt bà quỳ xuống.“Mẹ, nếu con và Tần Vịnh đều không thể trở về, Việt Trạch và Chí Trạch…” Lâm Phàm nhắc tới con bỗng nghẹn ngào nói không nên lời.Việt Trạch, Chí Trạch, xin lỗi các con.
Mẹ muốn đi đón ba các con về, bằng mọi giá cũng đưa ba về.Sau này nhà ta sẽ không chia lìa nữa.
Ông Tần thong thả đứng dậy, nhẹ nhàng đặt cháu vào trong cái nôi tinh xảo, cao giọng ra lệnh “Má Trương, đưa cô chủ về phòng, từ giờ một ngày ba bữa để Lí Phương mang lên cho nó.
Trông chừng cho kỹ, không cho phép nó đi lung tung.”Lâm Phàm không dè ông Tần lại chơi chiêu này, mở đôi mắt to vương đầy lệ, ngơ ngác quỳ trên đất nhìn ông.Má Trương khó xử đứng một bên, muốn đỡ cô dậy lại không biết nên làm sao.Rốt cuộc là gây nên nghiệp gì, một gia đình đang êm đẹp sao lại rơi vô nông nỗi này.“Ba nó, ông làm cái gì vậy!” Bà Tần hoảng hốt.Ông Tần nhìn Lâm Phàm, gằn từng tiếng một “Họa này là do thằng nghiệt tử k