Tác giả: Phạm Thu
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 134710
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/710 lượt.
ia gây ra, hậu quả thế nào là số của nó.
Con, thành thực ngoan ngoãn ở đây cho ba.”Bà Tần vội vàng đặt cháu vào nôi, đau lòng đỡ Lâm Phàm đờ đẫn trên đất dậy.“Ngây ra đó làm cái gì, má Trương, còn không đưa cô chủ về phòng!” Ông Tần nói xong nhìn nhìn đồng hồ, cầm cặp táp sải bước ra khỏi nhà, ra tới cửa còn không quên căn dặn mấy bảo vệ mới tới “Mấy ngày nay chú tâm chút, không được cho cô chủ ra ngoài.”“Dạ, chủ tịch.” Bảo vệ tuy thấy lạ nhưng cũng không dám nhiều lời.Lâm Phàm bị bà Tần đỡ dậy, đứng trên thảm trải sàn mềm mềm, cúi đầu không để ai nhìn thấy nét mặt cô bây giờ.Bà Tần bất nhẫn nói “Phàm Phàm, ba con nóng tính vậy đó, con đừng để bụng.
Về phòng nghỉ ngơi đi, nha con?”“Dạ.” Lâm Phàm dịu ngoan vâng một tiếng, đi tới ôm lấy nhóc lớn trong nôi lên, Lí Phương lập tức ôm nhóc bé đi theo về phòng.Mọi người đều im thin thít, không ai dám nói chuyện.Đêm khuya, Lâm Phàm vẫn nằm trên chiếc giường đôi to đùng không thể nào chợp mắt, khuôn mặt hai bé con ngủ say sưa dưới ánh trăng tỏa ra sức hấp dẫn mê hoặc tâm hồn người ta.Lâm Phàm thất thần nhìn con, bọn trẻ đã được hai tháng rồi, trắng trẻo mũm mĩm cực kỳ đáng yêu.
Đôi mắt to tròn giống cô, cái mũi cao, đường nét khuôn mặt, lông mày là của Tần Vịnh.Rốt cuộc bây giờ hắn ở đâu, có bị thương không, có nhớ cô và con không, có tuyệt vọng giống cô không.Mai là ngày hẹn với Hera rồi, có phải rất nhanh sẽ nhìn thấy hắn không.Hi vọng được gặp hắn, là sức mạnh chống đỡ cô trong thời gian này, khiến cô không suy sụp.Các con, mẹ nhất định sẽ dẫn ba về, nhất định!Đột nhiên cô đứng dậy đi đến tủ đựng vũ khí của mình, chọn vài món tinh vi sắc bén.
Cỏ cao tới đầu gối trong rừng không ngừng chà xát lên da, lúc này toàn thân hai người từ khuỷu tay với đầu gối trở xuống đều đầy “bao lì xì đỏ”.Tần Vịnh vừa đau vừa ngứa, muốn gãi lại không dám, mặt mày nhăn nhó khó chịu.
Thấy Lâm Phàm nằm trên giường yên lặng nghỉ ngơi, lén la lén lút đi tới cửa gọi thuộc hạ của Raphael lại hỏi “Người đàn ông đưa đến bệnh viện cấp cứu bây giờ ra sao rồi?”Đối phương nghĩ nghĩ, lễ độ hỏi lại “Anh Tần muốn hỏi vị nào? Hôm nay có rất nhiều đồng nghiệp vào bệnh viện cấp cứu.”“Đi cùng tôi, tên Lâm Lỗi.”“Anh Tần nói người phương Đông kia ư? Xin chờ một chút.” Đối phương cầm vô tuyến trước ngực lên, xí xa xí xồ một loạt mà Tần Vịnh không hiểu mô tê gì, mỉm cười trả lời Tần Vịnh “Anh ấy đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm rồi.”“Vậy tốt quá, cám ơn.” Tảng đá trong lòng Tần Vịnh rớt xuống, thở hắt ra nói cám ơn xong thì quay về phòng.Dè dặt bò lên giường nằm cạnh Lâm Phàm, im lặng nhìn gương mặt say ngủ của cô.
Nhưng tại sao đang ngủ mà chân mày cô vẫn còn nhíu lại? Có phải hắn khiến cô lo lắng quá nhiều rồi không?“Lâm Lỗi sao rồi?” Lâm Phàm vẫn nhắm mắt như cũ, suy nghĩ trôi dạt của Tần Vịnh bị kéo về hiện tại “Vượt qua giai đoạn nguy hiểm rồi.
Lâm Phàm…”“Hả?”“Xin lỗi.”Lâm Phàm nghe xong lặng thinh không nói, nửa ngày mới từ từ mở mắt, nghiêm túc nhìn hắn chăm chú “Anh không có lỗi gì với em cả.”Tần Vịnh không tiếp tục tranh luận chủ đề này với cô, cúi đầu mê mẩn nhìn cô, hôn cô nồng nàn.Lúc hắn hôn đến mức không dứt ra được thì, cửa truyền đến tiếng gõ mất hứng.
Song hắn làm như không nghe thấy, vẫn cố tình cướp đoạt hương thơm của cô như cũ.Lâm Phàm đỏ mặt ra sức đẩy hắn “Có người gõ cửa ~!” Tần Vịnh chửi thề một tiếng, đằng đằng sát khí sải chân đi ra mở cửa.Raphael đứng ở cửa bị bóng đen bao trùm trên người hắn hù cho giật mình, kế đó liếc mắt vào phòng như ăn trộm, lộ ra vẻ mặt thì ra là thế, sảng khoái vỗ vai Tần Vịnh “Anh Tần, quấy rầy anh rồi?”“Chuyện gì nói mau!” Tần Vịnh nghiến răng nhả ra bốn chữ.Tính Raphael luôn làm hắn liên tưởng đến Lâm Lỗi, nếu không phải hai người bộ dạng trống đánh xuôi kèn thổi ngược, hắn đã nghi Lâm Lỗi là con riêng của Raphael.“Máy bay đưa hai người về nước đã sắp xếp xong rồi, anh Lâm tạm thời không tiện di chuyển nên ở lại chỗ tôi tiếp tục điều trị, hai người có tính ở đây du lịch một chuyến không?”Tần Vịnh quay đầu đưa mắt hỏi Lâm Phàm, chỉ thấy cô kiên quyết lắc đầu.
Mái tóc đã dài ra theo động tác của cô cũng tung bay, hắn thấy vậy nói “Không, sáng sớm mai chúng tôi đi.”“Được rồi, không giới thiệu tôi với phu nhân à?” Raphael nói xong tính đặt một giò vô phòng nhưng Tần Vịnh đã đóng sầm cửa trước mặt ông.“Già không nên nết!” Lại chửi thề, Tần Vịnh leo lên giường nằm ôm lấy Lâm Phàm, ngửi mùi thơm trên người cô giải nỗi nhớ nhung hai tháng nay.Ngoài cửa, may mà Raphael rụt chân về nhanh, bằng không có thể tham gia Paralympic được rồi.
Trề môi hừ một tiếng, khệnh khạng bỏ đi, ngẫm nghĩ vì sao con của bạn thân còn qua cầu rút ván giỏi hơn cha nó nữa.Sáng sớm hôm sau, Tần Vịnh và Lâm Phàm lên máy bay về nhà.
Ngồi trong chiếc ghế chật chội, Lâm Phàm từ đầu chí cuối đều dịu dàng dựa vào hắn, nôn nao muốn gặp hai con đang chờ ở nhà, ước gì chỉ vài giây nữa là máy bay đã dừng trước cửa.Tâm tình Tần Vịnh lúc này cũng không khác cô là bao, trừ vài việc cần xử lý, phần lớn suy nghĩ của hắn cũng đặt trên người hai đứa con chỉ mới bế được ba