Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/598 lượt.
ành động." Tô Phi phân tích nói.
" Cái này, tôi cũng không biết rõ, bất quá nghe nói lần này Phác Dũng vô tội được phóng thích làm cho ông Nghiêm tức giận, bây giờ thành phố B mỗi ngày đều không có an bình, có thể nói là gà bay chó sủa."
" Chính phủ thành phố B đâu?" Thượng quan Sở hỏi.
" Bây giờ chính phủ thành phố B cũng đang rất đau đầu." Ngô Vân nói
" Vậy, ông Nghiêm đã quyết tâm muốn mạng của Phác Dũng." Thượng Quan Sở biểu tình có chút ngưng trọng.
" Thiếu gia Sở, chúng ta nên làm gì bây giờ?" Tô Phi hỏi
Thượng Quan Sở nhíu mày, ngón tay gõ trên mặt bàn, sau một lúc lâu, nhìn thấy Diệp Thanh Linh nói:" Thanh Linh, ngày mai chúng ta đến thăm hỏi ông Nghiêm được không?"
" Ông Nghiêm ở thành phố A sao?" Diệp Thanh Linh hỏi.
Thượng Quan Sở nhìn Ngô Vân, nói:" Có ở không?"
" Có, ngày hôm qua mới trở về từ thành phố B." Ngô Vân đáp.
" Thanh Linh có muốn đi không?" Thượng Quan Sở lại hỏi.
" Đi." Cô không quan tâm anh muốn cô đi vì mục đích gì, chỉ cần có thể giúp anh là tốt rồi.
Thượng Quan Sở đầy tình ý nhìn Diệp Thanh Linh, trong lòng nghĩ, cô biết rõ là anh muốn cô đi thuyết phục Nghiêm lão gia, nhưng vẫn đồng ý đi. Xem ra anh càng ngày càng có địa vị ở trong lòng Thanh Linh.
Vợ chồng son cãi nhau
Má Trương từ trong nhà ăn đi ra, kéo Diệp Thanh Linh và Trương Đình Đình lại nhìn nhìn, lải nhải nói:" Thanh Linh không có bị gì , Đình Đình cũng không bị gì, tốt mọi thứ đều không sao, Đình Đình không phải con đi công tác ở thành phố B sao? Làm thế nào mà lại trở về cùng với Thanh Linh vậy?"
Trương Đình Đình cười nói:" Mẹ, con và Thanh Linh không có chuyện gì hết, mẹ đừng nhìn nữa, con là đi công tác ở thành phố S, không phải ở thành phố B, mẹ chắc chắn không nghe lầm chứ?"
" Phải không?" Vẻ mặt Má Trương hoài nghi nói, nhưng thấy các cô không có chuyện gì nên cũng nói:" Có thể là mẹ nghe nhầm. hazzz chắc mẹ già rồi."
" Mẹ làm sao mà già được? con không thấy như vậy nha." Trương Đình Đình tươi cười như hoa ôm má Trương nói.
Má trương cười cười, gõ đầu Trương Đình Đình một cái, nói:" Con bé này, đừng có đùa mẹ như vậy."
" Ừ, thương xuyên chơi sẽ không còn hứng thú nữa, chi bằng chúng ta đổi trò chơi khác đi, em thấy thế nào?" Thượng Quan Sở tà tà cười, bình tĩnh nhìn cô, chờ đợi phản ứng kế tiếp của cô.
Diệp Thanh Linh rất đồng ý gật đầu, buồn cười khi thấy vẻ mặt rất yêu nghiệt của anh, nói:" nên đổi thành trò chơi \' tình thú\' không nhỉ?" Cô cố ý nhấn mạnh vào hai chữ tình thú.
Vừa nghe thấy hai chữ tình thú, Thượng Quan Sở không khỏi rùng mình một cái, nhìn khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn của cô nói:" Cái đồ chơi tình thú đã không còn đâu, em đừng nghĩ muốn tra tấn anh một lần nữa." Nghĩ tới đêm đó cô trói anh vào giường, còn muốn dùng dây lưng quất anh, thật là sớn cả gai ốc.
" Không có liên quan, cái này là em cho người đi mua." Nói trong liền tránh khỏi sự ôm ấp của Thượng Quan Sở, nhanh chóng đi ra khỏi phòng.
" Thanh Linh, em đi đâu vậy?" Thượng Quan Sở muốn ngăn lại nhưng không kịp.
" Anh cứ tắm đi, lát nữa em quay lại." Âm thanh Diệp Thanh Linh biến mất ở ngoài cửa, Thượng Quan Sở cười cười tiếp tục tắm.
Sau khi Thượng quan Sở tắm xong, chưa thấy Diệp thanh Linh trở về, anh bất đắc dĩ phải thay quần áo đi ra khỏi phòng kiếm Diệp thanh Linh.
Diệp Thanh linh vừa đi ra khỏi phòng, vốn định đi tới phòng Trương Đình Đình, nhưng nghĩ lại mấy ngày nay Trương Đình Đình bị bắt, sau đó lại ngồi xe hai ngày, chắc chắn đã rất mệt, cho nên cô liền đi tới phòng Mễ Lam Nhi. Vừa mới tới cửa phòng của Mễ Lam Nhi, đột nhiên nghĩ đến Tiền Nguyên có thể ở đó, liền xoay người trở về.
Vừa quay người lại chợt nghe Mễ Lam Nhi kêu to," Anh đi ra ngoài cho tôi,ra ngoài."
Diệp Thanh Linh nghe thấy Mễ Lam Nhi nói như vậy liền dừng lại.
Thượng Quan Sở dường như chạy đi tìm Diệp Thanh Linh, nhìn thấy Diệp Thanh Linh ở trước cửa phòng Mễ Lam Nhi đang định gọi.
Diệp Thanh Linh thấy bóng dáng của Thượng Quan Sở, liền hướng về phía anh lắc đầu, ý bảo anh đừng nói gì. Thượng Quan Sở rất ăn ý không hề lên tiếng, mà lại nhẹ nhàng bước đến phía trước Diệp Thanh Linh.
Thấy bộ dạng của anh giống như là kẻ trộm, Diệp Thanh Linh không khỏi buồn cười khi thấy Thượng Quan Sở. Thượng Quan Sở đi tới gần Diệp Thanh Linh, nhỏ giọng hỏi:" Em ở đây làm gì vậy?" Bây giờ anh mới hiểu được, cô làm sao có thể tới tìm đồ chơi tình thú được, chỉ muốn nhân cơ hội trốn tránh chuyện tắm chung với anh thôi.
" Nghe đi." Diệp Thanh Linh chỉ chỉ vào cửa phòng Mễ Lam Nhi nhỏ giọng nói.
Trong phòng lại truyền ra âm thanh của Mễ Lam Nhi," Anh đừng có lại đây, đừng có bước qua, không thì đừng có trách em."
" Được rồi, anh không có đến gần em nữa, em bỏ dao xuống đi." Là âm thanh của Tiền Nguyên.
" Ha hả....... Thì ra là vợ chồng son cãi nhau." Thượng Quan Sở nghe được âm thanh của hai người kia liền nói.
Cửa bỗng nhiên bị mở ra, sau đó là chăn, quần áo, và một số thứ khác đều bị ném ra khỏi phòng," Đi ra ngoài, c