XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134553

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/553 lượt.


Diệp Thanh Linh nhìn Thượng Quan Sở, trong nháy mắt nhìn thấy anh xuất hiện, lòng cô thực sự cảm động, cô thật may mắn, có như vậy một người để ý cô, đến vào toilet, anh cũng lo lắng đến xem. Diệp Thanh Linh nhìn về phía Thượng Quan Sở cười tươi.
"Thượng Quan, sao anh cũng đến đây?" Dịch Thiếu Kiệt không nghĩ tới Thượng Quan Sở lại bỗng nhiên xuất hiện, sửng sốt một chút mới phản ứng lại.
Nhìn thấy cô cười, tâm tình của Thượng Quan Sở liền trở nên tốt hơn. Nhìn Dịch Thiếu Kiệt nói: "Nếu tôi không đến, vợ của tôi có thể được rời khỏi nơi này sao?"
"Này... Tôi không phải có ý này." Dù Diệp Thanh Linh có đánh em gái của hắn, hắn làm một người đàn ông, cũng không khả năng động tay với phụ nữ!
"Không phải ý này thì tốt rồi." Thượng Quan Sở cười ôm lấy Diệp Thanh Linh rời đi.
"Anh Sở, anh ơi, cô ấy đánh em, Hiểu Huyên đau quá, đau quá..." Dịch Hiểu Huyên thấy Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh cùng nhau rời đi, khóc lóc nói.



Giả bộ ngốc
Thượng Quan Sở lạnh lùng xoay người nhìn anh em nhà họ Dịch, nói: "Chuyện này để sau nói." Việc quan trọng của bọn họ bây giờ là đi xem tình hình của Mễ Lam Nhi.
Dịch Thiếu Kiệt còn định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt lạnh lùng của Thượng Quan Sở cũng không còn dũng khí cò kè với anh ta, liền an ủi Hiểu Huyên: "Em gái, đừng khóc. Anh sẽ thay em lấy lại công bằng."
"Vâng!" Dịch Hiểu Huyên vừa khóc vừa gật đầu, nhìn qua thật đáng thương.
Trương Đình Đình nhìn hành vi của Dịch Hiểu Huyên cực kỳ bất mãn, đi theo sau Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh, trong lòng vô cùng bực tức, "Chúng tôi rõ ràng không có đánh Dịch Hiểu Huyên. Là cô ta cố ý xô Thanh Linh, thiếu chút nữa còn xô ngã Thanh Linh, cô ta đụng vào người ta liền bất ngờ không biết vì sao khóc chạy đi, nào có biết được những vết thương trên người cô ta là do đâu.”
Diệp Thanh Linh đi đến trước mặt Chu Ngao, chân thành nói: "Cám ơn."
Chu Ngao cười càng đắc ý, hắn đang đứng trước nhiều người, chỉ có hôm nay hắn mới cảm thấy mình là nhân vật chính, lúc khác hắn chỉ là một vai phụ. Cảm giác nổi trội như vậy từ lúc chào đời tới nay là lần đầu tiên, hắn có thể không đắc ý sao?
Tiền Nguyên nghe được Mễ Lam Nhi tỉnh, ngay cả tiếng cảm ơn còn chưa nói liền vọt vào phòng bệnh. Những người khác cũng đi theo vào phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, mọi người chỉ thấy Mễ Lam Nhi trợn tròn mắt, mỗi người đều vui vẻ vô cùng. Vui vẻ nhất là Tiền Nguyên cùng Diệp Thanh Linh, Tiền Nguyên cầm chặt tay Mễ Lam Nhi, nói: "Lam Nhi em tỉnh rồi, em thật sự đã tỉnh rồi. Thật tốt quá." Bởi vì quá vui, quá kích động, hốc mắt Tiền Nguyên đọng nước.
Mễ Lam Nhi ngơ ngác nhìn mặt Tiền Nguyên, nhìn ánh mắt anh ướt, đây là lần đầu tiên cô thấy anh khóc, vài ngày nay nằm mơ, cô cũng mơ thấy anh khóc, nhưng đó không phải là thực, bây giờ cô thực sự nhìn thấy rồi. Mễ Lam Nhi không dám tin, có chút tự giễu nói: "Anh không phải vì tôi mà khóc đấy chứ!" Phải biết rằng Tiền Nguyên là một người cao ngạo lạnh lùng ra sao, muốn anh vì một người phụ nữ mà rơi lệ, so với lên trời còn khó hơn.
Vốn đang kích động Tiền Nguyên vừa nghe Mễ Lam Nhi nói, có chút tức giận, lạnh lùng nghiêm mặt nói: "Anh là con người, vì em mà khóc có gì kỳ quái."
Anh thế nhưng thừa nhận là vì cô mà khóc, Mễ Lam Nhi kinh ngạc nhìn anh, thật lâu mới mở miệng, "Anh không bị bệnh chứ!"
Diệp Thanh Linh nghe Mễ Lam Nhi hoài nghi Tiền Nguyên, còn nói anh ta bị bệnh liền cười ra tiếng, nói: "Xem ra Mễ Lam Nhi hôn mê một tháng, còn hôn mê ra cảm xúc hài hước."
Mọi người vừa nghe, đều nở nụ cười.
Nhạc Nhạc cười nói: "Mễ Lam Nhi, cô đừng hiểu lầm Tiền Nguyên người ta, người ta vì cô mà trái lời của cha mẹ."
Ngô Vân muốn phủ định lời nói của Nhạc Nhạc, lại bị Tô Phi giành nói: "Đúng vậy a, Tiền Nguyên giờ là có nhà mà không thể về."
Diệp Thanh Linh biết mọi người là muốn tác hợp hai người này, cũng cười nói: "Chẳng qua Mễ Lam Nhi nếu không muốn nhìn thấy người ta, vậy tôi sẽ đuổi anh ta ra khỏi nhà họ Diệp."
"Đuổi ra khỏi nhà họ Diệp sao đủ, Mễ Lam Nhi vốn là em gái của chúng tôi, thế nào cũng phải thay cô ấy đuổi anh ta ra khỏi Thành phố A." Thượng Quan Sở cũng phối hợp cười nói.
Ngô Vân thế này mới hiểu rõ, cuối cùng cùng mọi người ở đây tác hợp Mễ Lam Nhi cùng Tiền Nguyên, cũng cười nói: "Nếu như đuổi ra khỏi Thành phố A còn chưa đủ, vậy đuổi anh ta ra khỏi nước mình, làm cho anh ta cả đời cũng không thể về nước. Như vậy sẽ không làm Mễ Lam Nhi tức giận."
Mọi người nghe xong lời nói của Ngô Vân, tất cả đều vứt cho anh ta một cái xem thường, đều nhỏ giọng nói thầm, không tìm ra lời thoại nào mới hơn sao?
Ngô Vân nghe xong mọi người nói thầm, vẻ mặt khó chịu cúi đầu nói: "Vừa rồi không phải thiếu gia Sở cũng nói?"
Mọi người lại liếc Ngô Vân một cái, đó là Thượng Quan Sở được không? Anh ta thì không.
Mễ Lam Nhi thấy không khí có chút âm u, bất lực cười nói: "Tốt lắm, cám ơn mọi người, đuổi hắn đi đi!"
Mọi người không nghĩ tới Mễ Lam Nhi không hiểu ý tốt của họ, đều n