XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/556 lượt.

anh đi đi! Thanh Linh không muốn nhìn thấy người trong nhà họ Đông nữa. Chỉ cần vừa thấy người trong nhà họ Đông, Thanh Linh sẽ nghĩ đến mẹ, nghĩ đến mẹ bị chính người thân hại chết, Thượng Quan Sở không muốn Diệp Thanh Linh nghĩ ngợi đến chút chuyện quá khứ này mà không vui.
"Cám ơn." Đông Minh Hiên sau khi nói xong liền lập tức rời đi, sợ Thượng Quan Sở lại đổi ý.
Nhìn bóng dáng Đông Minh Hiên từ từ rời đi, Diệp Thanh Linh nở nụ cười. Kỳ thật Đông Vinh có tội gì đi nữa, nhiều nhất chỉ là cả đời giam cầm mà thôi, chứ không như Đông Minh Hiên nói là sẽ bị tử hình.



Vu oan giá họa


"Cám ơn." Đông Minh Hiên sau khi nói xong nhanh chóng rời đi, sợ Thượng Quan Sở sẽ thay đổi ý định.
"Yêu nghiệt, anh làm như vậy không sợ là thả hổ về rừng sao?" Nhạc Nhạc không chút tán thành ý định của Thượng Quan Sở.
"Đây là ý của Thanh Linh." Vừa rồi anh thấy Thanh Linh lúc nghe được Đông Minh Hiên nói cả đời giam cầm cúi đầu hiểu rõ, đã biết kết quả mà cô muốn chính là như vậy. Cho dù Đông Vinh chết, cô cũng sẽ không vui vẻ gì. Nhưng nghĩ đến người hại chết mẹ cô bị trong nhà cả đời, lòng cô dễ chịu chút.
Nhạc Nhạc nhìn về phía Diệp Thanh Linh, nhìn vẻ mặt đã biết đây là ý của cô, cũng không tái trách tội Thượng Quan Sở, nói: "Tôi tin Thanh Linh có đạo lý của riêng mình."
Đối với sự lý giải của Nhạc Nhạc, Diệp Thanh Linh ngẩng đầu nhìn anh ta, sau đó cười nói: "Kỳ thật cũng không có đạo lý gì."
"Cậu muốn như thế nào?" Thượng Quan Sở ôn hoà nhìn Đông Minh Hiên.
"Nghe nói thủ hạ của thiếu gia Sở có vị bác sĩ tên là Khương Thừa, tôi muốn mời anh ta giúp cha tôi mất đi trí nhớ." Như vậy ông ấy có thể tiếp tục sống một lần nữa, cho dù là ở trong nhà giam, cũng sẽ được vui vẻ một ít, đây là anh ta là một người con trai, duy nhất muốn vì cha làm những chuyện như vậy.
"Muốn trở thành người mất trí, tôi có thể giúp cậu." Vẫn không nói chuyện Chu Ngao đột nhiên nói.
"Thật không?" Đông Minh Hiên không nghĩ tới có người nguyện ý giúp anh ta, mừng rỡ nhìn Chu Ngao.
"Đương nhiên là thật." Chu Ngao trả lời rõ ràng.
"Cám ơn! Việc này, phải làm phiền đến vị tiên sinh này." Đông Minh Hiên vội vàng cảm ơn.
"Không cần khách khí." Chu Ngao cười đến quái dị, nhìn Đông Minh Hiên hỏi: "Không biết cha cậu có cần phục vụ nào khác nữa hay không?" Hắn hỏi, nụ cười mang vẻ nham hiểm.
"Phục vụ khác?" Đông Minh Hiên nghĩ nghĩ nói: "Cha tôi tốt lắm, ông ấy không có bệnh gì." Anh ta không hiểu sự phục vụ khác này là chỉ cái gì?
Chu Ngao xem nhẹ câu nói kế tiếp của Đông Minh Hiên, chỉ cười nói: "Ví dụ như lúc làm mất đi trí nhớ có cần làm họ biến thành ngu ngốc hay không a! Có lẽ khiến họ bị liệt nữa người gì đó?"
Thượng Quan Sở Hòa Nhạc Nhạc đã biết người này khi không nói giúp người liền không có gì tốt đẹp, liếc Đông Minh Hiên một cái.
Đông Minh Hiên vì lời nói của Chu Ngao mà hoảng sợ không nhẹ, thật vất vả mới lấy lại tinh thần, vẻ mặt mất tự nhiên nhưng vẫn cố ý cười ha ha, nói: "Tôi thấy không cần, cái gì cũng không cần. Anh cứ coi như tôi chưa từng tới." Nói xong liền giống như chạy trốn biến mất ở biệt thự nhà họ Diệp.
"Này! Cậu đừng có chạy chứ! Này!" Chu Ngao thấy Đông Minh Hiên chạy trốn, nôn nóng kêu lên, hy vọng anh ta có thể dừng lại, tốt nhất là mời hắn ở trên người cha anh ta thử châm linh tinh, phải biết rằng, người tìm hắn trong biến họ thành thông minh, tìm hắn khôi phục trí nhớ cũng có, nhưng lại không có người nhờ hắn biến người bình thường thành không còn trí nhớ có thể biến đổi thành ngu ngốc, thật vất vả mới có một cơ hội đến đây, sao hắn còn chưa nói xong lại bỏ chạy chứ? Chu Ngao ngẩn người, vẻ mặt thất vọng nhìn cửa lớn.
Nhìn Chu Ngao, Thượng Quan Sở Hòa Nhạc Nhạc cười nắc nẻ. Đây là quái thai từ nơi nào đến, cho dù chưa gặp qua biến người ta thành ngu ngốc, có gì cao hứng lớn như vậy, đem nhân gia Đông Minh Hiên dọa thành cái dạng gì nhi?
Sau lần này, Đông Minh Hiên rốt cuộc không xuất hiện ở nhà họ Diệp nữa, cho dù rất nhiều năm sau, Diệp Thanh Linh có lòng mời anh ta về làm khách, anh ta cũng đều là tìm lý do chối từ.
Đến khi thương tích của Mễ Lam Nhi gần như hoàn toàn khỏi hẳn, mọi người đều khẩn cấp muốn Chu Ngao đi trị liệu Mễ Lam Nhi, hy vọng cô có thể tỉnh lại.
Hôm nay tất cả mọi người đều đến bệnh viện, anh em họ Dịch cùng Kim Thành Vũ cũng đến. Tô Phi cùng Ngô Vân cũng đặc biệt khẩn trương, sợ lúc đó xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Khương Thừa đi theo phía sau Chu Ngao, là vì có thể học tập nội dung quan trọng trong châm cứu từ Chu Ngao.
Chu Ngao chữa cho Mễ Lam Nhi không cho những người khác xem, trừ Khương Thừa, trong phòng bệnh vốn không có người khác. Bởi vậy mọi người chỉ có thề ở ngoài cửa mà chờ.
Nghe nói có khả năng hôm nay Mễ Lam Nhi sẽ tỉnh lại, Trương Đình Đình cũng không có đến công ty. Cách vài phút lại hỏi Diệp Thanh Linh: "Thanh Linh, cô nói bác sĩ Chu có thể giúp Mễ Lam Nhi tỉnh lại sao?" Người ta bác sĩ cũng chưa làm, hắn chỉ dùng mấy kim châm có thể chữa trị cho Mễ Lam Nhi, đi