Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/549 lượt.
ông thể để quá mệt." Nói xong thì đem toàn bộ tài liệu trong tay cô đưa cho Thượng Quan Sở, nói: "Việc này, về sau đều về anh quản lý."
Thượng Quan Sở thản nhiên liếc Nhạc Nhạc một cái, nói: "Cậu không có việc gì làm?"
"Có chứ, Má Trương vừa nói việc phụ nữ có thai cần chú ý đều nhớ kỹ, về sau việc này giao cho tôi đi!" Nhạc Nhạc cười nói.
Thượng Quan Sở cầm tài liệu trong tay đưa cho Nhạc Nhạc, nói: "Về sau chuyện của Diệp thị cậu hãy xử lý, như vậy là giúp Thanh Linh cũng như giúp Trương Đình Đình, ẻo lả cậu sẽ không không vui chứ!" Vợ anh vì sao phải để ẻo lả này chăm sóc, muốn chăm sóc cũng phải là anh – chồng cô chăm sóc mới đúng.
Nhạc Nhạc nhếch miệng, nhìn nhìn Diệp Thanh Linh, ỏng ẻo nói: "Được rồi!"
Thượng Quan Sở vừa lòng nở nụ cười, nói: "Như vậy mới là chị em tốt, làm việc đi."
Nhạc Nhạc lườm Thượng Quan Sở một cái, không vui nói: "Không cần anh nhắc." Tình cảm anh ta đối với Thanh Linh không giống bọn họ tưởng.
Thượng Quan Sở chỉ cười không nói. Diệp Thanh Linh nhìn hai người, thở dài một hơi, nói: "Tôi có thể làm cái gì?" Cái này không cần làm, cái kia không cần làm, vậy cô có thể làm cái gì đây?
Nhạc Nhạc cười nói: "Nghe nhạc, ngủ nghỉ, đọc sách."
Diệp Thanh Linh là người thích yên tĩnh, như vậy hàng ngày cô đều nghe nhạc. Nghe xong trong chốc lát, nói: "Vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra chứ?" Cô vẫn lo lắng, bọn họ chỉ chẩn đoán thông qua việc bắt mạch như vậy liền xác định cô mang thai, cô không quá tin tưởng, cho dù nói như thế nào thì có một tờ giấy chứng minh vẫn có sức thuyết phục hơn.
"Được." Thượng Quan Sở biết trong lòng Diệp Thanh Linh đang suy nghĩ cái gì, dù sau cô cũng không thể ở nhà cả ngày không ra khỏi cửa.
Cả đoàn người đến bệnh viện tư nhân của nhà Thượng Quan, trải qua các xét nghiệm kết quả cuối cùng giống như Thượng Quan Sở đã nói, Diệp Thanh Linh nhìn tờ giấy chứng thật mang thai. Nhìn Thượng Quan Sở nói: "Anh biết y thuật?"
"Cũng không nhiều lắm." Thượng Quan Sở cười nói.
Anh nói không nhiều lắm, chính là đã biết rất nhiều, Diệp Thanh Linh cười cười nói: "Xem ra về sau không cần đến bệnh viện."
"Thanh Linh muốn anh đỡ đẻ?" Thượng Quan Sở cười nói.
"Nếu như anh yên tâm để con trai anh sinh ra ở nhà cũng không có có việc gì." Cô nói là không đến bệnh viện đến kiểm tra, không phải không đến bệnh viện sinh con, muốn cô ở trước mặt một người đàn ông to lớn sinh con, cô không làm được.
"Lo lắng." Thượng Quan Sở cười cười nói, chuyện liều mạng này, anh vẫn không nên đùa sẽ tốt hơn.
Đối với việc Diệp Thanh Linh mang thai, mọi người đều rất xem trọng, Thượng Quan Sở theo sát cô nữa bước không rời.
Buổi tối, Diệp Thanh Linh lên giường ngủ, Thượng Quan Sở cũng không an phận. Động tay động chân với cô.
"Anh làm cái gì?" Diệp Thanh Linh nháy mắt nhìn hắn.
"Vận động." Thượng Quan Sở cười nói.
"Bác sĩ nói thời kỳ đầu mang thai phải chú ý." Diệp Thanh Linh thản nhiên nói.
Thượng Quan Sở nhanh chóng cởi bỏ quần áo, tay di động trên thân thể của cô, nói: "Thằng nhỏ này chưa sinh ra đã nghĩ chiếm lấy em, anh thấy đừng sinh ra thì hơn."
Diệp Thanh Linh thản nhiên trả lời: "Em chỉ có thể để ‘nó’ ở trong bụng em chín tháng." Cô sẽ không nghĩ đến anh sẽ nói ra những lời như vậy, đây là con của anh được không, vì chút dục vọng nhỏ này, lại nói đứa nhỏ đừng sinh ra?
Không nghĩ tới cô lại trả lời anh như vậy, anh cũng chỉ là nói nói mà thôi, hì hì cười nói: "Vợ yêu à, chúng ta không thể vì đứa nhỏ mà mất lạc thú vợ chồng, đúng không?"
"Phải nghe lời khuyên của bác sĩ." Diệp Thanh Linh tình ý sâu xa nói.
Thượng Quan Sở đè lên thân cô, tay chân cùng sử dụng cởi quần áo của cô, nói: " Con trai Thượng Quan Sở anh là ai? Sẽ không không chịu nổi chút sóng gió nhỏ ấy." Nói xong ngay lập tức dùng miệng ngăn chặn của cô môi.
Đừng tham hoan
Tuy Thượng Quan Sở nói là sẽ nhẹ nhàng, nhưng cũng bởi vì bộ dạng này vô cùng hưng phấn, vì thế đã ép buộc Diệp Thanh Linh cả đêm. Cuối cùng dừng lại, là vì Diệp Thanh Linh tức giận nên bị bắt phải dừng.
Đối với hành vi của Thượng Quan Sở, Diệp Thanh Linh vô cùng bất mãn, không thể ngủ được, cả người ngồi thẳng dậy nhìn anh, bắt đầu thuyết giáo.
"Anh muốn có đứa nhỏ hay là muốn có cuộc sống vợ chồng?" Diệp Thanh Linh vẻ mặt nghiêm túc, hôm nay nếu cô không nói rõ ràng, chỉ sợ là về sau cũng đừng ngủ được.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang nghiêm túc của cô, Thượng Quan Sở cười nói: "Cả hai được không?"
Đối với câu trả lời của anh mặc dù không quá vừa lòng, vẫn cười nói: "Ngủ đi!" Nhìn ra ngoài cửa sổ trời cũng sắp sáng, mắt cô có muốn cũng không mở ra được.
Nói chuyện xong, Thượng Quan Sở tuy nói vậy nhưng vẻ mặt rất bất mãn, lại phải ngoan ngoãn ôm cô rồi chìm vào giấc ngủ.
Hai tiếng sau, tiếng của A Phú bên ngoài vang lên, "Thiếu gia Sở, bà Dịch cùng bà Kim đến đây."
Thượng Quan Sở mở to mắt, vẻ mặt ủ rũ, nói: "Biết rồi." Cầm đồng hồ lên nhìn nhìn, bảy giờ, hai cụ già cũng tới sớm quá đấy!
Thấy