Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134481

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/481 lượt.

ố hết sức đỡ lấy Diệp Thanh Linh.
Thượng Quan Sở cấp tốc rút súng chạy vào phòng kiểm tra, ngay lúc tiếng súng vang lên, Nhạc Nhạc cùng Mễ Lam Nhi với Ngô Vân Tô Phi gần như trong nháy mắt chạy vào phòng kiểm tra. Mễ Lam Nhi nhìn khuôn mặt thống khổ của Diệp Thanh Linh toát ra mồ hôi hột, biết phụ nữ có thai ngã sấp nghiêm trong bao nhiêu, mà lúc này cố tình Diệp Thanh Linh lại không thể động đậy, thân thể Lãnh Thần đè lên thân thể cô. Lãnh Thần bị đạn bắn trúng ở sau lưng, viên đạn từ sau lưng hắn xuyên thủng ngực, cũng sau vài giây, liền bất tỉnh nhân sự.
Diệp Thanh Linh ngã trên mặt đất, đột nhiên cảm thấy dưới chân có cái gì chảy ra, cô biết Lãnh Thần vì cứu mình mà trúng đạn rồi, chịu đau, nhìn Mễ Lam Nhi bên cạnh cô nói: “Mau, mau cứu anh ấy.”
Thượng Quan Sở nhìn mồ hôi hột trên trán Diệp Thanh Linh, rất sốt ruột cầu cứu bác sĩ, “Bác sĩ, vợ của tôi rất đau, phải làm sao bây giờ? Có cách nào để khiến cô ấy đừng đau đớn như vậy không?” Nhìn bộ dáng nhịn đau của cô, lòng anh thót lại, trong đầu anh tất cả đều là cảnh tượng trước kia anh nài cô sinh đứa bé, nếu anh biết sinh con sẽ khiến cô đau đớn như vậy, anh tuyệt đối không để cô sinh con.
Bác sĩ nghe xong, phiền chán nhìn Thượng Quan Sở, nói: “Phụ nữ sinh con đều như vậy.” Cũng không phải anh ta sinh con, anh ta khẩn trương cái gì? Nhìn bộ dáng người ta sinh con cũng chưa khẩn trương, đau đớn như anh ta.
Đều như vậy? Ai nói? Hắn rất muốn mang bác sĩ ra ngoài chém, vợ hắn đau muốn chết như vậy, còn nói là bình thường.
Diệp Thanh Linh nhìn sắc mặt như đèn nháy của Thượng Quan Sở, chịu đau, thản nhiên nói: “Em đánh ngất anh rồi! Sẽ không đau nữa.” Nhìn anh khẩn trương như vậy, cô rất muốn đánh ngất anh ta, như vậy cô ngược lại sẽ bình tĩnh nhiều hơn
“A…” Thượng Quan Sở sợ hãi than một tiếng, lập tức kịp phản ứng lại Diệp Thanh Linh định đánh anh, nhất thời không biết nên nói cái gì cho tốt.
Qua một lúc lâu, bác sĩ bắt đầu đỡ đẻ cho Diệp Thanh Linh, Thượng Quan Sở không nói gì nữa, chỉ yên lặng nắm tay cô, cung cấp năng lượng cho cô, ủng hộ cô, làm bạn với cô.
Nửa giờ sau, thanh âm ồn ào của đứa nhỏ vang vọng toàn bộ phòng sinh, cuối cùng Thượng Quan Sở cũng nhẹ nhàng thở ra.
Y ta ôm đứa nhỏ đã được tắm rửa tốt giao cho Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh xem, tuy Diệp Thanh Linh nói không ra hơi, cũng rất muốn nhìn bộ dáng của con mình, thều thào nói: “Ôm đến cho em xem.”
Y tá nghe xong vốn mông giao đứa bé vào tay Thượng Quan Sở, nào biết Thượng Quan Sở một bộ dáng thiếu hứng thú quét mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nhiều nếp nhăn của đứa bé, vẻ mặt ghét bỏ nói: “Xấu như vậy, có gì dễ nhìn đâu.”
Diệp Thanh Linh cực kỳ không biết nói gì, chỉ không rõ con trai mới sinh đã đắc tội gì với đại thiếu gia Sở anh. Lẳng lặng nhìn anh không nói.
Thượng Quan Sở thấy Diệp Thanh Linh không nói lời nào, còn nghĩ rằng cô tức giận, vội vàng cười nhận đứa bé từ trong tay y tá, giống như ôm cái bọc mang đứa bé đến trước mắt Diệp Thanh Linh, nói: “Thanh Linh đừng nóng giận.”
Diệp Thanh Linh nhìn bộ dáng Thượng Quan Sở lấy lòng mình, lại nhìn con trai, không có sức cười, nói: “Em đã nói con trai chúng ta sẽ không xấu ma! Luôn nói bậy.”
Thượng Quan Sở thấy cô không tức giận, cười nói: “Vốn cũng rất xấu mà! Căn bản không tuấn tú bằng chồng em!”
Nghe anh nói như vậy, Diệp Thanh Linh xem như hiểu rõ lòng dạ hẹp hòi của Thượng Quan Sở, mắt mặt hạnh phúc cười nhìn mặt Thượng Quan Sở, người đàn ông này a! Thật sự quá đáng yêu, lại còn ăn dấm chua với con trai, vẻ mặt ghét bỏ kia của hắn, sợ là đang trách con trai khiến cô mệt đi!
Diệp Thanh Linh thỏa mãn cười, một lát sau cảm thấy mệt chết liền nhắm mắt lại ngủ say.
Sinh xong, Thượng Quan Sở liền không rời khỏi Diệp Thanh Linh, đến con trai mới sinh cũng không thèm liếc mặt thêm một cái, để cho y tá bế đến phòng sơ sinh.
Nhạc Nhạc cùng Mễ Lam Nhi giống nhau trước xem tình trạng của Diệp Thanh Linh, tiếp theo hỏi tình trạng của đứa bé, mà Tô Phi cùng Tiện Nguyên lại đợi ở ngoài phòng phẫu thuật Lãnh Thần.
Lúc Diệp Thanh Linh ngủ,Thượng Quan Sở không rời đi nửa bước chăm sóc cô, thấy Nhạc Nhạc tiến vào, liền nói: “Lãnh Thần sao rồi?” Nếu không phải anh ta nhận một viên đạn thay cho Diệp Thanh Linh, bây giờ người nằm trong phòng phẫu thuật chính là Thanh Linh, nếu như Thanh Linh trúng đạn, sự việc không biết có bao nhiêu gay go.
“Còn ở trong phòng phẫu thuật, còn chưa thoát khỏi nguy hiểm.” Nhạc Nhạc nhẹ giọng trả lời, sợ đánh thức Diệp Thanh Linh đang ngủ.
"Chu Ngao đâu?" Thượng Quan Sở thản nhiên hỏi.
“Nghe nói đến thành phố S.” Nhạc Nhạc nhíu mày trả lời, tiếp theo thở dài nói: “Nếu như không thể vượt qua giai đoạn nguy hiểm, cho dù là Chu Ngao cũng không có cách nào cứu chữa.”
“Hy vọng anh ta không có việc gì.” Thượng Quan Sở nhìn mặt Diệp Thanh Linh, lẩm bẩm nói.
Đúng lúc này, Diệp Thanh Linh tỉnh lại, mở to mắt, câu nói đâu tiên là: “Lãnh Thần sao rồi?” Vừa rồi trong mộng cô còn nhìn thấy anh ta, vẫn vẻ mặt tươi cười, ở trong thung lũng tưới nước cho vườn