Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134477
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/477 lượt.
rau bọn họ cùng nhau trồng.
Thượng Quan Sở nhẹ giọng trả lời: “Thanh Linh đừng lo lắng, anh ta sẽ không sao.”
Diệp Thanh Linh biết Thượng Quan Sở úp mở không đáp liền chứng tỏ Lãnh Thần bị thương rất nghiêm trọng, hạ mi mắt xuống nghĩ nói: “Chu Ngao đâu? Chúng ta có thể tìm Chu Ngao giúp đỡ.” Lãnh Thần vì cứu cô mà bị thương, nếu như thật sự cứ tiếp tục như vậy, cô sẽ rất khổ sở.
Thượng Quan Sở tiện tay rót cho Thanh Linh ly nước, dùng thìa đút cho cô, nói : “Chu Ngao đến thành phố S.”
“Đến thành phố S làm cái gì?” Diệp Thanh Linh tò mò hỏi, không có nghe nói Chu Ngao có công việc ở thành phố S, cũng không nghe nói hắn có bạn bè ở đó.
Nhạc Nhạc nhìn Thượng Quan Sở săn sóc đút nước uống cho Diệp Thanh Linh, nói: “Còn nhớ Chu Du giống như con vẹt bên cạnh yêu nguyệt không?”
Diệp Thanh Linh lập tức hiểu rõ, thở dài: “Chu Ngao, Chu Du, ngao du(rong chơi)? Bọn họ không phải là anh em chứ!” Điểm đó cô thật sự vẫn chưa nghĩ đến, bây giờ nghe Nhạc Nhạc nói như vậy, khả năng này quả thật rất lớn.
“Ừ, bọn họ là anh em cùng cha khác mẹ.” Thượng Quan Sở thấy Diệp Thanh Linh uống cũng được rồi, thuận tay đăt ly lên trên ngăn tủ bên cạnh.
Lúc Diệp Thanh Linh nói không có hứng thú với thân thế Chu Ngao, bây giờ cả đầu cô đều là hình ảnh Lãnh Thân chắn đạn thay cô. Cô trầm tư một lúc lâu, nói: “Mang Chu Ngao đến đây đi!”
“Tính tình Chu Ngao em cũng biết, anh ta là một quái nhân, nếu là chuyện anh ta không muốn, không người nào có thể mời được anh ta.” Nhạc Nhạc căm giận nói xong, anh ngược lại tự mình gọi điện thoại cho chu Ngao, nhưng tên kia cái gì cũng không nói, liền nói anh ta có việc rồi tắt điện thoại.
“Đưa di động cho em.” Diệp Thanh Linh vươn tay nói.
Thượng Quan Sở biết cô muốn làm gì, lấy di động ra, nói: “Vẫn là anh tự mình gọi đi!”
Diệp Thanh Linh gật đầu, tin tưởng không có chuyện Thượng Quan Sở không thể làm được.
Thượng Quan Sở tìm ra số di động của Chu Ngao, điện thoại rất nhanh được kết nối, nói: “Tìm được Thanh Linh rồi, ở bệnh viện thành phố B, có chuyện rất nguy cấp cần đến anh.”
Đầu kia điện thoai Chu Ngao còn chưa kịp phản ứng lại đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn nghe được rõ ràng Thanh Linh ở bệnh viện thành phố B. Không chút suy nghĩ, tắt điện thoại liền đi thắng đến sân bay.
Nhạc Nhạc nghe xong lời nói của Thượng Quan Sở, sửng sốt vài giây, vẻ mặt khinh thường nói: “Còn tưởng rằng anh có biện pháp hay ho gì, thì ra là lợi dụng danh nghĩa Thanh Linh lừa anh ta đến!”
Ngược lại Diệp Thanh Linh rất đồng ý với cách làm của Thượng Quan Sở, nói: “Chỉ cần có thể mời Chu Ngao đến, mặc kệ là cách gì, đều là cách tốt.” Cứ nghĩ đến lần nước Mễ Lam Nhi vì cứu cô mà trúng đạn nằm ở trên giường, cô sẽ rất khó chiu. Bây giờ Lãnh Thần lại vì cô mà chắn đạn, ân tình đối với bọn họ, cô tuyệt đối cả đời không bao giờ quên.
Ý nghĩ không an phận
Diệp Thanh Linh ngược lại rất đồng ý với phương pháp của Thượng Quan Sở, nói: “Chỉ cần có thể mời Chu Ngao đến, cho dù là cách gì, đều là cách tốt.” Cứ nghĩ đến lần trước Mễ Lam Nhi vì cứu cô mà trúng đạn nằm trên giường, cô sẽ rất khó chịu. Bây giờ Lãnh Thần lại lãnh đạn thay cô, ân tình với bọn họ, cô tuyệt đối cả đời không quên.
Đêm đó Chu Ngao liền chạy đến thành phố B, đi vào bệnh viện, thấy Diệp Thanh Linh nằm ở trên giường, biết cô đã sinh nở thuận lợi, vẻ mặt tươi cười. Sau khi biết nguyên nhân Diệp Thanh Linh mời anh đến thành phố B, sắc mặt Chu Ngao lập tức trắng bệch, lạnh mặt nghiêm túc nói: “Không cứu.”
Nhạc Nhạc nghe xong trêu ghẹo nói: “Tôi thấy là anh không có biện pháp cứu thì đúng hơn!” Bây giờ Lãnh Thần vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm, cho dù Chu Ngao có bản lĩnh, cũng không thể cướp người trong tay Diêm Vương a!”
Chu Ngao cực kỳ không vui vì Nhạc Nhạc hoài nghi y thuật của hắn, lạnh lùng hừ một tiếng nói: “Không phải là trúng đạn sao? Chỉ cần lúc đó không chết, vốn không có gì mà Chu Ngao tôi không thể cứu.” Hắn không có khoa trương, y thuật của hắn không biết cao hơn Khương Thừa bao nhiêu. Khương Thừa đã có tiếng tăm lừng lẫy trong giới y thuật, hẳn chẳng qua không thích hư danh này mà thôi.
Nghe xong lời Chu Ngao nói, Diệp Thanh Linh vẻ mặt tươi cười, nói: “Lần này đừng nói 3 yêu câu, 10 cái cũng được.”
“Không phải anh cũng ở nhà họ Diệp.” Diệp Thanh Linh nhìn Nhạc Nhạc nói.
“Thanh Linh, em biết, anh tuyệt đối chỉ có tình cảm anh em với em.” Nhạc Nhạc cười giải thích.
“Em biết.” Đối với Nhạc Nhạc, so với ai Diệp Thanh Linh đều rõ ràng tâm tư của anh ta hơn.
“Biết em còn nói?” Nhạc Nhạc trắng mắt liếc Diệp Thanh Linh một cái, còn một bộ dáng bị dọa sợ vỗ vỗ ngực.
“Tâm tư người khác, sao em biết.” Nhạc Nhạc phản bác, còn không quên nói với Thượng Quan Sở bên cạnh: “Yêu nghiệt, anh vẫn nên chú ý chút, đừng để vợ anh bị đoạt đi mà không biết.” Thật ra Nhạc Nhạc cũng không biết tâm tư Chu Ngao như thế nào, nhưng anh vẫn muốn nói như vậy, để Thượng Quan Sở càng để tâm đến Thanh Linh nhiều hơn.
Diệp Thanh Linh không muốn đấu võ mồn