Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134456
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/456 lượt.
đến trước mặt má Thương, nói: “Ai! Bộ dáng tiểu Thượng Quan thật là mũm mỉm, khó trách Thượng Quan cậu không vội trở về.”
“Cậu thật sự không lo lắng?” Thượng Quan Sở cười nham hiểm nói.
Kim Thành Vũ thuận tay sở vào mặt cậu bé trong lòng má Trương, nói: “Lo lắng chứ! Đó là bà nội tôi, ai nói tôi không lo lắng, nhưng lo lắng cũng không phải nên chờ cậu trở về giải quyết sao?” Kim Thành Vũ bộ dáng không nhanh không chậm, hình như Thượng Quan Sở trở lại, bà nội mình nhất định sẽ bình yên không có việc gì.
Má Trương chụp lấy tay Kim Thành Vũ, nói: “Đừng phá rối, mặt nó rất mềm? Nhìn đì nhéo đến đỏ rồi nè.”
Kim Thành Vũ thu tay, vẻ mặt ung dung bình thản, nói: “Thượng Quan, chuyện này tôi mặc kệ, dù sao cậu phải giải quyết chuyện này, hơn nữa phải mang bà tôi an toàn trở về là được.”
“Được.” Thượng Quan Sở nhẹ nhàng đáp, chuyện này vì anh mà ra, đương nhiên anh sẽ phụ trách.
Uy hiếp
Tô Phi sốt ruột cho đến trưa, thì Kim Thành Vũ lại nhàn nhã cho đến tra. Mà Diệp Thanh Linh còn ở trong tháng, trời lại lạnh, cô chỉ có thể đi lại trong nhà, mỗi ngày má Trương đều làm cơm chuyên bồi bổ cô trong tháng cữ. Thượng Quan Sở lo lắng, còn đặc biệt mời chuyên gia dinh dưỡng về nhà lo liệu bữa ăn cho Diệp Thanh Linh.
Thượng Quan Sở vừa về nhà liền vây quanh Diệp Thanh Linh, không quan tâm đến đứa bé, chỉ cần vừa nghe đứa bé khóc sẽ cau mày nói: “Má Trương, ôm thằng nhóc ra ngoài.”
“Anh có phải cha nó không vậy, cả ngày chỉ biết con dâu, không thương con chút nào.” Má Trương lải nhải vừa nhẹ đảo ra sau ôm đứa bé xuống lầu.
Thượng Quan Sở cười hắc hắc, nói :”Thằng nhóc này chỉ biết khóc, sao Thanh Linh nghĩ ngơi được?”
Má Trương biết Thượng Quan Sở đau lòng cho Thanh Linh, cũng cảm động, bản thân ôm đứa bé ra khỏi phòng, đi được 2 bước nói, “Thanh Linh, có phải đứa bé đói bụng hay không?”
Diệp Thanh Linh dở khóc dở cười nhìn chồng mình, nói: “Anh có tình yêu mẹ con hả?” Xem cô là cái gì, cho bú sữa là chuyện mẹ làm cho con, sao anh cũng có thể ăn chứ?
“Mẹ gọi là nương, vợ gọi là tân nương. Nói vậy tình người đàn ông đều có tình yêu mẹ con.” Thượng Quan Sở cười nói. Vẻ mặt còn nghiêm túc, Diệp Thanh Linh không biết phản bác như thế nào.
Thượng Quan Sở vừa nói vừa sửa sang lại quần áo cho Diệp Thanh Linh, lúc này má Trương bưng cơm vào, nhìn Thượng Quan Diệp bị đặt sang một bên không có ai để ý, lại nhìn động tác của Thựng Quan Sở lúc này, má Trương lập tức hiểu lầm, kêu lên: “Thượng Quan Sở, con làm gì vậy? Không biết trong tháng cữ không thể cùng phòng sao?”
“Con biết mà!” Thượng Quan Sở vẻ mặt không hiểu, không biết sao má TRương lại nói như vậy.
“Biết cái rắm, con biết cùng với Thanh Linh làm… làm…” Má Trương không biết phải nói như thế nào.
Diệp Thanh Linh biết má Trương hiểu lầm, cười nói: “Ai nsoi trên giường chỉ có thể làm chuyện đó chứ, má Trương suy nghĩ của má cũng quá không trong sáng đó!”
“Con bé này cứ hay nói bậy.” Má Trương vẻ mặt xấu hổ, Thanh Linh cũng nói như vậy, xem ra bà thật sự hiểu lầm. Chẳng qua chuyện này bà phải đề phòng mới được, Thượng Quan Sở này mà không để ý, lỡ ngày nào đó nó ăn Thanh Linh thì sao, đến lúc đó thì phiền toái.
Má TRương nghĩ, liền nhìn Thượng Quan Sở nói: “Sau này, má lên phòng chăm sóc Thanh Linh, con sang phòng khác ở vài ngày.”
“Vì sao?” Thượng Quan Sở vẻ mặt lạnh lùng nhìn má Trương.
“Không vì sao cả, cứ quyết định như vậy đi. Đến khi Thanh Linh hết ở cữ con hẵng về phòng.” Má TRương chưa bao giờ dám ra lệnh với Thượng Quan Sở, nhưng lần này thái độ của bà tương đối kiên quyết.
Thượng Quan Sở nhìn Má Trương vài giây, bất đắc dĩ nói: "Được rồi!"
Đúng lúc này, điện thoại của Thượng Quan Sở rung lên, Thượng Quan Sở tiếp điện thoại, nói: “Đã tìm được chỗ của Dịch Thiếu Kiệt và bà Kim, anh đến đó một chút.” Tiếp theo là nói với má Trương: “Má Trương, Thanh Linh giao cho má chăm sóc.”
“Được, con đi đi!” Má Trương liên tục đáp ứng.”
“Diệp Thanh Linh cười với Thượng Quan Sở nói: “Đi đi! Mang 2 bà cụ bình an trở về.”
"Ừ!" Thượng Quan Sở đáp ra cửa.
Lúc Thượng Quan Sở đến chỗ Dịch Thiếu Kiệt nhốt bà Kim, Xuân Hạ Thu Đông cùng Bách Sự Thông 7 người đã trói Dịch Thiếu Kiệt cùng Dịch Hiểu Huyên lại, bà Kim lông tóc không thương ngồi ở ngồi nhà nông thôn 1 tầng kia nhìn Dịch Thiếu Kiệt cùng Dịch Hiểu Huyên thở dài.
“Bà biết các con lo lắng cho an nguy của bà nội, nhưng các con cũng không nên làm như vậy, các con là đnag dung túng cho bọn cướp đấy!” Bà Kim không biết người bắt bà Dịch là Dịch Mĩ Liên, nhưng bà biết rõ chuyện này không thể giải quyết như vậy.
“Bà Kim, chúng con biết là như vậy không đúng, nhưng con lo bà nội sẽ bị bọn họ giết.” Dịch Thiếu Kiệt rất áy náy nói.
“Bà nội của cậu sẽ không bị giết, người bắt bà ấy chính là Dịch Mĩ Liên Đường Lị.” Giọng nói của Thượng Quan Sở đột nhiên vang lên, người trong nha đều nhìn về phía cửa.
“Cái gì? Đường Lị thật sự là bác?” Dịch Thiếu Kiệt không thể tin được nhìn Thượng Q