Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134455

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/455 lượt.

uan Sở, lúc trước Tô Phi nói người bắt cóc bà nội anh là Đường Lị, nhưng anh vẫn không nghĩ đến Đường Lị thật sự là bác Dịch Mĩ Liên.
“Đúng vậy.” Nhạc Nhạc đi theo sau Thượng Quan Sở vào cửa, nhìn Dịch Thiếu Kiệt nói: “Không tin, cậu có thể hỏi em gái cậu.”
Thượng Quan Sở đưa mắt bảo Xuân Hạ Thu Đông cởi trói cho Dịch Thiếu Kiệt.
Dịch Thiếu Kiệt nhìn Dịch Hiểu Huyên, đột nhiên hiểu rõ cái gì, thất vọng nhìn Dịch Hiểu Huyên, “Em, em… là em thông đồng với bác Liên bắt cóc bà nội? Mục đích của các người là tài sản nhà Thượng Quan.”
“Anh hai, không có đâu, bọn họ nói bậy đó. Em không biết gì hết.” Dịch Hiểu Huyên hoang mang rối loạn giải thích, sau khi giải thích hung hăng trừng mắt bọn người Thượng Quan Sở cùng Nhạc Nhạc.
“Cô không biết gì? Buồn cười.” Nhạc Nhạc khinh thường hừ lạnh một tiếng, nói: “Chủ ý bắt cóc bà Kim là Dịch Hiểu Huyên cô đề ra đúng chứ!”
Nghe Nhạc Nhạc nhắc mới tỉnh, Dịch Thiếu Kiệt cực kỳ thất vọng về Dịch Hiểu Huyên. Ngơ ngác nhìn Dịch Hiểu Huyên lúc lâu, nói: “Hiểu Huyên, THượng Quan Sở đối tốt với nhà chúng ta như vậy, sao em lại có thể làm chuyện này chứ? Còn bà nội nữa, sao em có thể thông đồng với người khác bắt cóc bà nội chứ? Đó là bà nội hiểu rõ em nhất yêu em nhất đó!”
Dịch Hiểu Huyên biết có tiếp tục nói dối cũng vô dụng, đột nhiên cười mỉa, “Hừ! Yêu tôi, thương tôi. Các người luôn miệng nói yêu tôi, nói thương tôi. Tôi yêu anh Sở, anh cùng bà nội không có ủng hộ tôi, chỉ muốn tôi đừng quấn lấy anh Sở nữa. Các người yêu tôi, thương tôi như vậy sao?”
“Thượng Quan vẫn xem em như em gái, anh và bà nội đều biết. Là em cố chấp mê muội không chịu tỉnh ngộ.” Chỉ vì vậy mà bắt cóc bà nội. Lúc này Dịch Thiếu Kiệt rất đau lòng.
“các người không thương tôi. Chỉ có bác đối tốt với tôi nhất, bà ủng hộ tôi giành lấy hạnh phúc của tôi.” Dịch Hiểu Huyên một chút tỉnh ngộ cũng không có, như ma như dại trừng mắt Dịch Thiếu Kiệt, trừng mắt Thượng Quan Sở, lúc này cô rất hận, hận những người muốn ngăn cản hạnh phúc của cô.
Nghe Dịch Hiểu Huyên nói, Thượng Quan Sở nhíu mày, nói: “Được, cô đã cho rằng bác cô yêu thương cô nhất, vậy chúng ta thử kiểm tra xem sao?” Thượng Quan Sở nói xong, trên mặt lộ ra nụ cười xinh đẹp, tươi cười kia khiến cho mọi người không rét mà run.
“Anh muốn làm gì?” Dịch Hiểu Huyên nhìn tươi cười của Thượng Quan Sở, hoảng hốt. Thân thể không khỏi báo động.
Nhạc Nhạc đồng ý với Thượng Quan Sở cười nói: “Chúng tôi làm cái gì cô không biết sao? Không phải cô nói bác yêu thương cô nhất sau? Chúng tôi muốn dùng cô đổi lấy tài sản cùng bà nội bị lấy đi, cô nói xem bác cô thương yêu cô nhất sẽ giải quyết thế nào?”
Dịch Hiểu Huyên ngơ ngác nhìn Nhạc Nhạc cùng Thượng Quan Sở, đột nhiên sợ hãi, “Không, không, các người không thể làm như vậy.” Bác sẽ không cứu cô, trong lòng cô vẫn có thanh âm nói với cô như vậy, cô rất rõ mình chỉ là một quân cờ của bác mình thôi.
Thượng Quan Sở nhìn ra kích động của Dịch Hiểu Huyên, nhìn thấy trong lòng cô sợ hãi, nhưng anh sẽ không đồng tình với cô, thản nhiên nói với Tô Phi: “làm đi.”
“Vâng.” Tô Phi nhận lệnh rời đi.
Đúng lúc này, điện thoại Kim Thành Vũ vang lên, anh nhận điện thoại đưa cho Thượng Quan Sở, nói: “Đối phương muốn nói chuyện với cậu.”
Thượng Quan Sở cầm lấy điện thoại, không nói lời nào.
Bên kia điện thoại một giọng nữ vang lên, “Thượng Quan Sở, cậu muốn cứu bà cụ sao? Hãy dùng tài sản nhà Thượng Quan đến đổi đi!”
Thượng Quan Sở nghe xong nháy mắt trên mặt tràn đầy sát khí, giọng nói lạnh lùng: “Dịch Mĩ Liên, bà cụ cũng không phải mẹ tôi, bà muốn giết thì cứ giết đi! Muốn tài sản của nhà Thượng Quan, bà nằm mơ đi!”
“Ha ha… cậu rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Vậy thì cậu phải chết!” Dịch Mĩ Liên hoàn toàn nổi giận, ở trong điện thoại kêu lên.
“Phải chết? Bà không có bản lĩnh đó.” Nếu như nhiều năm qua người ở sau màn muốn giết Thượng Quan Sở anh là Dịch Mĩ Liên, vậy thì bà muốn giết anh không có cái bản lĩnh đó.
“Phải không? Ha ha! Cậu không biết bây giờ bốn phía xung quanh nhà nông đều đặt đầy bom đi!” Giọng nói của Dịch Mĩ Liên cực kỳ khủng bố, như Diêm La Vương đến lấy mạng.
Thượng Quan Sở nghe xong sắc mặt ngược lại cực kỳ bình tĩnh, cười nói: “Vài quả bom có thể lấy mạng Thượng Quan Sở tôi, này cũng quá đùa rồi!”
“Đừng mạnh miệng, tôi cho cậu thời gian suy nghĩ 10 phút, nếu không cho người chuyển tiền đến tài khoản tôi chỉ định, vậy cậu chờ chết đi!” Dịch Mĩ Liên lạnh lùng cười vài tiếng, nếu cậu dám bước ra khỏi phòng nửa bước, tôi sẽ cho nổ đống bom này.”
“Thật không? Bây giờ tôi muốn rời khỏi, bà cũng nên động thủ đi! Bằng không… Hậu quả bà sẽ biết.” Thượng Quan Sở nói xong cắt đứt điện thoại, xoay người muốn ra khỏi ngôi nhà nông 1 tầng này.
Nhạc Nhạc đi theo Thượng Quan Sở, tò mò hỏi: “Trong điện thoại đối phương nói gì vậy?”
Thượng Quan Sở thong thả đi về phía cửa, chậm rãi nói: “Đối phương bảo chúng ta đừng ra khỏi cửa, nếu không bà ta sẽ cho nổ bom ở 4 phía.”
“Hả!” Nhạc Nhạc sợ hãi kêu lên, giữ chặt Thượng Quan Sở đang định vượ