XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/705 lượt.

g tiếp tục tranh đấu vô ích nữa, buông vũ khí, còn có thể bảo toàn mạng sống của bà.”
“Hừ! Là bọn mày buông vũ khí thì đúng hơn, cho dù chết, hôm nay tôi cũng muốn Thượng Quan Sở chôn cùng.” Dịch Mĩ Liên lạnh giọng kêu.
“Bà đừng si tâm vọng tưởng nữa, đừng nói giết Thượng Quan Sở, người của bà, 10 phút nữa không ra, toàn bộ chết hết.” Nhạc Nhạc thờ ơ nói.
“Phải không?” Giọng nói của Dịch Mĩ Liên cực kỳ đáng sợ, “Bọn bây còn chưa biết đúng không, trong rừng cây này tao đã đặt bom hẹn giờ, chỉ cần tao nhấn nút điền khiển trên tay, các ngươi sẽ chết hết!”
Trong lòng Thượng Quan Sở thầm kêu không tốt, khó trách Dịch Mĩ Liên muốn đối chiến với bọn hắn, thì ra là muốn dụ bọn họ vào rừng, bởi vậy, bọn họ khó có thể trốn thoát. Thượng Quan Sở còn đang nghĩ biện pháp, chợt nghe Dịch Mĩ Liên điên cuồng cười ha hả.
"Thượng Quan Sở, mày đi chết đi!"
Dịch Mĩ Liên vừa nói xong, 4 phía liền nổ mạnh, chỉ có chỗ Nhạc Nhạc và Dịch Hiểu Huyên là không có chuyện gì.
Thượng Quan Sở cùng người của anh ở trong rừng, đều bị nổ văng, Thượng Quan Sở bị nổ bay đến chỗ đậu xe của Nhạc Nhạc. Cả người rơi mạnh xuống đất, tiếp theo một ngụm máu từ trong miệng anh phun ra.
Lúc này Nhạc Nhạc bất chấp an nguy của mình, nói với A Phú: “Che chắn cho tôi.” Liền nằm úp sấp dịch về phía Thượng Quan Sở.
Dịch Mĩ Liên cực kỳ đắc ý, tiếng cười như thanh âm ma quỷ vang vọng khắp rừng cây.
Nhạc Nhạc đến trước mặt Thượng Quan Sở, nôn nóng kéo Thượng Quan Sở về chỗ ẩn nấp. Lúc này đối phương tích cực nổ súng, Nhạc Nhạc đẩy Thượng Quan Sở ra, viên đạn liền đâm vào cánh tay Nhạc Nhạc.
Nhạc Nhạc thét lớn một tiếng, sau đó lăn người, cùng với Thượng Quan Sở cùng trốn vào giữa 2 xe.
Tô Phi và Ngô Vân đều bị thương, nhưng không quá nghiêm trọng. 7 người Xuân Hạ Thu Đông cùng Bách Sự Thông, cũng có người bị thương, nhưng 7 người vẫn giữ được trạng thái chiến đấu cao độ.
Còn một vài anh em trong bang Sở cũng bị thương rất nghiêm trọng, người không bị thương, bị nổ đỏ mắt, một đám trong lòng thề muốn giết chết hết đối phương. Kế tiếp lại là một trận bắn nhau.
Nửa giờ sau, bên cạnh Dịch Mĩ Liên chỉ còn lại 1 thủ hạ, lúc này một bóng người không xa đến gần Dịch Mĩ Liên.
Dịch Mĩ Liên thấy rõ người đến, hoảng sợ, cả giận nói: “Con đến đây làm gì, nơi này rất nguy hiểm, con lập tức đi ngay cho mẹ.”
“Mẹ, con sẽ không rời đi, muốn đi thì đi cùng đi.” Đường Tử ôm chặt cánh tay Dịch Mĩ Liên, muốn bỏ chạy theo hướng anh đến.
Đúng lúc này, mọi người nghe được tiếng xe cảnh sát vang lên, lúc này Nhạc Nhạc mới yên lòng, quan sát Thượng Quan Sở hôn mê.
“Cảnh sát đến đó mẹ, chúng ta đi mau.” Đường Tử vội vàng kêu lên.
“Không, hôm nay, không phải là hắn chết thì là mẹ chết, mẹ không đi.” Dịch Mĩ Liên lạnh lùng hất tay Đường Tử ra.
“Mẹ nếu không đi, chúng ta sẽ rơi vào đường cùng, chúng ta đi mau đi.” Đường Tử vẫn không từ bỏ, anh không thể để mẹ mạo hiểm, anh nhất định sẽ mang theo mẹ bình an rời đi.
Lúc này cảnh sát đã đến, hơn 100 cảnh sát rất nhanh bao vây khu rừng nhỏ này, hơn nữa nhân viên y tế còn mang người bị thương đến bệnh viện.
Dịch Mĩ Liên thấy không còn cách nào chạy trốn, hơn nữa cũng không giết được Thượng Quan Sở, trong lòng chỉ hy vọng Thượng Quan Sở bị nổ chết.
“Nơi này đã bị cảnh sát bao vây, mau buông vũ khí.” Cảnh sát cầm máy khếch đại thanh âm kêu lên.
Dịch Mĩ Liên nhìn Đường Tử bên cạnh, nói: “Con trai, con đồng ý làm con tin của mẹ sao?”
“Vâng!” Đường Tử không chút suy nghĩ gật đầu.
Lúc Đường Tử còn chưa đáp ứng, nòng súng của Dịch Mĩ Liên đã nhắm ngay đầu Đường Tử. Cũng lớn tiếng kêu lên: “Trên tay tao có con tin, bọn cớm kia, chúng mày có bản lĩnh thì nổ súng đi!”






Cảnh sát không biết con tin theo lời Dịch Mĩ Liên là ai, nhưng đối với mạng người bọn họ phải cẩn thận. Đành phải bước từng bước về phía phát ra âm thanh.
Lúc mọi người nhìn thấy là Đường Tử, Ngô Vân tức giận nói: “Dịch Mĩ Liên đến con mình mà bà cũng có thể bắt làm con tin? Bà có còn nhân tính hay không.”
Cảnh sát vừa nghe con tin trong tay kẻ bắt cóc là con trai ả, khinh thường cười nói: “Đã là con trai bà ta, xem ra chúng ta không cần quản sinh tử của hắn!”
Nói xong, một đám cảnh sát tiến về phía Dịch Mĩ Liên.
Dịch Mĩ Liên nóng vội, ánh mắt đỏ lên, kêu: “Chúng mày đừng đến đây, bằng không tao thật sự sẽ nổ súng bắn chết nó.”
Nhận được mệnh lệnh của đội trưởng, mấy chục cảnh sát được huấn luyện có tổ chức lùi về sau mấy thước, lúc này đội trưởng mới mở miệng nói: “Bà đừng kích động, buông con trai bà ra.”
“Không, tôi không thể buông súng, tôi không muốn ngồi tù.” Dịch Mĩ Liên kích động kêu lên, tay bắt đầu không ngừng run run.
Đội trưởng nhìn bộ dáng kích động của Dịch Hiểu Huyên, sợ tay bà run lên liền một phát bắn chết con trai, lời nói thành khẩn: “Dịch Mĩ Liên, buông súng đi! Bà xem người chết nhiều như vậy, bọn họ cũng có cha mẹ, sao bà có thể vị thù oán của riêng mình mà lấy đi sinh mạng của nhiều người như vậy.”
D