XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134540

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/540 lượt.


Diệp Thanh Linh cảm thấy không thể tin được, nói: "Anh cũng biết Tiểu Bồ Đào sao?"
Thượng Quan Sở cũng ngạc nhiên, Tiểu Bồ Đào? Đối với anh mà nói là quá xa xôi.
Đó chính là nhủ danh trước đây của anh, cô làm sao biết, "Thanh Linh, trước dây
chúng ta từng gặp qua nhau sao?" Này thật không thể tin được.
"Anh là Tiểu Bồ Đào ?" Diệp Thanh Linh mở to mắt nhìn Thượng Quan Sở,
làm sao anh cùng Tiểu Bồ Đào mũm mĩm hồng hào kia là một người được.
Anh nhớ trước kia có một cô bé thường gọi anh như vậy, chính là cô bé tên Linh
Linh, làm sao hắn cũng không thể tin được cô bé kia chính là bà xã yêu quý Diệp
Thanh Linh của mình. Khó trách mỗi lần anh nhìn thấy cô cũng thấy không ghét bỏ, còn muốn gần gũi cô hơn. Thì ra hết thảy đều là nhân duyên ông trời an bày.
"Em là Linh Linh, nhưng sao em lại có thể nhớ rõ chuyện hồi nhỏ như thế?"
Thượng Quan Sở tò mò hỏi.
"Khi đó em chỉ hai ba tuổi, nhớ cũng không nhiều, chỉ nhớ rõ mẹ cùng em ghé Bồ Đào viên, hơn nữa còn có Tiểu Bồ Đào ca ca." còn về hình dáng ra sao, thật ra cô cũng rất mơ hồ. Sau khi ghé Bồ Đào viên, không lâu sau mẹ của cô cũng qua đời, có thể đó là nguyên nhân vì sao.
Lúc này điện thoại của Thượng Quan Sở vang lên, đánh gãy đi hồi ức mà bọn họ đang nhớ lại.
Điện thoại là của Ngô Vân , "Sở thiếu, mọi việc được sắp xếp xong xuôi."
"Tốt." Thượng Quan Sở tắt điện thoại, nhìn khuôn mặt xinh đẹp, nhỏ nhắn của
Diệp Thanh Linh cười đến thật là tà ác.
Diệp Thanh Linh nháy mắt, nghe thấy được mùi vị âm mưu.
Chỉ chốc lát xe đã dừng ở Bồ Đào viên, thấy hai bà cụ đi từ trong nhà ra, vẻ mặt hiền lành .
"Tiểu Bồ Đào đến đây nào." Hai bà cụ tóc đều đã bạc, nhìn Thượng Quan Sở híp mắt cười.
Thượng Quan Sở nghe hai bà cụ còn gọi nhủ danh trước đây của hắn, không khỏi đầu đầy vạch đen, trả lời cũng không được, không trả lời cũng không xong.
Diệp Thanh Linh nghe được nhủ danh của Thượng Quan Sở, không khỏi cười ra tiếng, bước đến nói với hai bà cụ: "Hai bà còn nhớ cháu không?"
Hai vị lão thái thái nhìn mặt Diệp Thanh Linh, lộ vẻ vui mừng kinh ngạc, "Cháu là, cháu là Linh Linh." Con bé này giống mẹ như đúc, làm sao các bà lại không nhận ra được.






"Vâng, cháu là Linh Linh." Đối mặt với hai bà cụ đã tám mươi tuổi, Diệp Thanh Linh không còn lộ vẻ lạnh lùng như trước kia, mà là luôn tươi cười.
Thượng Quan Sở không khỏi bị tươi cười kia mê hoặc, ngơ ngác nhìn hồi lâu mới lấy lại được thần trí, nói: "Hai bà còn có thể nhận ra Thanh Linh sao?"
Việc này quả thật không thể tin được, theo cô kể, khi đó cô mới ba tuổi, tới giờ cũng hơn hai mươi năm.
"Con bé này giống mẹ như đúc." Cụ bà Kim gia cười nói, cùng cụ bà Dịch gia dắt bọn họ đến ngôi biệt thự Tiểu Dương nghĩ ngơi.
Sau khi biết Diệp Thanh Linh chính là vợ của Thượng Quan Sở, hai cụ bà càng thêm vui vẻ, còn nói là duyên phận trời ban.
Kim bà nội thản nhiên nhìn vẻ mặt khó chịu của cháu nội, không khách khí nói: "Tiểu Bồ Đào là cháu nội của ta, còn cháu là Tiểu Hầu Tử"
"Thượng Quan, cậu lại tới mách chuyện của tôi đấy à!" Kim Thành Vũ nói như là Thượng Quan Sở thường xuyên đi mách chuyện của mình không bằng.
"Tôi chỉ là mang vợ tới gặp hai bà thôi." Thượng Quan Sở không cho là đúng.
“Phải rồi, Tiểu Bồ Đào người ta cũng đã mang vợ tới gặp bà nội, cháu khi nào mới có thể cưới được vợ đẹp như Tiểu Bồ Đào để mang đến gặp bà nội đây?" Kim bà bà vừa nói đến cháu dâu hai mắt liền lóe lên, còn hưng phấn hơn là nhìn thấy cả thùng vàng.
"Thực ra cháu cũng để ý một người." Kim Thành Vũ buồn bã nói, xong lại bất đắc dĩ nhìn Diệp Thanh Linh.
“Để ý thì theo đuổi liền đi!" Kim cụ bà nói.
"Cháu không dám a." Kim Thành Vũ đáp.
"Đồ vô dụng." Kim cụ bà chính là bộ dáng tiếc không thể rèn sắt thành thép.
Dịch cụ bà tựa hồ cũng thấy hứng thú, nói: "Là cô gái nhà nào mà lợi hại như vậy? Khiến cả Tiểu Hầu Tử của ta cũng không dám theo đuổi."
Kim Thành Vũ cố ý thở dài thật dài, chỉ vào Diệp Thanh Linh nói: "Chính là con gái nhà Diệp gia."
Kim cụ bà bỗng nhiên đứng dậy, đánh bộp vào đầu Kim Thành Vũ, tức giận:
"Ngay cả vợ của Tiểu Bồ Đào cháu cũng dám nhòm ngó hả? Xem ra bà không thể không lột da cháu ra."
"Bà nội, cháu có nhòm ngó đâu." Kim Thành Vũ đầy vẻ oan ức cúi đầu, anh chính là nghiêm túc suy nghĩ. Chẳng qua là anh chưa kịp thổ lộ, thì mọi ý tưởng đều bị tên ác ma kia bóp chết khi còn trong nôi.
Dịch cụ bà tò mò nhìn nhìn ngoài cửa, hỏi: "Tiểu Hầu Tử, Thiếu Kiệt đâu rồi? Sao không cùng nhau đến?"
"Bệnh của Hiểu Huyên đã trở nên nghiêm trọng, Thiếu Kiệt không thể đi được!"
Ngày hôm qua, Kim Thành Vũ đến thăm Dịch Hiểu Huyên, cô cứ ngơ ngác, ngay cả anh cũng không nhận ra.Trong mắt Dịch cụ bà thoáng lên tia hoang mang, thở dài nói: "Xem ra bà phải trở về mới được."
"Đã như vậy, hai bà lão chúng ta cùng nhau trở về đi!" Kim bà bà phụ họa theo.
"Bà nội, hay bà cứ ở lại đây đi, nho ở Bồ Đào viên cũng sắp chín hết rồi." Kim Thành Vũ \'có lòng tốt\' đề nghị.