Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134578

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/578 lượt.

cần động tay vào chuyện của Đông Vinh .
"Anh cứ như vậy mà ngồi xem kết quả đi!" Nhạc Nhạc lấy điện thoại ra tùy tiện bấn một số, không biết trong điện thoại anh nói chuyện với ai và nói những gì, chỉ thấy là sau khi anh nói chuyện xong thì nhàn nhã đến ngồi trên sô pha nhìn giống như một chú mèo lười biếng đang tắm nắng.
"Thanh Linh, nếu như anh có thể giải quyết xong chuyện này, em sẽ thưởng cho anh cái gì nào?" Nhạc Nhạc bỗng nhiên nói.
"Anh muốn được phần thưởng gì?" Diệp Thanh Linh biết Nhạc Nhạc sẽ luôn không có đòi hỏi gì vượt giới hạn.
Nghĩ lệch đi mong muốn của Nhạc Nhạc, Thượng Quan Sở đề nghị nói: "Thưởng cho cậu một triệu được không?"
Thượng Quan Sở vui vẻ ôn hòa, không đấu mồm với Nhạc Nhạc nữa, Tiền Nguyên từ bên ngoài trở về vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc, theo sau còn có một cậu nhóc cỡ mười bảy mười tám tuổi.
Cậu này mày rậm mắt to, môi hồng răng trắng, một mái tóc đen nhánh tỏa sáng, vừa vào cửa liền hô to hỏi Tiền Nguyên : “Anh Nguyên, vị nào là Sở thiếu gia? Nghe nói Sở thiếu gia hiểu biết rộng, anh cho em gặp mặt đi!”
Thượng Quan Sở vui vẻ, hòa đồng, còn Nhạc Nhạc vẻ mặt không vui nhìn tên nhóc con đang gào to kia, sau đó đều nhìn về phía Diệp Thanh Linh đang yên tĩnh xem truyền hình không hề nhúc nhích một chút.
Tiền Nguyên tùy ý ngồi xuống sô pha bên cạnh Nhạc Nhạc, mặt vẫn lạnh lẽo nghiêm túc, không trả lời câu hỏi của cậu nhóc kia.
Cậu nhóc nào đó vẻ mặt không chịu thua nói : “Anh không nói chả lẽ em không biết tự mình đi hỏi sao? Hừ!”.Quả thật ngay khi vừa dứt câu, liền lên tiếng hỏi : “Xin hỏi, ai là Sở thiếu trong mọi người đây ạ?”
Thượng Quan Sở nhíu mày không nói lời nào, Nhạc Nhạc luôn là người nói nhiều nhìn Thượng Quan Sở trả lời : “Cậu xem ai là yêu nghiệt thì chính là người đó”.
“Yêu nghiệt ? Woa…Em biết rồi”. Cậu nhóc vẻ mặt trong sáng tiêu sái đến trước mặt Thượng Quan Sở, nhiệt tình kéo tay Thượng Quan Sở nói : “Sở thiếu, hân hạnh hân hạnh. Anh là thần tượng của em, có thể được gặp anh, thật sự là quá vinh hạnh”.
Thượng Quan Sở vẻ mặt ghét bỏ hất tay cậu ra, không khách khí nói : “Cậu là ai?”
“Em…Ah, em còn quên tự giới thiệu, em tên là Chu Du, là hàng xóm của các anh”. Chu Du như bị trúng thuốc kích thích, thanh âm cao vút tự giới thiệu, tựa như đang diễn thuyết trên đài với ý tứ hàm xúc.
“Cậu là con trai Chu cục trưởng?” Tô Phi mở miệng hỏi trước Thượng Quan Sở.
“Đúng” Chu Du vẻ mặt cười nịnh nọt.
Chu Du dứt lời, chợt nghe thấy thanh âm tinh tế vang lên, “Là, là, Chu Du, Chu Du”.
Mọi người nhìn theo hướng phát ra tiếng nói kia, chỉ thấy Chu Du theo hướng đó lấy ra một cái lồng chim, bên trong có một con vẹt, chính là con vẹt trong lồng nói chuyện.
Nhạc Nhạc vừa thấy, hai mắt tỏa sáng, rất hứng thú, tiến lên dạy con vẹt nói : “Thượng Quan Sở, yêu nghiệt”.
Vẹt ở trong lồng không ngừng nhảy nhót, chỉ là không mở miệng nói chuyện.
Chu Du đi đến trước mặt Nhạc Nhạc, không khách khí đọat lại lồng chim, quay lại trước mặt Thượng Quan Sở, dạy con vẹt nói : “Sở thiếu, xin chào”.
Vẹt rất là nghe lời : “Sở thiếu, xin chào. Sở thiếu, xin chào”
Thượng Quan Sở bị chọc cười nói : “Con vẹt này rất hiểu chuyện”.
Nhạc Nhạc đi đến trước mặt con vẹt nói : “Sở thiếu, yêu nghiệt. Sở thiếu, yêu nghiệt”.
Vẹt lần này mở miệng, nói : “Sở thiếu, Sở thiếu”. Chính là không nói hai chữ yêu nghiệt, khiến Nhạc Nhạc tức giận đến trợn mắt vểnh râu.
Mọi người thấy con vẹt cùng với Nhạc làm cho buồn cười không thôi. Lúc này, Chu Du nói : “Sở thiếu, con vẹt này tặng cho anh!”
Thượng Quan Sở do dự một chút, nhìn thấy Diệp Thanh Linh rất thích con vẹt, nói : “Được rồi, cậu muốn tôi trả lại cái gì, cứ nói”.
Chu Du nghĩ nghĩ nói : “em muốn xin một tấm hình của Sở thiếu, không biết có được không?”
“Ân”. Vì con vẹt kia có thể làm cho Thanh Linh thường xuyên cười tươi, chỉ là tấm hình mà thôi, có gì là không được?
Chu Du vỗ phía sau tấm hình, vừa lòng cười ra về, còn hỏi mình có thể thường xuyên được đến chơi không? Nhạc Nhạc cười trả lời : “Có mang theo đồ chơi tốt, đương nhiên có thể đến”.
Chu Du cười cười đồng ý.
Lúc này, thuộc hạ của Sở gia đi vào, nói là có người muốn gặp.
Người đến là tìm Nhạc Nhạc. không là ai khác chính là cô gái xinh đẹp hôm trước mang quà cưới của Nhạc Nhạc đến Diệp gia tặng cho Diệp Thanh Linh, cô nàng này mang đến một bao lớn với các thứ linh tinh.
Cô đi đến trước mặt Nhạc Nhạc, nói : “Mọi việc đã xong, Một giờ sau, Đông Vinh kia sẽ đến cửa xin gặp”.
“Ừ”. Nhạc Nhạc cười cô gái xinh đẹp, nói : “Làm rất tốt”. “Việc của Đào thiếu, tôi đương nhiên phải hết sức hoàn thành”.Cô gái xinh đẹp nói xong đứng ở một bên, không muốn ra về.
Nhạc Nhạc cau mày nhìn cô nàng mặt dày này, lười biếng nói : “Chuyện náo nhiệt không có gì hay để xem”.
Nữ nhân xinh đẹp trong lòng không hờn giận, trên mặt đôi mắt như cười nói : “Tôi còn có việc, như vậy…Như vậy…Tôi đi trước”
“Ừ”. Nhạc Nhạc vừa lòng gật đầu, cô gái xinh đẹp kia liền nhanh chóng biến mất.
Một giờ sau khi cô gái xinh đẹp rời đi, Đông