Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2728 lượt.

Lâm ở ngoài lâu như vậy hẳn cũng mệt rồi, đưa vợ con lên nhà nghỉ ngơi đi, mẹ sẽ sai người hầu mang đồ ăn đến.
Triệu lão gia tử cũng không muốn làm to chuyện, nếu thực sự ly hôn thì Triệu gia sẽ mất thể diện. Những đối thủ của ông chẳng biết sẽ nói gì. Hơn nữa bình thường Thiệu Lâm là đứa con dâu ngoan, an phận thủ thường, nếu Thiệu Lâm thật sự có thể suy nghĩ tốt thì không gì có thể tốt hơn. Sắc mặt ông cũng hòa hoãn lại, hừ một tiếng rồi không nói gì.
Triệu Hi Thành đến bên Chu Thiến, cầm tay cô, nhẹ giọng nói:
- Thiệu Lâm, chúng mình đi lên trước đi, em rửa mặt rồi ăn gì đi,
Chu Thiến ở bên ngoài suốt cả ngày, phơi nắng cả trưa vốn cũng vừa mệt vừa đói, trở về lâu như vậy cũng chỉ dựa vào ý chí mà chống đỡ nhưng chung quy cũng là máu thịt, cơn mệt mỏi đánh úp về cô. Hơn nữa, cô cũng rất muốn nói chuyện với Hi Thành, nghe xem Hi Thành sẽ giải thích thế nào.
Cô nhẹ nhàng rút tay anh ra rồi một mình đi lên lầu.
Mắt Triệu Hi Thành buồn bã, anh thấy cô chịu về phòng thì thấy còn có chút hi vọng, thở dài nhẹ nhõm một hơi, đi theo lên lầu.
Sau khi bọn họ lên lâu, Triệu phu nhân nghiêm khắc nói với Triệu Hi Tuấn:
- Con cũng về phòng đi, chuyện này đừng có xen vào
Triệu lão gia tử hung hăng trừng mắt nhìn cô một cái, sắc mặt rất khó coi:
- Thành việc không đủ, hỏng chuyện có thừa
Nói xong nhìn anh một cái rồi xoay người về phòng. Triệu phu nhân nhìn vẻ mặt tủi thân của con thì khẽ thở dài rồi đi theo sau chồng.
Triệu Hi Thành đờ đẫn đứng đó, bên tai vang vọng câu nói của cha: “Được việc không đủ, hỏng việc có thừa”. Anh vô cùng buồn bã, cúi đầu, chậm rãi lên lầu.
Chu Thiến lên lầu, đầu tiên rửa mặt rồi uống chút nước, người hầu bưng điểm tâm lên, Chu Thiến ăn hai miếng liền cảm thấy vô vị.
Triệu Hi Thành luôn ở một bên yên lặng nhìn cô.
Chu Thiến gọi người hầu bưng xuống, sau đó cô ngồi xuống bàn trà ở ban công, nhìn ánh trăng sáng tỏ ở chân trời kia.
Triệu Hi Thành đi đến, ngồi xuống bên cô, nhìn dưới ánh trăng, khuôn mặt cô càng trắng nõn, nhẹ nhàng nói:
- Thiệu Lâm, chuyện này anh biết là anh không đúng, anh và Văn Phương đã chia tay, không ngờ cô ta lại mang thai, còn đến tìm mẹ anh mới khiến anh trở tay không kịp. Thiệu Lâm, đó là chuyện ngoài ý muốn, đây là chuyện trước khi anh yêu em, nếu em đã tha thứ chuyện anh và Văn Phương thì sao phải bận tâm đứa bé đó? Cho dù đứa bé đó cũng chẳng có thể thay đổi điều gì. Người anh yêu chỉ có một, trong lòng anh đứa bé đó chẳng có ý nghĩa gì, nó chẳng qua chỉ là cháu nhà họ Triệu mà thôi. Chỉ có con của chúng ta mới là quan trọng nhất, đó mới là con của anh. Thiệu Lâm, mọi thứ đều không thay đổi gì hết. Nếu em thực sự không muốn thấy nó thì chúng ta chuyển ra ngoài, coi như nó không tồn tại là được. Thiệu Lâm, đừng nói lời chia tay dễ dàng như vậy, chẳng lẽ tình cảm của chúng ta với em không là gì? Em có thể dễ dàng buông tay sao?






Chu Thiến quay đầu nhìn anh, đáy mắt có ánh sáng như ngọc. Cô chậm rãi mở miệng, trong bầu trời đêm hư ảo, giọng nói như từ cõi mơ vọng về
- Hi Thành, em thích thời gian trước kia ở bên anh, chúng ta tản bộ dưới ánh trăng, ngắm sao trên ban công, chúng ta nắm tay trò chuyện những chuyện nhàm chán, những năm tháng đó thật bình dị mà cũng thật ấm áp, là cuộc sống em vẫn mơ ước, mỗi khi nhớ lại ngày tháng ấy, em sẽ thấy thật ngọt ngào…
Cô nói đến đây, khóe miệng khẽ mỉm cười như đang nhớ về thời gian ngọt ngào đó. Triệu Hi Thành kích động, anh cầm tay cô, dịu dàng nói:
- Mọi thứ sẽ không thay đổi, về sau chúng ta còn rất nhiều thời gian, ngày nào chúng ta cũng sẽ hạnh phúc như vậy.
Chu Thiến nhìn khuôn mặt đẹp như tạc tượng của anh, đôi mắt đầy tình cảm dịu dàng của anh mà cảm giác buồn rầu. Cô rút tay về, nhẹ nhàng nói:
Chút hi vọng cuối cùng trong mắt Triệu Hi Thành dập tắt, đầu óc trống rỗng, tăm tối giống như cuộc sống lúc này chỉ còn lại băng giá.
Anh khó khăn mở miệng, giọng nói đầy bi thương, thậm chí cả cầu xin:
- Thiệu Lâm, em đừng nhẫn tâm như vậy, sao em có thể dễ dàng gạt bỏ mọi thứ. Cho dù có chút khó khăn chúng ta nhất định có thể vượt qua. Chúng ta còn chưa thử sao biết là sẽ đau đớn. Thiệu Lâm, xin em, xin em đừng dễ dàng buông tay.
Chu Thiến ôm mặt, lắc đầu:
- Nhưng những thứ đó không thể vượt qua khó khăn, đứa bé kia sẽ luôn nhắc nhở em chuyện anh và Văn Phương ân ái, em muốn bỏ qua cũng không được. Em không muốn tiếp tục đấu đá với Văn Phương, em không muốn lúc nào cũng đề phòng những âm mưu của cô ta, cuộc sống đó em sống không được
Cô ngẩng đầu nhìn anh:
- Hi Thành, cho dù là vì anh cũng không được!
Cô đứng lên, đi đến phòng thay đồ, bắt đầu thu dọn một số quần áo đơn giản. Triệu Hi Thành cả kinh vội đến bên giữ chặt cô lại:
- Thiệu Lâm, em làm gì vậy?
Giọng nói đầy khủng hoảng. Chu Thiến không quay đầu:
- Em không muốn tiếp tục ở đây, nơi này khiến em không thoải mái
Biệt thự Triệu gia hào nhoáng


Lamborghini Huracán LP 610-4 t