Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2725 lượt.
ung tẩu thấy vậy vội dẫn người hầu ra ngoài.
Triệu lão gia nghe cô nói vậy thì buông ly trà, trầm giọng nói:
- Mẹ là quan tâm con, hơn nữa đây cũng chẳng phải chuyện gì lớn, con yên tâm, con vĩnh viễn là con dâu trưởng của Triệu gia, điều này tuyệt đối không bị thay đổi vì chút việc đó.
Triệu phu nhân cũng ở bên cạnh ôn nhu nói:
- Mẹ biết con không vui nhưng việc đã đến nước này, trong bụng Văn Phương là cốt nhục nhà họ Triệu, mẹ sao có thể bỏ mặc? Chúng ta chỉ là muốn đứa bé này thôi, tuyệt đối không cho Văn Phương cơ hội gì, về sau Hi Thành và Văn Phương sẽ không chút liên quan, tương lai đứa bé sẽ không biết chân tướng, mọi thứ không có gì thay đổi cả, mọi thứ vẫn sẽ như trước kia.
Chu Thiến nhẹ nhàng lắc đầu, sầu thảm cười nói:
- Mọi thứ sao có thể như trước? Có người phụ nữ khác sinh con cho chồng con, thế mà mẹ còn nói mọi chuyện không có gì thay đổi
- Đây là ý gì? Có người đàn bà khác sinh con cho anh? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Triệu Hi Tuấn vừa tiến vào, nghe được lời Chu Thiến thì hoảng sợ.
Triệu lão gia tử giận tái mặt, ông đứng lên:
- Vậy con muốn thế nào, muốn chúng ta buông đứa bé này sao? Con cũng là con gái nhà giàu, sao không hiểu chuyện như vậy. Chỉ là đứa trẻ con thôi, có ảnh hưởng gì đến con, đứa bé sinh ra sẽ để con nuôi, đến lúc đó khác gì con đẻ của con.
Triệu Hi Tuấn nghe đến đó, cuối cùng hiểu ra, anh không khỏi lớn tiếng:
- Chuyện đó sao có thể? Mọi người sao lại để đứa trẻ đó sinh ra? Cha mẹ không lo lắng cảm xúc của chị dâu sao? Người phụ nữ kia sao có thể dễ dàng buông tay.
Triệu lão gia tử giận tím mặt, ông chỉ vào Triệu Hi Tuấn quát:
- Mày ở đây lắm lời cái gì, biết cái gì! Chuyện của mình không lo xong còn mặt mũi quản chuyện người khác, cút lên lầu cho tao.
Khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Tuấn trắng bệch nhưng vẫn kiên định nói:
- Chị dâu chẳng phải là ai khác, là người một nhà với chúng ta, mọi người coi thường cảm xúc của chị dâu là không đúng.
Triệu lão gia tử tức giận đến mặt đỏ bừng, ông ném ly trà về phía Triệu Hi Tuấn. Choang một tiếng, chén trà rơi xuống bên chân Triệu Hi Tuấn rồi vỡ tan, nước trà bắn tung tóe.
Chu Thiến và Triệu phu nhân thấy Triệu lão gia tử đột nhiên nóng nảy thì hoảng sợ. Lúc này Chu Thiến cũng biết mình trách nhầm Triệu Hi Tuấn, cô nhìn Triệu Hi Tuấn với vẻ xin lỗi, thấy anh không bị làm sao cũng yên lòng.
Cô hít sâu một hơi, tiến lên vài bước, nhìn thẳng ánh mắt phẫn nộ của Triệu lão gia tử. Hai mắt trong vắt, trong suốt, tựa như vì sao sáng chói, lóe ra sự kiên định, tuyệt không khuất phục.
Triệu Hi Thành nhận được điện thoại của em thì hỏa tốc chạy về nhà, đi đường lái xe nhanh đến suýt thì gây tai nạn mấy lần. Lúc anh chạy về nhà, vào đến phòng khách thì vừa vặn nghe được những lời Chu Thiến nói.
Chu Thiến quay lưng về phía anh, lưng thẳng biểu hiện sự quật cường của cô, cô đối mặt với cha, giọng không cao không thấp, không nhanh không chậm, trong trấn định có sự kiên quyết:
- Cái gì gọi là độ lượng? Ngầm đồng ý cho người phụ nữ khác sinh con cho chồng là độ lượng? Đem con riêng của chồng về nuôi còn lừa mình dối người rằng đó là con đẻ mình thì gọi là độ lượng? Quản gia cố ý lừa gạt phải nghĩ rằng đó là quan tâm mình thì gọi là độ lượng? Như vậy con chẳng cần sự độ lượng đó. Mọi người coi như con không hiểu chuyện là được.
Những lời cô nói lanh lảnh, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc khiến ai nấy sợ ngây người. Triệu Hi Thành đứng đó, sắc mặt trắng bệch. Triệu Phu Nhân ảm đạm như nghĩ tới chuyện gì đó mà cúi đầu. Triệu Hi Tuấn thì tán thưởng, mắt lóe sáng còn Triệu lão gia tử thì nghẹn họng nhìn cô trân trối. Bất kể là ở đâu ông luôn luôn là người đưa ý kiến, tuyệt đối không ai dám cãi lời. Từ trên xuống dưới ai cũng đều kính sợ ông, chỉ cần ông trầm mặt là không ai dám nói gì, cho dù như đứa con lớn nổi tiếng tâm ngoan thủ lạt cũng không dám làm càn trước mặt ông. Nhưng hôm nay đứa con dâu vốn luôn dịu dàng nhu thuận lại dám chống đối ông, thậm chí còn có ý châm chọc sao có thể không khiến ông hoảng sợ?
Mặt ông lúc xanh lúc trắng, hai mắt hung hăng nhìn chằm chằm Chu Thiến, có vẻ ác độc. Giọng ông vô cùng bén nhọn, sắc lạnh:
- Mẹ, sao phải lừa mình dối người? Đó là cháu trưởng của Triệu gia các người, các người sao có thể để nó ở ngoài cả đời. Chỉ e rằng trong cảm nhận của mọi người con còn không quan trọng bằng nó. Chẳng lâu sau mọi người sẽ đưa nó về Triệu gia, nó sẽ là trung tâm, đến lúc đó con chỉ đành thừa nhận điều đó thôi.
Vẻ mặt Triệu Phu Nhân cứng đờ giật mình đứng đó nói không nên lời. Thật ra lòng bà chính là có ý này, đó là cháu bà sao bà không coi trọng. Bà chỉ nghĩ chờ Thiệu Lâm cũng sinh con thì nói cho cô, đón đứa bé kia về. Thiệu Lâm phải nghĩ cho con cũng sẽ không gây rối gì nữa, đến lúc đó phải chấp nhận sự an bài đó. Không ngờ lại bị Thiệu Lâm nhìn thấy, Thiệu Lâm trở nên khôn khéo từ bao giờ? Hay là m