Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2722 lượt.
g đỡ, bả vai sụp xuống.
Mặt trời chói lóa, cả thế giới hỗn độn, tất cả đều mơ mơ hồ hồ. Bóng nắng kia, hồ nước kia như đều phủ trong ánh sáng xám xịt, không chút sức sống.
Cả người cô run run, toàn thân như mất đi sức lực. Cô chậm rãi đi về phía trước cũng chẳng biết nên đi đâu, hai mắt nhìn phía trước nhưng không có tiêu điểm. Cô cảm thấy rất đau lòng nhưng đau đến cùng cực lại thành chết lặng, trống rỗng. Sự trống rỗng này khiến cô càng đau khổ, càng mê mang.
Ánh mặt trời bỏng rát chiếu lên người cô, đầu cô choáng váng, mắt tối sầm từng đợt, cả người đổ mồ hôi lạnh, tóc ướt đẫm trên trán.
Mọi người đi ngang qua đều nhìn cô với ánh mắt tò mò nhưng cô mặc kệ, cô đờ đẫn đi về phía trước, coi mọi thứ xung quanh là hư vô.
Trong đầu cô lần lượt suy nghĩ, cô nên làm gì bây giờ? Nên làm gì bây giờ? Sau đó lại hiện lên những hình ảnh chớp nhoáng
Trong bóng đêm yên tĩnh, anh nhẹ nhàng thì thầm vào tai cô: “anh sẽ đợi đến khi em cam tâm tình nguyện”
Dưới ánh trăng sáng, hai mắt anh sáng như sao, vẻ mặt như đứa trẻ: “Thiệu Lâm, anh biết em không thích anh có phụ nữ khác, anh có thể cam đoan về sau anh sẽ không hái hoa bẻ cành nữa, cho dù là xã giao anh cũng sẽ không nhìn bất kì ai, anh… anh…
Dưới ánh hoàng hôn, anh dịu dàng ôm cô vào lòng, trịnh trọng nói: “Anh sẽ luôn ở bên em…”
Sau đó khuôn mặt vặn vẹo của Văn Phương lại xuất hiện: “Cô cái gì cũng có sao còn giành Hi Thành với tôi”
Cô ta oán độc nhìn cô: “Cả đời này tôi sẽ dây dưa với cô…”
Cô ta nhẹ nhàng vuốt bụng, đắc ý nhìn cô: “Tôi mang thai con của Hi Thành, về sau anh ấy nhìn con sẽ nhớ đến tôi…”
Sau đó là đủ các tiếng nói chen chúc:
“Thiệu Lâm, anh nghĩ là anh yêu em”
“Tôi cá rằng cô không ác độc bằng tôi…”
“Tâm sự của anh chỉ có một, đó là phải làm thế nào mới có thể khiến em mãi mãi bên anh, không bao giờ rời xa, sau đó như cha mẹ, làm lễ kỉ niệm 10 năm, 30 năm, 50 năm thậm chí là 60.70 năm!”
“Phụ nữ trong hào môn có ai chẳng vậy, lâu rồi thành quen… làm gì có chuyện thập toàn thập mỹ…”
“Tôi tuyệt đối sẽ không buông tay!… Chúng ta ai đau khổ, ai vui vẻ còn chưa chắc chắn đâu”
Cuối cùng những giọng nói đó dần biến mất, một giọng nói trầm thấp khác càng lúc càng rõ ràng:
“Chúng ta đến Cửu Trại Câu, ở đó phong cảnh rất đẹp, còn đến cả Hoàng Sơn ngắm mặt trời mọc, đến Tây Song Bản Nạp, đến Tây Tạng ngắm tuyết, đến Mông Cổ xem thảo nguyên…”
Tim Chu Thiến đau đớn, đầu như bị búa bổ, cô chỉ cảm thấy trời rung đất chuyển, đất trời tăm tối, rốt cuộc không nhịn được mà ngã khuỵu xuống đất, đau khổ khóc òa.
Chu Thiến cũng không rõ đã ở bên ngoài bao lâu, mãi đến khi đêm đen buông xuống, mãi đến khi cô kiệt sức, chân nhũn ra thì mới ngẩng đầu nhìn quanh, cũng không biết là đang ở đâu. Đúng lúc nào có chiếc taxi ngang qua, cô vẫy lại. Xe dừng lại, cô ngồi lên, lái xe hỏi:
- Tiểu thư, cô đi đâu?
Chu Thiến nói ra địa chỉ biệt thự nhà họ Triệu, có một số việc dù sao cũng phải đối mặt, không phải trốn tránh là có thể giải quyết. Xe đi thật lâu mới đến nơi, đèn xe quét qua cổng, mơ hồ thấy được một bóng người cao gầy.
Bóng dáng đó thấy chiếc taxi dừng lại thì nhanh chóng chạy đến. Qua cửa kính xe, Chu Thiến thấy đó là Triệu Hi Tuấn. Vẻ mặt anh vô cùng lo lắng, khi thấy là Chu Thiến thì thở phào một hơi. Anh mở cửa xe, còn chưa kịp nói thì Chu Thiến đã thản nhiên:
- Trả tiền xe cho chị, hôm nay chị ra ngoài hơi vội, không mang tiền theo.
Trong lòng anh ấm ức, anh về nhà thấy cả nhà đều lo lắng tìm chị dâu thì cũng lo lắng, đứng chờ suốt ngoài cổng hi vọng sớm thấy cô. Vì sao đổi lại là những lời lẽ sắc nhọn này của cô? Chu Thiến nhìn anh cười lạnh một tiếng, đi vào nhà.
Triệu Hi Tuấn đứng đó sửng sốt một hồi thì mới gọi điện cho anh đang tìm kiếm Tống Thiệu Lâm khắp nơi, nói cho anh chị dâu đã quay về nhưng có vẻ không ổn. Khiến cho anh ngạc nhiên là đầu bên kia anh trai không hề kinh ngạc, thậm chí còn chẳng hỏi anh đã xảy ra chuyện gì, chỉ vội vàng cúp máy, giống như mọi chuyện đều ở trong dự kiến của anh ấy.
Trong lòng Triệu Hi Tuấn nghi ngờ, anh đột nhiên cảm thấy thái độ khi nãy của chị dâu hẳn là có lý do. Anh nhíu mày đi vào.
Chu Thiến đi vào đại sảnh thấy vợ chồng Triệu thị đang ngồi trên sô pha. Triệu lão gia đang nhận ly trà người hầu bưng đến, Triệu phu nhân thì day day trán, Dung tẩu đứng bên Triệu phu nhân xoa dầu cho bà. Là Dung tẩu phát hiện ra cô đầu tiên, bà ngẩng đầu khẽ gọi:
- Đại thiếu phu nhân.
Triệu phu nhân nghe vậy lập tức ngẩng đầu:
- Thiệu Lâm, trưa nay con đi đâu, làm mọi người lo muốn chết
Bà đứng lên đi đến bên Chu Thiến, nhìn cô, kéo tay cô, đau lòng nói:
- Sao lại thành ra thế này, đã ăn chưa? Có cần đi tắm trước không?
Chu Thiến nhẹ nhàng rút tay về, nhìn bà nói:
- Quản gia bên kia hẳn đã nói hết với mẹ rồi chứ! Vì sao mẹ còn giả như chưa xảy ra chuyện gì?
Triệu phu nhân nhìn bàn tay trống rỗng của mình có chút xấu hổ. D