Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341718
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.
sớm một chút sao?”
Quả nhiên là Chu Thần Dật không hăm he nữa, Diệp Hạo Triết thở phào nhẹ nhõm, “Em nha, vẫn còn non nớt lắm. Nhớ lúc đó khi anh theo đuổi chị dâu của em, tốn không biết bao nhiêu tâm tư, dùng bao nhiêu thủ đoạn. Tính khí của chị dâu em cũng biết, cứng mềm đều không ăn, cuối cùng cũng không phải bị anh lấy về nhà rồi sao.”
Diệp Hạo Triết nhắc tới cao lao vĩ đại năm đó thế nhưng dương dương tự đắc, Chu Thần Dật hừ lạnh một tiếng, “Anh cho rằng em không biết anh sao, Vũ Dương là khi nào thì ra đời, hả?” Đòn phủ đầu của Chu Thần Dật như chậu nước lạnh đổ xuống, ngầm trách mắn anh chính là dùng thủ đoạn không đàng hoàng, đó là do bọn họ có con nên mới cưới!
Sắc mặt Diệp Hạo Triết xanh méc, “Xú tiểu tử, em biết cái gì! Chuyện tình yêu nam nữ chính là đạo lý hiển nhiên mà, đúng vậy, em ít giả bộ đứng đắn cho anh, anh cũng không tin, đợi đến khi em và Vi Vi chính thức quen nhau, anh cũng không tin là em có thể nhẫn nhịn được. Tên xú tiểu tử em mà anh còn không biết sao? Đừng có giả bộ trước mặt anh, tâm niệm nhiều năm như vậy, em tưởng anh không biết những suy tính trong lòng em à, nói thế nào đi nữa thì anh cũng là sư phụ của em không phải sao, đồ đệ là dạng người gì anh còn không rõ hả! Bây giờ đừng ở đó mà cười nhạo anh, đợi thêm một thời gian nữa nhìn xem là ai sẽ bị hành hạ! Anh cũng không thèm nghe em nói nữa, tự mình cân nhắc đi.”
Năm mới vừa qua, Hướng Vi liền thu dọn hành lý chuẩn bị trở về Thượng Hải. Trần Mai không nỡ xa con gái, liền không ngừng cằn nhằn cô ở Thượng Hải phải tự chăm sóc mình thật tốt, nếu có chuyện gì thì nhờ Chu Thần Dật giúp một tay. Mấy ngày nay Trần Mai và Tiểu đậu đỏ cũng quen thuộc, thật tình đối xử với Tiểu đậu đỏ như cháu ngoại, suốt ngày gọi bảo bối, bây giờ đứa nhỏ muốn đi, đúng là không nỡ xa ngay được.
Lúc chờ máy bay,Tiểu đậu đỏ chớp mắt nhìn xung quanh, “Mẹ nuôi, tại sao ba nuôi không trở về cùng với mình?”
Hướng Vi sờ sờ đầu Tiểu đậu đỏ, “Ngày nghỉ của ba nuôi vẫn còn chưa xong, chờ ba nuôi nghỉ hết rồi cũng sẽ về.”
Tiểu đậu đỏ không tình nguyện chu miệng, thân thể nhỏ bé giãy dụa, Hướng Vi chặn bé lại, “Máy bay chuẩn bị cất cánh rồi, Tiểu đậu đỏ ngoan ngoãn ngồi xuống nào.”
Lúc này Tiểu đậu đỏ mới ngoan ngoãn ngồi ngồi xuống, tay nhỏ bé nắm dây an toàn của mình. Hướng Vi thấy dáng vẻ hồi hộp của con trai, không khỏi cười mấy tiếng, lại kiểm tra dây nịt an toàn lần nữa, sờ sờ đầu con trai, hy vọng sẽ làm dịu tâm tình hồi hộp của bé một chút, đi qua đường băng khá dài, rốt cục máy bay cũng cất cánh. Ánh mắt Tiểu đậu đỏ nhìn ra bên ngoài, “A, a, bay, bay…”
Hướng Vi nhìn Tiểu đậu đỏ một cái, “Nhanh đi rửa tay rồi ăn cơm.”
Tiểu đậu đỏ cầm điện thoại, trả lời: “Ba nuôi, rửa tay ăn cơm, oa, toàn là món con thích, ba nuôi có muốn ăn không?”
Bên trong điện thoại truyền đến tiếng cười của Chu Thần Dật, Hướng Vi nhìn Tiểu đậu đỏ một cái, xới cơm ra, “Tiểu đậu đỏ, phải ăn cơm rồi, nói tạm biệt với ba nuôi đi.”
Tiểu đậu đỏ chu cái miệng nhỏ nhắn lên, cười híp mắt, nói vào điện thoại: “Ba nuôi, tạm biệt! Ba nuôi nhớ về dẫn Tiểu đậu đỏ đi chơi nha!”
Tiểu đậu đỏ bĩu môi, vừa nghe điện thoại vừa ngẩng đầu nhìn Hướng Vi, “Dạ, Tiểu đậu đỏ biết rồi. Tạm biệt ba nuôi.”
Tiểu đậu đỏ đặt điện thoại lên bàn, chạy vào bếp rửa tay.
Mới vừa cơm nước xong không bao lâu thì nhận được điện thoại của chị Julie gọi đến nói cô đang ở Cửu Trại Câu, bốn giờ chiều mai sẽ đến Thượng Hải, bảo Hướng Vi ngày mai lái xe đến sân bay đón cô, còn Tiểu đậu đỏ thì nhờ người trông hộ.
Trong lòng Hướng Vi âm thầm nói Julie chị cũng thật là nhẫn tâm, không gặp con trai lâu như thế mà cũng không thèm nhắc đến. Hướng Vi nhìn mặt mũi Tiểu đậu đỏ đang ngủ say mà thở dài.
Ngày hôm sau, Hướng Vi quả thật không biết đem Tiểu đậu đỏ gửi ở đâu nữa, để trong nhà thì nhất định không được rồi, con trai còn nhỏ mà nhốt trong nhà thì sẽ xảy ra chuyện mất. Hướng Vi suy nghĩ một chút, lại nhớ đến một người, vội vàng gọi điện thoại cho Thôi Mạn.
Cũng may là chị Thôi Mạn ở nhà, Hướng Vi lái xe đia mua vài thứ rồi đem Tiểu đậu đỏ qua, khi ở trên xe cô đã nói với Tiểu đậu đỏ, buổi tối sẽ đến đón bé về.
Hai vợ chồng Thôi Mạn đều có ở nhà, chăm sóc Tiểu đậu đỏ cũng rất vui lòng, còn trêu ghẹo Hướng Vi nói cô khi nào thì có con trai xinh đẹp như vậy, Thần Dật có biết không, v.v… Hướng Vi cười trả lời, nếu thật sự có một đứa con trai xinh đẹp như vậy đã tốt, Tiểu đậu đỏ là con nuôi của cô thôi.
Thời gian eo hẹp, Hướng Vi ngồi chơi khoảng ba mươi phút rồi đi, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu đậu đỏ khóc oa oa muốn dính Hướng Vi, Hướng Vi quyết tâm lái xe đi thật nhanh, thấy con trai vừa khóc vừa đuổi theo, trong lòng Hướng Vi cũng không chịu nổi, thầm nói Julie chị thật là một người phụ nữ nhẫn tâm mà!
Lái xe đến sân bay Phổ Đông, mới ba giờ năm phút, máy bay vẫn chưa hạ cánh, Hướng Vi đành ngồi trên xe chờ cô ấy. Qua một lát sau, điện thoại di động Hướng Vi vang lên, người gọi là chị Julie.
Hướng Vi